Chương 113
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
Mặc dù tất cả vẫn chưa bắt đầu, nhưng cô dường như đã nhìn thấy tương lai nơi đầu ngón tay.
“Đi thôi, lại mất thêm chút thời gian rồi, phải quay về trường thôi.”
“Ừ.”
Bước ra khỏi khách sạn, khi trạng thái công việc kết thúc, bầu không khí giữa hai người lại trở nên ngượng ngập.
Một vấn đề xuất hiện, quan hệ giữa họ bây giờ được xem là gì?
Cả hai dường như đồng thời nghĩ về điều đó và dừng lại ở bậc thềm trước cửa khách sạn.
Ánh mắt họ chạm vào nhau, khoảng cách chỉ vài bước chân, nhưng sao lại có cảm giác xa xôi đến thế.
Không sợ đối thoại, chỉ sợ sự im lặng đầy bối rối.
“Bắt xe về trường trước đã.” Quý Phong cố phá vỡ bầu không khí kỳ lạ.
“Ừ.”
Anh giơ tay về phía ngã tư ra hiệu, nhưng đúng lúc này chẳng có chiếc taxi nào dừng lại.
Sự im lặng kéo dài khiến người ta bứt rứt, anh không nhịn được mà rút một điếu thuốc và châm lửa.
Ôn Noãn đứng bên cạnh, nhìn dòng xe cộ lướt qua mà lòng bắt đầu căng thẳng.
Cô không biết việc mình vượt cả ngàn cây số đến Thượng Hải có được xem như hành động “theo đuổi” đầy lãng mạn trong phim hay không.
Quan trọng hơn, trong mắt anh, việc này có trở thành một hành động nông nổi hay ngớ ngẩn không?
Liệu anh có coi thường mình không…
Giữa lúc đầu óc cô đang rối ren, anh bất ngờ lên tiếng:
“Tại sao lại chọn Thượng Hải? Dù thế nào đi nữa, với năng lực của cậu, Thanh Hoa hoặc Bắc Đại có lẽ sẽ tốt hơn.”
Trong mối quan hệ nam nữ, không nên hỏi “tại sao”, nhất là những câu hỏi như thế này.
Nhưng anh vẫn hỏi, vì thực sự muốn biết câu trả lời.
Cô cúi đầu, nhìn xuống đôi giày vẫn còn ẩm ướt của mình, lòng ngổn ngang những suy nghĩ.
Đúng vậy…
Tại sao cô lại đến Thượng Hải?
Cô đã quyết định từ khi nào?
Trên đời có điều gì khiến người ta không thể buông bỏ đến thế?
Liệu mọi thứ có tốt hơn nếu cô chọn Đế Đô?
Trong đầu cô hiện lên hàng loạt câu hỏi rồi tự bật ra từng đáp án.
Cô xoay người, nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.
Trên đời này rốt cuộc có điều gì không thể buông bỏ?
Con đường nào lại khó đi đến mức khiến chúng ta bỏ lỡ cả thanh xuân và những mùa thu đẹp nhất?
“Tại sao mình phải rời xa cậu trong những năm tháng đẹp nhất cuộc đời mình?”
“Khụ… thuốc nóng quá làm bỏng miệng rồi.”
Vài giây trước…
Câu hỏi của Quý Phong khiến cô suy nghĩ rất lâu, và anh cũng chờ rất lâu.
Điếu thuốc trên tay anh cháy đến tận đầu lọc, mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc, nhưng cả hai lại như chẳng ai để ý.
Tàn thuốc cháy đến đầu lọc, bỏng cả môi anh.
Câu hỏi ngược của Ôn Noãn như một cú đánh mạnh vào lòng anh.
Đúng vậy... Tại sao mình lại phải rời xa cô ấy trong những năm tháng đẹp nhất?
Những người từng trải thường khuyên người trẻ:
“Làm vậy rồi sau này sẽ hối hận.”
Đúng thật, khi lớn lên, con người rất dễ hối hận về những khoảnh khắc đã qua.
Nhưng Quý Phong, với tư cách là một người từng trải, đã hiểu ra một vài điều trong những đêm cô đơn năm nào.
Rằng không nên trách cứ phiên bản quá khứ của chính mình.
Khi ấy, anh cũng đã từng đứng giữa làn sương mù của những lựa chọn, mông lung và hoang mang.
Anh không cần phải hối hận vì những gì mình đã làm.
Mỗi quyết định vào thời điểm đó đều là lựa chọn tốt nhất theo sự hiểu biết của anh khi ấy.
Nếu anh có nhiều trải nghiệm và kiến thức hơn, có lẽ anh sẽ đưa ra một quyết định khác.
Nhưng điều đó không có nghĩa các quyết định trong quá khứ là sai lầm hay vô nghĩa.
Có lẽ Ôn Noãn không hiểu hết những điều này, nhưng cô có sự dũng cảm mà anh chưa từng có.
Chỉ là… sự dũng cảm của cô gái ấy luôn ngắn ngủi như một cái chớp mắt.
Khi anh quay lại nhìn, cô đã cúi xuống, chăm chú nhìn mũi giày mình.
Đến nước này rồi, trong lòng anh chẳng còn chút nghi hoặc nào.
Thay vào đó, cảm giác may mắn dâng lên rõ rệt.
“Mình sẽ không rời xa cậu nữa.”
Cuối cùng, cô cũng nghe được lời khẳng định từ anh.
Các ngón chân trong đôi giày siết chặt lại.
Đôi tai đỏ bừng như lửa cháy, đầu óc hoàn toàn rối bời.
Tim cô đập loạn xạ như chú nai nhỏ đã va phải tường quá nhiều lần.
May thay, một chiếc taxi dừng ngay trước mặt hai người.
Ôn Noãn gần như thoát khỏi trạng thái ấy, mở cửa xe như trốn chạy:
“Xe đến rồi, lên xe thôi.”
“Ừ.”
Trên xe, cô ngồi bên trái, anh ngồi bên phải.
Cô tựa má nhìn ra ngoài cửa sổ, còn anh gõ nhẹ lên trán, mắt dán vào điện thoại.
Cả hai lại chìm vào sự im lặng quen thuộc, mỗi người nhìn về một hướng.
Tay phải của cô buông lơi trên ghế.
Một bàn tay khác, như vô tình, vươn ra chạm nhẹ vào đầu ngón tay mảnh mai ấy.
Cô hơi giật mình, rụt lại, nhưng chỉ trong chốc lát đã chủ động luồn ngón tay qua, khẽ móc vào ngón út của anh.
Cái chạm nhẹ nhàng ấy chỉ kéo dài vài giây rồi buông ra.
Cô cau mày, giọng như trách móc:
“Hôm đó, cậu đưa Mộc Vãn Thu về. Mình đứng ở tầng ba, ngay trước cửa phòng 302.”
Anh im lặng.
Phụ nữ đúng là như vậy sao?
Vừa rồi vẫn yên ổn, thế mà chỉ trong chớp mắt đã lật lại chuyện cũ.
1
0
5 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
