TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 53
Chương 53

Trong viện được dọn ra một con đường nhỏ, nhưng bước chân người đi trên tuyết vẫn phát ra những âm thanh khe khẽ.

Mỗi năm, lần đầu tiên đến đưa than đều do chính Vương công công dẫn theo một tiểu thái giám khoảng mười bảy, mười tám tuổi tới. Sau khi tận mắt kiểm tra tình hình của Triệu Yến Hoa, thì những lần sau đó đều do tiểu thái giám kia một mình đến đưa đồ. Ba năm qua đều như vậy cả.

Những năm trước, Triệu Yến Hoa có thể nhìn thấy được bóng dáng mờ ảo của Vương công công đang bước tới gần, nhưng năm nay lại không thể, bởi vì mắt hắn vẫn đang được đắp thuốc. Hắn chỉ có thể dựa vào tiếng bước chân từ phía ngoài sân truyền tới.

Tiếng chân giẫm lên tuyết đang ngày một gần. Sở Dao Quang cũng lên tiếng nhắc nhở hắn từ bên cạnh:

“Có một vị công công dáng vẻ hiền lành, thân hình hơi mập mạp đang đi tới kìa. Đó chính là vị Vương công công kia sao?”

Nghe lời miêu tả của Sở Dao Quang, Triệu Yến Hoa khẽ khàng “ừ” một tiếng cực nhẹ.

Nhìn thấy mắt của Triệu Yến Hoa đang đắp thuốc, khuôn mặt của cả Vương công công lẫn tiểu thái giám kia đều thoáng qua vẻ nghi hoặc. Tiểu thái giám đang xách chiếc giỏ trên tay còn quay đầu nhìn lại phía Vương công công, như muốn hỏi: Vì sao Ngũ điện hạ lại dùng vải che mắt như vậy?

Vương công công xua nhẹ tay, ra hiệu cho tiểu thái giám đừng tò mò cũng đừng nói chuyện, chỉ cần đặt đồ xuống rồi đi là được.

Tiểu thái giám kia chỉ có thể làm theo, bước lên phía trước đặt chiếc giỏ xuống bên chân Triệu Yến Hoa, rồi quay trở lại đứng bên cạnh Vương công công.

Vương công công lại nhìn Triệu Yến Hoa thêm một lát nữa, vừa định ra hiệu cho đồ đệ đi khỏi thì đột nhiên có một tiểu thái giám chừng mười hai, mười ba tuổi, hai má đỏ bừng chạy từ cửa lớn vào sân.

“Điện hạ, nô tài ở ngoài phố vừa nhặt được hai con chim sẻ nhỏ, có thể đem nướng ăn...”

Lời còn chưa dứt, hắn đã ngây người đứng yên tại chỗ khi nhìn thấy ngay trước mặt là Vương công công và đồ đệ của ông ta.

Những năm trước chưa từng bị ai phát hiện ra, vậy mà năm nay lại đυ.ng mặt ngay tức thì. Tuy rằng tiểu thái giám này cũng không thể gây ra chuyện gì, nhưng dù sao tình huống này vẫn vô cùng lúng túng.

Vương công công chăm chú quan sát kỹ tiểu thái giám này một lượt, phát hiện người này không phải kẻ trước đây vẫn hầu hạ Triệu Yến Hoa, trong lòng đang hoài nghi từ khi nào thì đổi người, đã thấy Trương Toàn chủ động lên tiếng:

“Tiểu nhân là tiểu thái giám Tiểu Toàn Tử, chuyên hầu hạ bên cạnh Ngũ hoàng tử. Không biết vị công công này xưng hô thế nào? Sao bỗng nhiên tới nơi đây, không biết là có việc gì?”

Trương Toàn vừa dứt lời, Vương công công có chút ngượng ngùng, giơ tay lên che miệng ho nhẹ một cái. Đồ đệ của ông ta vừa định mở miệng trả lời, Triệu Yến Hoa lại lên tiếng trước:

“Tiểu Toàn Tử, ngươi đang nói chuyện với ai vậy? Ở nơi này ngoài ngươi ra, còn có ai khác đến nữa sao?”

Trương Toàn lập tức tả lại ngay:

“Dạ có mà, vừa mới tới đây là một vị công công có dáng vẻ rất hiền lành, nhưng nô tài không biết vị đó là ai cả.”

Nghe Trương Toàn nói vậy, Vương công công thật chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa.

Triệu Yến Hoa hơi trầm ngâm một chút, rồi tự lẩm bẩm một mình:

“Công công dáng vẻ hiền lành ư? Trong trí nhớ của ta hình như đúng là có người như vậy thật. Nhưng mà chắc không thể nào đâu, ông ấy sao có thể tới đây thăm ta được chứ?”

Trương Toàn cũng giả vờ ra vẻ khó hiểu, tiến lại gần chỗ Triệu Yến Hoa, nhìn xuống chiếc giỏ đặt bên chân hắn, tức thì tỏ vẻ kinh ngạc:

“Ai nha điện hạ, trong này toàn là than củi thôi! Chúng ta có thể sưởi ấm được rồi, chắc hẳn là do vị công công kia mang đến đấy nhỉ? Chẳng hay vị công công này xưng hô thế nào, nô tài thay điện hạ xin đa tạ công công ạ!”

Triệu Yến Hoa và Trương Toàn người tung người hứng, phối hợp vô cùng ăn ý, khiến Vương công công đứng ở đó hoàn toàn không biết nên mở lời thế nào mới phải.

Nếu bây giờ cứ thế không nói gì rồi trực tiếp bỏ đi, Vương công công lại sợ Trương Toàn sẽ đi khắp nơi hỏi thăm tin tức, đến lúc đó sự việc càng trở nên phiền phức hơn.

Vẻ mặt Trương Toàn đầy vô tư, chăm chú nhìn Vương công công, đợi ông ta trả lời. Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng Triệu Yến Hoa lên tiếng:

“Vị công công có dáng vẻ hiền lành ư… Không biết có phải là Vương công công – Vương Thừa Phúc hay không? Liên tiếp bốn năm trời, giữa lúc trời đông giá rét đều gửi than tới cho ta, vậy mà ta hoàn toàn không hay biết. Bây giờ đã biết rồi, lại không biết phải báo đáp như thế nào.”

Thấy Triệu Yến Hoa đã nói toạc ra thân phận của mình, Vương Thừa Phúc cũng không tiện tiếp tục giấu giếm nữa, chỉ đành ra hiệu cho đồ đệ đóng cửa cung, canh giữ ở bên ngoài.

Ông bước tới trước mặt Triệu Yến Hoa, cung kính hành lễ rồi nói:

“Năm xưa nếu không phải điện hạ ra tay cứu giúp, lão nô sao có được ngày hôm nay. Chỉ là đem chút than củi rẻ tiền tới, thật sự ủy khuất điện hạ, làm sao dám nói đến chuyện hồi báo được.”

3

0

3 tháng trước

4 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.