TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4: Chiếc Thuyền Hai Cột Bờm

"Thật sự không có hay là giả bộ không có vậy." Mấy bạn học trêu cô: "Vậy chị Điềm, cậu thích kiểu con trai như thế nào?"

"Đúng đó đúng đó, thích người cao một chút hay đừng cao quá, thành tích phải giỏi thế nào, còn tính cách thì sao, thích kiểu vui vẻ, hoạt bát hay là kiểu lạnh lùng ngầu ngầu như Châu Kiệt Luân..."

Mặt Giang Điềm đỏ bừng, cúi đầu, ánh mắt lại liếc nhìn Lục Duẫn Tín một cách mơ hồ.

"Ái chà, mấy cậu đừng có cười chọc cô gái nhỏ nữa, là tớ hỏi linh tinh thôi mà." Tần Thi nhẹ nhàng kéo Giang Điềm vào lòng, "Tiểu Điềm nhà mình còn nhỏ mà, mấy cậu đừng nhiều chuyện quá nha..."

Giang Điềm ôm lấy tay Tần Thi, gật đầu lia lịa: "Tần Thi là tốt nhất..."

Tần Thi vỗ vỗ tay Giang Điềm.

Mọi người vừa trêu vừa cười rồi tản ra.

Tiếng chuông vào lớp vang lên.

Cô giáo dạy Ngữ Văn Quách Đông Vi giẫm gót giày cao lên bục giảng: "Yên lặng nào yên lặng nào, vào học."

Giang Điềm hô to: "Đứng dậy."

Cả lớp lơ ngơ đứng lên: "Chào... cô..."

Giang Điềm nghiêng người về phía cô giáo, chống vào bàn Lục Duẫn Tín để đứng lên: "Làm ơn đứng thẳng."

Phùng Úy Nhiên tự giác ưỡn thẳng lưng.

"Tôi đang nói cậu đó." Giang Điềm quay đầu nhìn về phía sau, giọng thấp xuống vài phần uy nghiêm: "Lục Ngũ Nhất, cậu không nghe thấy hả?"

Phùng Úy Nhiên và Thẩm Truyền liếc nhanh về phía hai người họ.

Không ngờ, Lục Duẫn Tín thực sự ngồi thẳng lên, để Giang Điềm từ tầm mắt nhìn vào mắt cậu, rồi xuống đến cằm cậu, hầu kết với đường nét rõ ràng, cuối cùng là khóa kéo đồng phục quen thuộc mở một nửa, lắc lư...

Giang Điềm quay đi ánh mắt, cổ họng khẽ ngứa... ho nhẹ một tiếng.

Lục Duẫn Tín có vẻ không kiên nhẫn quay cổ: "Giang Nhất Ngũ."

"Cậu nói gì?" Giang Điềm nhíu mày.

Lục Duẫn Tín mặt không biểu cảm: "Một mét năm."

Giang Điềm lập tức đá vào thanh chắn ngang dưới bàn cậu, "cạch" một tiếng, đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng âm thanh lại bị tiếng ghế ngồi xuống của các bạn học che lấp.

Lục Duẫn Tín nhếch môi cười nhạt.

...

Chỉ hai tiết, cô giáo chủ nhiệm đã giảng xong "Lan Đình Tập Tự".

Trong phần lề sách chi chít các ghi chú và chú giải khiến các bạn học mỏi tay xoa cổ tay không ngừng.

Với kiểu bài văn trọng điểm thi đại học như vậy, Quách Đông Vi đẩy kính, phớt lờ tiếng than oán dưới lớp: "Trong tuần này phải học thuộc hết, không thương lượng gì hết, chép lại cũng không được viết sai dấu chấm dấu phẩy. Chép sai một dấu câu là đến lúc làm bài thi không phân biệt được người ta đang hỏi câu nào."

Nói xong, cô quay sang Giang Điềm: "Em chép xong đưa cô xem, sau đó rút ra sáu bảy bài khác để chấm luôn... các bạn khác thì đổi bài với bạn cùng bàn, cố gắng tận dụng thời gian trống trước giờ học buổi tối để chấm."

