0 chữ
Chương 48
Chương 48
Lộc Hữu cảm giác có gì đó không ổn, chậm rãi quay đầu lại, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo thẳng đứng.
Con rắn nhỏ dường như đói lắm rồi, đã nâng cao phần đầu, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Lộc Hữu khựng lại.
"Đừng động, đừng động đấy thầy Lộc!" Anh quay phim sốt ruột đến mức quên cả việc quay hình, vội vàng đặt máy xuống, nhặt cây gậy tre trên đất lên, chuẩn bị đập con rắn xuống.
"Kỳ lạ thật, xung quanh đã được xử lý chống côn trùng rồi mà, sao vẫn có rắn bò vào được nhỉ?"
Lộc Hữu vốn không sợ rắn. Trong chuỗi thức ăn của thế giới động vật, cậu gần như đứng ở đỉnh cao, không có thiên địch. Ngay cả những sinh vật khổng lồ nhất dưới biển, cậu cũng dám khıêυ khí©h, huống hồ chỉ là một con rắn nhỏ chưa trưởng thành.
"Không sao đâu, nó không cắn người đâu." Lộc Hữu thản nhiên nói.
"Đừng có cứng đầu." Giang Dục Phong trầm mặt, thầm nghĩ rắn chẳng thèm quan tâm đến cái nhân thiết ngây thơ, khờ khạo gì đó đâu.
Hứng lên là há miệng cắn ngay.
Lộc Hữu chớp mắt, nhận ra cả ba người trước mặt đều rất sợ hãi, trong khi con rắn nhỏ cũng bắt đầu thè lưỡi, rít lên những âm thanh cảnh cáo.
Cậu bỗng cảm thấy như đang bị một sinh vật cấp thấp trong chuỗi thức ăn khıêυ khí©h, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Không do dự, Lộc Hữu nhanh chóng quay đầu lại, trong khoảnh khắc đó ánh mắt cậu bỗng trở nên lạnh lùng, sắc bén và hoang dã. Cậu không chút biểu cảm, nhếch môi nhe răng với con rắn trên cây.
Con rắn nhỏ: "……"
Lộc Hữu quay đầu lại: "Được rồi, nó không dám... Ưm?"
Thế giới trước mắt bỗng chốc xoay tròn, cậu bị một vòng tay xa lạ nhưng cũng đầy quen thuộc giữ chặt lấy.
Hương cỏ cây thoang thoảng quẩn quanh mũi, bên tai là nhịp tim dồn dập nhưng mạnh mẽ của Giang Dục Phong.
"Aaaaa! Tao đập chết mày! Đập chết mày! Dám mò vào trại bọn tao làm loạn, không muốn sống nữa đúng không, tao tiễn mày luôn!!"
Không xa, anh quay phim cầm gậy tre, đập loạn xạ vào cành cây. Lá cây bay tứ tung, còn con rắn nhỏ thì đã không biết trốn đi đâu.
Lộc Hữu hoàn hồn, phát hiện mình đang nằm úp trên ngực Giang Dục Phong, bên cạnh là hai chiếc máy quay được đặt ngay ngắn trên mặt đất.
Ống kính không hề bị che chắn, thu trọn toàn bộ hành động của hai người vào khung hình.
Giang Dục Phong: "……"
Lộc Hữu: .
[Dục ca nam tính quá trời quá đất!]
[Lộc Hữu cũng không biết tự lượng sức rồi, trong tình huống đó mà còn dám khıêυ khí©h rắn, cậu ta sợ mình sống quá lâu sao?]
[Lăn… lăn giường?]
[Không đúng chứ, rõ ràng là lăn trên cát…]
[Ngốc nghếch đáng yêu x Ôn nhu bá đạo đại minh tinh, sao lại có chút đáng ship thế này?]
"Dậy đi." Giang Dục Phong vỗ vỗ lên vai Lộc Hữu.
Con rắn nhỏ dường như đói lắm rồi, đã nâng cao phần đầu, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Lộc Hữu khựng lại.
"Đừng động, đừng động đấy thầy Lộc!" Anh quay phim sốt ruột đến mức quên cả việc quay hình, vội vàng đặt máy xuống, nhặt cây gậy tre trên đất lên, chuẩn bị đập con rắn xuống.
"Kỳ lạ thật, xung quanh đã được xử lý chống côn trùng rồi mà, sao vẫn có rắn bò vào được nhỉ?"
Lộc Hữu vốn không sợ rắn. Trong chuỗi thức ăn của thế giới động vật, cậu gần như đứng ở đỉnh cao, không có thiên địch. Ngay cả những sinh vật khổng lồ nhất dưới biển, cậu cũng dám khıêυ khí©h, huống hồ chỉ là một con rắn nhỏ chưa trưởng thành.
"Không sao đâu, nó không cắn người đâu." Lộc Hữu thản nhiên nói.
Hứng lên là há miệng cắn ngay.
Lộc Hữu chớp mắt, nhận ra cả ba người trước mặt đều rất sợ hãi, trong khi con rắn nhỏ cũng bắt đầu thè lưỡi, rít lên những âm thanh cảnh cáo.
Cậu bỗng cảm thấy như đang bị một sinh vật cấp thấp trong chuỗi thức ăn khıêυ khí©h, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Không do dự, Lộc Hữu nhanh chóng quay đầu lại, trong khoảnh khắc đó ánh mắt cậu bỗng trở nên lạnh lùng, sắc bén và hoang dã. Cậu không chút biểu cảm, nhếch môi nhe răng với con rắn trên cây.
Con rắn nhỏ: "……"
Lộc Hữu quay đầu lại: "Được rồi, nó không dám... Ưm?"
Thế giới trước mắt bỗng chốc xoay tròn, cậu bị một vòng tay xa lạ nhưng cũng đầy quen thuộc giữ chặt lấy.
"Aaaaa! Tao đập chết mày! Đập chết mày! Dám mò vào trại bọn tao làm loạn, không muốn sống nữa đúng không, tao tiễn mày luôn!!"
Không xa, anh quay phim cầm gậy tre, đập loạn xạ vào cành cây. Lá cây bay tứ tung, còn con rắn nhỏ thì đã không biết trốn đi đâu.
Lộc Hữu hoàn hồn, phát hiện mình đang nằm úp trên ngực Giang Dục Phong, bên cạnh là hai chiếc máy quay được đặt ngay ngắn trên mặt đất.
Ống kính không hề bị che chắn, thu trọn toàn bộ hành động của hai người vào khung hình.
Giang Dục Phong: "……"
Lộc Hữu: .
[Dục ca nam tính quá trời quá đất!]
[Lộc Hữu cũng không biết tự lượng sức rồi, trong tình huống đó mà còn dám khıêυ khí©h rắn, cậu ta sợ mình sống quá lâu sao?]
[Không đúng chứ, rõ ràng là lăn trên cát…]
[Ngốc nghếch đáng yêu x Ôn nhu bá đạo đại minh tinh, sao lại có chút đáng ship thế này?]
"Dậy đi." Giang Dục Phong vỗ vỗ lên vai Lộc Hữu.
7
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
