Chương 114
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
Anh nhớ rõ mình đã giải thích chuyện này trước đây rồi.
Nhưng anh cũng hiểu phụ nữ nhớ lâu đến thế nào.
Có khi họ vẫn có thể lôi cả những chuyện mười mấy năm trước ra để làm bằng chứng trong các cuộc cãi vã sau này.
Ôn Noãn… hóa ra cũng là một cô gái rất điển hình.
Thấy Quý Phong im lặng không trả lời, khóe môi của Ôn Noãn đã bắt đầu trĩu xuống:
“Mình tận mắt thấy cậu nắm tay cô ấy, còn nghe về lời mời lần tới từ chính miệng cô ấy.”
Quý Phong ngẩn người:
“Hả???”
Anh bất lực xoa nhẹ hai bên thái dương, rồi bắt đầu kể về chuyện gặp Mộc Vãn Thu vào kỳ nghỉ hè. “Mình đúng là quen Mộc Vãn Thu.”
Anh nhìn vào đôi mắt đầy tủi thân của cô.
Cảm giác muốn xoa nhẹ đầu cô bỗng dâng lên mãnh liệt.
Nhưng vừa đưa tay ra thì Ôn Noãn đã né sang một bên, tránh đi.
“Ờm... thật ra mình quen Mộc Vãn Thu trong đợt công ty chuyển đến Thượng Hải vào kỳ nghỉ hè. Cô ấy là chủ nhà mà công ty mình thuê để làm văn phòng và căn hộ cho nhân viên đều thuộc về gia đình cô ấy…”
Quý Phong kể lại chi tiết mọi chuyện liên quan đến Mộc Vãn Thu.
Ánh mắt của Ôn Noãn vẫn chăm chú dõi theo anh.
May là đôi mắt Quý Phong vẫn trong trẻo, giọng điệu luôn bình tĩnh, khiến nét nhíu mày của cô dần dãn ra.
“Vậy còn đêm đó?”
“Đêm đó là buổi tụ tập liên hoan giữa các phòng ký túc xá. Mộc Vãn Thu mời mọi người đi ăn, mình chỉ đưa cô ấy về thôi. Thực ra đổ hết trách nhiệm cho người khác thì không hay, nhưng chuyện nắm tay và lời mời ấy là do cô ấy chủ động. Nếu lần sau mình mời cô ấy lại thì chúng ta có thể cùng đi.”
Ôn Noãn nghe đến câu "chúng ta có thể cùng đi", bất giác nghiêng đầu, ngón tay vân vê mấy lọn tóc, che giấu khóe môi đang hơi cong lên vì ý cười.
“Được.”
Khách sạn vốn gần trường nên xe chỉ chạy một đoạn ngắn là đã về đến cổng trường.
Mưa trên bầu trời cũng nhỏ dần.
Xuống xe, Quý Phong hạ thấp cây dù hơn một chút:
“Để mình đưa cậu về ký túc xá nhé.”
“Ừm.”
Quý Phong giương ô, bước đi chầm chậm bên cạnh cô.
Bước chân hai người vô cùng đồng điệu.
Họ đã gần hai tháng chưa cùng nhau dạo bước như vậy rồi.
Cả hai đều thích cảm giác tản bộ dưới màn mưa này.
Giày đã ướt từ trước, giờ giẫm thêm vào vũng nước cũng chẳng còn gì phải bận tâm.
Đi sát mép đường, Ôn Noãn nhìn những vũng nước đọng, bất giác muốn nhảy vào giẫm lên vài lần.
Đó là mong muốn cô ấp ủ từ bé nhưng chưa bao giờ dám làm.
Hồi nhỏ, nếu lỡ nghịch thế này, mẹ chắc chắn sẽ phạt cô thê thảm.
Thế nhưng khi nhìn dòng người qua lại trong sân trường, cô đành từ bỏ ý nghĩ đó.
Đi đến gần cổng khu ký túc xá nữ, Ôn Noãn vẫn im lặng suốt cả quãng đường bỗng quay lại.
“Quý Phong!”
“Hả?”
Quý Phong hơi sững người.
Cô gái trong chiếc áo khoác thể thao trắng bước thẳng vào vũng nước, xoay người một vòng, làm nước bắn tung tóe thành những vòng tròn nhỏ xung quanh chân.
Cô cúi người chào anh như một vũ công vừa kết thúc màn trình diễn ballet.
Chưa để anh kịp nói gì, Ôn Noãn đã vẫy tay với anh:
“Tạm biệt!”
“Ừ, tạm biệt.”
Nhìn bóng dáng cô chạy lên cầu thang, tiếng bước chân vang lên đều đặn, anh đứng đó hồi lâu rồi mới quay người bước đi.
Vừa bước vào phòng ký túc xá, tim cô vẫn đập thình thịch không ngừng.
Nhưng nét mặt đã hoàn toàn được thu lại, trở về vẻ lạnh lùng thường thấy.
Ôn Noãn có chút sợ xã hội, dáng vẻ lạnh nhạt ấy thực chất là một cách tự vệ.
Nhưng từ khi lên đại học, trong phòng luôn có một người bạn cùng phòng lắm lời phá vỡ sự phòng bị ấy.
Giống như Trương Siêu bên ký túc xá của Quý Phong hay Vương Nam trong phòng 302 của cô vậy.
Vừa mở cửa bước vào, Vương Nam đang ăn khoai tây chiên đã phát hiện ngay sự khác biệt:
“Ôn Noãn, sao cậu thay quần áo rồi?”
Nhớ lại lời Quý Phong nói rằng con người cần phải biết giao tiếp xã hội, ít nhất là khi ở môi trường đại học.
Ôn Noãn hơi do dự rồi đáp:
“Bị ướt nên mình đi mua một bộ mới.”
“Cậu có mang ô mà?”
“Ô bị hỏng rồi.”
“Ô mà cũng dễ hỏng vậy sao?”
“Ừ.”
Cảm thấy chủ đề đã kết thúc, Ôn Noãn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, bước vào phòng tắm cởi giày, thay dép rồi rửa chân sạch sẽ.
Sau đó, cô trở về giường mình, chuẩn bị thay đồ ngủ.
Khi cô vừa cởi áo, mắt Vương Nam tròn xoe như muốn rớt ra ngoài:
“Wow! Wow! Ôn Noãn, cậu ngầu ghê đó! Vòng eo của cậu còn có cả cơ bụng nữa! Đây là thân hình kiểu gì vậy chứ!”
Ôn Noãn hơi lúng túng, xoay người quay lưng lại, tránh ánh mắt soi mói kia rồi nhanh chóng mặc đồ ngủ vào.
Sau đó, cô nằm úp xuống giường.
Dù vậy, Vương Nam vẫn không ngừng nhìn chằm chằm khiến cô khó chịu:
“Nhìn gì nữa?”
Vương Nam quan sát vẻ mặt thờ ơ của cô nhưng không kìm được sự tò mò:
“Ôn Noãn, trông cậu có vẻ u sầu quá. Không vui à?”
Nghe vậy, biểu cảm của Ôn Noãn trở nên kỳ lạ hơn.
Lông mày hơi nhíu lại.
U sầu? Có lẽ đúng là có chút tâm trạng, nhưng không phải buồn bã mà là vui vẻ!
1
0
5 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