Giang Điềm ôm ly nước của cô giáo, vui vẻ nhận lời.

Sau đó canh đúng giờ, rất dễ tính đi chọn bài chấm: của Tần Thi, Tưởng Á Nam... Phùng Úy Nhiên, và cả Lục Duẫn Tín.

Chữ của Tần Thi rất đẹp, Giang Điềm chấm "Ưu".

Phùng Úy Nhiên viết sai chữ "Hễ", Giang Điềm bắt viết lại mười lần.

Tiếp theo là...

"Tuy không có đàn sáo vang rền, một chén một khúc, cũng đủ để... Bạn học Lục Duẫn Tín, tại sao cậu chỉ viết đến tâm tình được giãi bày rồi dừng lại, cậu tưởng mình là thánh nhân, trong lòng biết là đủ rồi sao? Viết lại lần nữa có được không?"

Thứ Tư.

"Bạn học Lục Duẫn Tín, cậu định để tôi học thư pháp thảo để đọc chữ của cậu sao? Xin lỗi tôi có học thật, nhưng tôi không có nghĩa vụ phải biến đống chữ như nùi rối của cậu thành ngang dọc chỉnh tề, làm phiền cậu viết lại nhé."

Thứ Năm.

"Cô giáo nói cùng lắm chỉ được sai 5 chữ, cậu sai 10 chữ, còn thiếu một câu gắn bó tình cảm, bạn học Lục Duẫn Tín làm ơn viết lại một lần nữa không vấn đề gì chứ?"

...

Chiều thứ Sáu, tiết thể dục bị hoãn vì mưa nhỏ.

Trong lúc ồn ào cuối tiết tự học, Lục Duẫn Tín đột nhiên ném bút xuống bàn.

Nam sinh tụm ba tụm bảy ra hành lang hóng gió, nữ sinh kéo nhau đi vệ sinh. Giữa ánh mắt vừa đủ gần xa của các bạn học còn ngồi lại, Giang Điềm từ trong cặp lôi ra hai viên kẹo, đặt ngay trước mặt Lục Duẫn Tín.

Sau đó nhìn cậu, cười khẽ, nói nhỏ bằng âm lượng người khác không nghe được: "Lưu số tôi vào danh bạ thì khỏi phải chép nữa."

Lục Duẫn Tín không nhúc nhích.

"Tất nhiên không lưu cũng được." Giang Điềm chớp mắt với ánh nhìn đặc biệt vô hại: "Nhưng cậu cũng biết rồi đó, chỉ cần tôi muốn làm, chẳng gì cản được tôi, tôi có cả ngàn cách, cả vạn cách, nếu cậu đủ kiên nhẫn, tụi mình thử từng cách cũng được..."

"À." cô nhấn mạnh, giọng mềm mại hỏi: "Cậu có ăn kẹo không?"

Lục Duẫn Tín vẫn im lặng.

Giang Điềm nhìn chăm chăm vào cậu, từ từ đưa tay che lại hai viên kẹo trên bàn cậu, cười rạng rỡ.

Giáo viên dạy Toán vừa bước vào, chậm rãi trải sách lên bục, giọng điệu đặc trưng: "Vừa nãy bạn Giang Điềm cười rất đẹp, giống như nội dung hôm nay chúng ta sẽ học vậy, rất có mỹ cảm, các bạn đã xem trước sẽ biết, đó chính là dãy số, trong giai đoạn trung học, dãy số chúng ta sẽ học chủ yếu có hai loại, dãy số cộng và dãy số nhân..."

...

Tan học hôm đó, Giang Điềm đang dọn sách vở, cô giáo chủ nhiệm đi ngang khen: "Cô dạy gần một năm rồi chưa từng chấm bài chép của Lục Duẫn Tín, em không những chấm mà còn bắt được em ấy chép đạt."

"Đối xử công bằng." Giang Điềm vừa gấp bài chép của cậu ta giấu dưới bàn, vừa mỉm cười: "Không thiên vị, không bao che, dù có là Lục Duẫn Tín, dù cậu ấy học giỏi... chỉ cần cô giao nhiệm vụ cho em, em rút trúng ai thì sẽ làm tốt phần đó."

