Chương 108
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
Trước đó, anh cứ ngỡ cô sẽ chọn Đế Đô để chứng tỏ bản lĩnh, không ngờ cô lại mang đến cho anh một cú bất ngờ lớn như vậy…
“Khó tin thật.”
Anh bật một điếu thuốc khác, vò tóc rồi để khói thuốc che khuất gương mặt đầy rối bời của mình.
Nhưng thứ anh muốn giấu không chỉ là vẻ mặt mà còn là sự hân hoan không thể kiềm chế trong lòng.
Một cảm giác chẳng giống anh chút nào.
Hút xong vài điếu, anh cảm thấy như vậy không ổn lắm.
Ít nhất khi Ôn Noãn bước ra sẽ thấy khó chịu vì mùi khói.
Anh dập điếu thuốc vào gạt tàn, mở cửa sổ và bật quạt thông gió.
Lúc này, âm thanh trong phòng tắm đã tắt.
Nhưng quần áo nhờ người mua vẫn chưa được mang đến.
Quý Phong bỗng nhớ ra điều gì, liền gõ nhẹ lên cửa phòng tắm:
“Ôn Noãn?”
“Ơ?” Giọng Ôn Noãn từ bên trong vang lên, có vẻ bị giật mình, âm thanh hơi lộn xộn.
Quý Phong vội nhắc:
“Đừng dùng khăn tắm ở đây, không chắc sạch đâu. Cậu cứ ở trong đó thêm một lúc hoặc xả nước lâu hơn chút.”
“Ừ, được, vậy mình giúp cậu giặt quần áo luôn nhé.”
“Cứ tùy.”
Sau đó, từ phòng tắm lại vang lên tiếng bàn tay cọ xát vào quần áo.
Nhìn chăm chú vào lớp kính mờ hơi nước phủ bên ngoài, Quý Phong cảm giác như có đinh ghim dưới chân, đứng chết lặng tại chỗ, không thể cử động nổi.
...
Tiếng chuông điện thoại khách sạn bỗng reo lên.
Âm thanh không quá chói tai, nhưng đủ để kéo Quý Phong trở lại thực tại.
Anh rốt cuộc cũng rời khỏi cửa phòng tắm.
“Alô?”
“Chào anh, quần áo và ô anh đặt đã được mua xong rồi. Bây giờ tôi mang lên cho anh được không?”
“Ừ, mang lên đây.”
Chỉ vài phút sau, nhân viên phục vụ đã mang đồ đến.
Quý Phong nhận lấy, đặt bộ đồ nữ trắng ngay trước cửa phòng tắm.
“Quần áo mình để ở ngoài cửa rồi.”
“Biết rồi.”
Nghe thấy tiếng đáp nhẹ, Quý Phong quay lại ngồi bên cửa sổ, như muốn giữ khoảng cách cho đỡ ngại.
Anh khẽ thở dài. Đã bao lâu rồi, anh mới phải cẩn trọng từng chút như vậy?
Tiếng sột soạt khe khẽ của việc mặc quần áo vọng ra, khiến Quý Phong nhắm mắt lại, cố ép mình bình tĩnh.
Đúng là tuổi trẻ bốc đồng thật...
Một lát sau, Ôn Noãn trong bộ quần áo thể thao trắng, đã bước ra bên cạnh Quý Phong.
Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô khẽ len lỏi trong không khí, khiến anh không kiềm được mà nghiêng đầu, hít một hơi đầy thoáng qua.
Bộ đồ thể thao mềm mại ôm lấy những đường nét thanh mảnh sau khi tắm xong.
Làn gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào, lướt qua làn da trắng mịn của cô.
Những giọt nước còn đọng lại trên lọn tóc dài, hòa cùng hương thơm thiếu nữ như một khung cảnh đẹp đẽ thoáng qua trong thiên nhiên.
Ôn Noãn đứng yên, mắt nhìn thẳng vào anh.
Đôi mắt trong veo, sáng rực, như có thể soi thấu lòng người.
Cô vừa định nói gì đó thì Quý Phong đã không chịu nổi, đứng bật dậy, hơi khom người đi về phía phòng tắm:
“Mình vào tắm một chút.”
“Ừ...”
Trong phòng tắm, Quý Phong cởi quần ra, thở hắt ra một hơi dài.
Anh một tay chống lên tường, tay còn lại vò rối tóc mình.
Hình ảnh vừa rồi của Ôn Noãn thật sự khiến anh choáng váng.
Ngày xưa, hai người từng có rất nhiều thời gian bên nhau.
Đặc biệt là giai đoạn nước rút cuối cấp ba, gần như ngày nào cũng sát cánh bên nhau.
Ôn Noãn chưa bao giờ là kiểu cô gái ngây thơ chẳng biết gì.
Từng nhận được rất nhiều thư tình, cô thừa hiểu bản thân mình có sức hút đến đâu.
Nhưng ánh mắt lấp lánh như làn nước lay động vừa rồi...
“Con nhóc này, cố ý sao?”
Quý Phong đứng dưới làn nước nóng thêm một lúc, để hơi ấm thấm dần vào cơ thể.
Nhưng càng lúc anh càng cảm thấy mình không thể bình tĩnh.
Anh nghiến răng, tắt nước nóng, mở vòi nước lạnh.
Dù trời không lạnh đến mức buốt giá, nhưng nhiệt độ hôm nay cũng đủ khiến nước lạnh trở nên khó chịu.
Dòng nước lạnh xối xuống người khiến cơ thể anh dần dịu lại, tâm trạng cũng chậm rãi lắng xuống.
Đợi đến khi hơi thở hoàn toàn ổn định, Quý Phong mới lau khô người, bước ra ngoài.
Anh tuyệt đối không phải kiểu đàn ông thích quấn mỗi chiếc khăn tắm để đi lại, trông vừa sến vừa khó chịu.
Mặc xong bộ đồ thể thao mà nhân viên phục vụ mang đến, Quý Phong bước đến bên cửa sổ lần nữa, ngồi đối diện với Ôn Noãn.
Anh đan hai bàn tay lại, dựa lưng vào ghế sofa, gương mặt thoáng vẻ nghiêm nghị.
Ôn Noãn khép chặt hai chân, hơi nghiêng người sang một bên, không dám nhìn thẳng anh vào lúc này.
“Cậu nói đi.”
“Nói gì cơ?” Ôn Noãn trả lời nhỏ xíu, giọng yếu ớt.
Quý Phong xoa nhẹ hai bên thái dương, tay kia nhịp nhịp lên mặt bàn:
“Tới Thượng Hải rồi, chẳng lẽ không có điều gì muốn nói với mình sao?”
Vừa ổn định tâm trạng, Quý Phong đã trở lại phong thái của một người lãnh đạo.
Đám Đậu Đinh mỗi khi thấy anh như vậy đều tự động đứng thẳng, ngoan ngoãn như những con gà con răm rắp nghe lệnh.
Ngay cả Diệp Vũ Vi sáng nay cũng căng thẳng đến nỗi cứng người.
Nhưng Ôn Noãn thì khác, cô chỉ biết "giả chết".
Lúc đối diện Quý Phong, sự quyết liệt đặc trưng của Ôn Noãn biến mất, thay vào đó là dáng vẻ rụt rè như một chú mèo con đang trốn trong góc.
1
0
5 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
