TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 95
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)

Không ai hiểu rõ sự thật này hơn cô: những cuộc gặp gỡ đầy ngẫu nhiên đó đều do cô sắp đặt.

Ban đầu, việc tìm đến Quý Phong mang theo chút tâm lý thách thức.

Nhưng càng về sau, cô không thể lừa dối chính mình nữa.

Mộc Vãn Thu thông minh và tỉnh táo. Cô luôn biết rõ bản thân muốn gì và đang nghĩ gì.

Dù rất tự tin, cô chưa từng tỏ tình với Quý Phong.

Vì cô hiểu rõ…

Tỏ tình là một việc đầy rủi ro.

Tỏ tình nghĩa là trao cho đối phương quyền từ chối mình.

Nếu thất bại, mối quan hệ này sẽ đổ vỡ, thậm chí đến bạn bè cũng không thể làm được nữa.

Không tỏ tình, họ sẽ mãi là bạn.

Điều này đúng với cả nam lẫn nữ.

Những lần gặp gỡ, cùng nhau chơi game hay đi ăn vặt… giữa bạn bè đều là tự nhiên và bình thường.

Từ đầu, Mộc Vãn Thu đã quyết định không tỏ tình.

Cô tự nhủ sẽ làm một "người anh em tốt" bên cạnh Quý Phong.

Luôn tìm anh đi chơi, luôn ở bên cạnh anh, chăm sóc và quan tâm anh từng chút.

Cô rất tự tin, bởi ngoại hình, gia thế hay năng lực, cô đều hoàn toàn nắm chắc phần thắng.

Mộc Vãn Thu tin rằng dù Quý Phong có là tảng đá, cô cũng sẽ khiến anh rung động.

Nếu không có sự xuất hiện của Ôn Noãn…

Có lẽ cô sẽ tiếp tục kiên nhẫn từng chút một, để một ngày mọi thứ sẽ tự nhiên thành đôi.

Nhưng hôm nay thì khác.

Cô gặp Ôn Noãn và nghe được câu nói cuối cùng của cô ấy.

"Chúc mừng cậu!"

Mộc Vãn Thu đủ thông minh để hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói đó.

Ôn Noãn đã nhìn thấy Quý Phong đưa cô về, thấy cô nắm lấy tay anh, thấy cô rạng rỡ bước lên lầu và hẹn cho lần gặp tiếp theo.

Những điều đó khiến Ôn Noãn hiểu lầm rằng cô và Quý Phong đang quen nhau.

Đó là lý do vì sao Ôn Noãn nói "chúc mừng".

Ôn Noãn đạt 705 điểm và trở thành thủ khoa thành phố Trân Châu, chọn Đại học Thượng Hải thay vì Thanh Hoa hay Bắc Đại.

Điều này chắc chắn phải có lý do.

Bằng trực giác của một người con gái, Mộc Vãn Thu cảm thấy lý do ấy… rất có thể là vì Quý Phong.

Ôn Noãn chỉ đang hiểu lầm về mối quan hệ giữa cô và Quý Phong.

Sự hiểu lầm này sẽ kéo dài bao lâu?

Cho đến khi Ôn Noãn và Quý Phong chủ động liên lạc với nhau? Hay đến khi hai người họ tình cờ gặp lại trong trường?

Càng nghĩ, lòng Mộc Vãn Thu càng lạnh đi.

Cô ghét cảm giác mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát như thế này.

Thái độ của Quý Phong chính là điều khiến Mộc Vãn Thu không có lấy một chút cảm giác an toàn.

Cô luôn biết một sự thật nhưng chưa bao giờ chịu thừa nhận – Quý Phong không thích cô.

Ít nhất là hiện tại không thích.

Nếu không có sự xuất hiện của Ôn Noãn, vấn đề này thực ra chẳng phải vấn đề.

Bởi vì, sự đồng hành chính là lời tỏ tình dài lâu nhất.

Nhưng…

Mộc Vãn Thu bất chợt nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Quý Phong.

Anh cầm điện thoại, trò chuyện với ai đó bằng giọng điệu dịu dàng đến lạ.

Cô cầm điện thoại lên, bắt đầu suy nghĩ.

"Hay là… thử dò xét một chút?"

“Vãn Thu? Cậu sao vậy?”

Giọng của bạn cùng phòng kéo Mộc Vãn Thu trở về thực tại.

Cô giật mình, nét mặt mất đi vẻ tự tin thường ngày.

“Không… không có gì đâu.”

Cô mở ứng dụng QQ, tìm đến tài khoản của Quý Phong rồi lướt qua không gian cá nhân của anh, xem chữ ký trạng thái.

Nhưng anh không giống những cậu trai trẻ thích chia sẻ mấy dòng tâm trạng vu vơ trên mạng xã hội.

Thật ra nghĩ kỹ lại…

Phòng làm việc của Quý Phong chuyên viết những câu chuyện tình cảm, mỗi ngày có thể đăng cả trăm bài.

Làm công việc như vậy, có lẽ anh đã quá quen với mấy câu văn ngọt ngào đến mức nhàm chán.

Mộc Vãn Thu phân vân hồi lâu, cuối cùng vẫn gõ vài chữ trên QQ rồi gửi đi.

Bên nam sinh ký túc xá.

Vừa về phòng, Quý Phong không bị trêu chọc như Mộc Vãn Thu.

Chỉ có Trương Siêu, người nói nhiều nhất, không kìm được tò mò:

“Này, này, cậu với Mộc Vãn Thu đang hẹn hò đấy à?”

“Không.”

“Thật sự không?”

“Thật.”

Nghe Quý Phong phủ nhận chắc nịch, Từ Minh bật dậy, hừ một tiếng:

“Đấy, tớ đã bảo mà, bọn họ không có khả năng. Cậu không tin cơ. Sao mà dễ dàng vậy được.”

Quý Phong liếc Từ Minh, thấy vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của cậu ta thì chỉ lắc đầu.

Anh sẽ không bao giờ nói mấy câu ngớ ngẩn kiểu như “để cô ấy cho cậu” đâu.

Những lời như thế quá xem thường con gái.

Trương Siêu phớt lờ Từ Minh, ghé sát Quý Phong, thì thào:

“Quý Phong, tớ cảm giác Mộc Vãn Thu thích cậu thật đấy. Cậu đừng nói là… cậu không thích con gái nhé?”

“Đừng có xàm, tớ là đàn ông chính hiệu.”

Quý Phong cười khô mấy tiếng rồi đi đánh răng rửa mặt, sau đó trở về giường.

Anh lấy điện thoại ra, suy nghĩ một chút.

Cuối cùng vẫn mở ứng dụng Alipay và chuyển cho Mộc Vãn Thu 500 tệ mà không nói một lời.

Anh luôn cảm nhận được sự yêu thích mà Mộc Vãn Thu dành cho mình.

Nhưng cô ấy chưa từng nói rõ rằng cô thích anh, nên anh cũng chẳng có cách nào từ chối.

Quý Phong biết cô là một cô gái rất thông minh.

1

0

5 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.