Lời nói thẳng thắn và sáng rõ.

Quách Đông Vi cười tít mắt: "Mấy bài trước em ấy chép em còn giữ không? Cô xem thử trình độ học sinh nhất khối."

"Em không cẩn thận làm mất rồi ạ." Giang Điềm tỏ vẻ vô cùng áy náy.

"Không sao, tiếp tục cố gắng nhé."

Cô giáo giơ tay làm ký hiệu "OK", vẫn rất hài lòng rồi đi họp, Giang Điềm thì âm thầm nhét bài chép gấp gọn vào trong nhật ký.

Các bạn học dần dần ra về, có người vừa khen: "Tiểu Điềm phải làm vậy mới đúng." Vừa khoác tay bạn thân lại thầm thì: "Kẻ không biết thì không sợ. Chọc vào Lục Duẫn Tín chắc sau này khó sống lắm..."

Giang Điềm vờ như không nghe thấy, mở máy lên, vừa đi vừa nghe điện thoại của ba: "Con tự bắt xe về là được rồi, không cần đến đón đâu, ba nấu gì con cũng ăn hết, cà chua xào trứng nhé, món con thích nhất..."

Tiếng ríu rít dần xa.

Nam sinh vẫn gục đầu trên bàn ngồi dậy, vò tóc một cái rồi nhét bút với điện thoại vào cặp.

Nhìn hai viên kẹo gói màu hồng trên bàn, cậu nhíu mày, đưa tay ném vào thùng rác.

...

Sắp đến mùa xuân, Nam Thành luôn có mưa phùn rả rích.

Thứ sáu tắc đường trước cổng trường Nhất Trung là chuyện thường. Giữa tiếng còi xe, những khu chung cư ba bốn tầng ánh đèn vàng ấm áp, thơm mùi cơm chiều tỏa ra trong buổi hoàng hôn ẩm ướt.

Căn hộ đơn giản trên tầng cao nhất, chất đống những chiếc kính viễn vọng, máy ảnh và những thiết bị kim loại cũ kỹ không gọi nổi tên. Trước bàn máy tính sáng đèn sát vách, ba nam sinh ngồi cạnh nhau.

Im lặng...

Hai bên là Phùng Úy Nhiên và Thẩm Truyền đang đợi nhân vật hồi sinh trong game.

Lục Duẫn Tín ngồi giữa, vừa chơi vừa nghe điện thoại từ nhà gọi tới: "Ừm."

"Con chỉ biết ừ với à, ngoài mấy chữ đó con còn biết nói gì khác không?"

"Ờ."

Bên kia, mẹ cậu - Dì Minh - không vui: "Mẹ nói với con bao nhiêu lần rồi, chơi máy tính thì chơi, nhưng phải nghỉ ngơi đúng giờ, đừng thức khuya, đừng thức trắng, con không cần mắt hay sức khỏe nữa sao? Đừng nói với mẹ là con chỉ chơi cuối tuần, còn lại ở nhà có mẹ trông, thứ Hai đến thứ Năm nửa đêm mẹ đi ngang phòng, thấy khe sáng dưới cửa là con mộng du bật đèn đấy à? Mẹ sợ nửa đêm gõ cửa làm con hoảng sợ mới không làm gì, con biết không..."

"Còn nữa, trước đó mẹ đã nói rồi, Giang Điềm cháu ngoại cụ Trình sẽ chuyển đến Nhất Trung, sau này sống đối diện nhà mình, mẹ bảo con đi hỏi xem con bé ở lớp nào, chăm sóc cho nó chút, con nói không biết, kết quả hôm nay ông cụ mời chúng ta sang ăn tối cuối tuần, vui vẻ bảo mẹ, ngay lớp Một đó, Lục Duẫn Tín, người ta ở lớp con mà con không nói gì với mẹ?"

"Bây giờ mẹ biết rồi còn gì." Lục Duẫn Tín mặt không đổi sắc.

"Nếu không phải ông cụ nói thì con định giấu mãi sao?" Mẹ cậu tha thiết: "Mẹ đã dặn con nhiều lần rồi, hai ông bà cụ là ân sư cả đời của mẹ. Ngày xưa nhà mẹ nghèo, đi tàu sắt mất ba mươi tiếng tới Nam Đại thi tuyển, ngất xỉu trong nhà vệ sinh, nếu không nhờ bà cụ đưa đi viện, giúp mẹ xin học bổng, viết thư giới thiệu, giới thiệu mẹ gặp ba con... làm gì có bây giờ?"

"Không nói là báo ân, nhưng đó là tình cảm mấy chục năm, đúng không, ông cụ và con gái mâu thuẫn bao năm, nhưng con gái thì không thể cắt đứt cả đời, con bé là bảo bối của cả hai bên, mình chăm sóc nó chút, để gia đình người ta hoà thuận về sau, như vậy không đáng sao?"

Lục Duẫn Tín không đáp.

Mẹ cậu tiếp tục dỗ ngọt: "Mẹ biết con ghét xã giao, nên trước giờ mẹ không bắt con gì cả. Lần này chỉ là chăm sóc con bé, kèm bài, ăn cơm, đi chơi Nam Thành, không ai bắt con phải cưới người ta sau này đâu, con giãy lên làm gì..."

Cô Minh lải nhải một hồi, hạ tối hậu thư, mắng thêm "Tiểu Điềm đáng yêu vậy mà thằng ranh con lại không biết trân trọng" rồi cúp máy.

Lục Duẫn Tín ném điện thoại xuống.

Ngay sau đó, Thẩm Truyền tung một chiêu quét sạch trận chiến, ba người lại mở ván mới, lại thêm ván nữa...

Cho đến khi chân trời rạng trắng.

"Chị Điềm đáng yêu ghê." Thẩm Truyền vừa ngáp vừa nói: "Chiều nay lúc tụi bây ngủ gục, thầy dạy Địa lý hỏi cả ngày có mặt trời là chỗ nào, ông ấy định giảng về hiện tượng ngày trắng ở cực, mà Chị Điềm đáp ngay: Anh không phải là mặt trời không bao giờ lặn sao... Làm cả lớp cười ngặt nghẽo."

Thẩm Truyền là "thuyền trưởng", ngồi sau Phùng Úy Nhiên, cạnh Lục Duẫn Tín trong lớp.

Cậu vừa uống trà lạnh, vừa chọc Phùng Úy Nhiên đang buồn ngủ, vừa tựa ghế nói tiếp: "Nghe mấy cậu bạn bên Tam Trung nói, Chị Điềm ở bên đó đúng kiểu cưng như trứng..."

"Thành tích giỏi, mà không kiểu học bá kiêu ngạo, dễ thương nhưng vẫn giữ hình tượng, quen mấy năm mà ngoài mấy đứa bạn thân chẳng ai biết gia cảnh, mà bảo là nữ thần thì cô ấy lại hay pha trò, dễ gần, hòa đồng..."

Phùng Úy Nhiên đổi tư thế gác chân lên bàn: "Mấy cậu không thấy mới mấy hôm mà cô giáo, Tần Thi ai cũng Tiểu Điềm Tiểu Điềm hết rồi à?"

"Không lạ gì, bạn tớ bên đó nói y chang... ai cũng thích cậu ấy." Thẩm Truyền lôi cây kẹo mυ"ŧ trong ngăn kéo ra.

"Cũng không nhất định." Phùng Úy Nhiên giật lấy, ngậm ngùi bóc vỏ, rồi chỉ về phía một người suốt đêm im lặng: "Anh Duẫn có thích đâu..."

"Tôi thì tại sao phải thích cậu ấy?" Lục Duẫn Tín đột ngột bật ra.

Phùng Úy Nhiên và Thẩm Truyền đồng loạt nhìn sang.

Lục Duẫn Tín bỗng đẩy bàn phím ra, giữa lông mày là một tầng u uất và bực dọc hiếm thấy.

1

0

6 ngày trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.