TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 47
Chương 47

...Chỉ tiếc là đầu óc thông minh lại không đặt đúng chỗ, nếu không, cũng chẳng đến mức đến bây giờ vẫn mắc kẹt ở giai đoạn vừa nổi vừa bị ghét.

Thật đáng tiếc.

Một tài năng như thế, nếu chịu học hỏi, rèn luyện đúng cách, thì con đường sự nghiệp chắc chắn sẽ rộng mở, tương lai xán lạn.

Chỉ là, ngay từ đầu đã đi sai hướng mất rồi.

Lộc Hữu không biết rằng hình tượng của mình trong mắt Giang Dục Phong đã bị bóp méo đến mức nào. Cậu cau mày nhìn chiếc càng cua in dấu răng trong tay, cảm thấy kết cấu của nó rất khác với cái lúc nãy.

Cái này hơi... đau răng.

Là một nhân ngư chưa từng ăn cua bao giờ, cậu hoàn toàn không biết rằng món này cần phải bóc vỏ.

Lộc Hữu cắn một lúc mà chẳng cảm nhận được hương vị gì, liền nhăn mặt, dứt khoát ném càng cua sang một bên, tập trung ăn những lát cá thơm phức trong bát nước dừa.

Nước súp đậm đà, ngọt thanh, chắc hẳn Giang Dục Phong đã dùng nước mang theo để nấu, Lộc Hữu rất thích.

Nhưng cậu vẫn chưa quên cảm giác kỳ lạ khi cắn càng cua lúc nãy.

Nghĩ một hồi, cậu chợt lóe lên một ý tưởng, rất nhanh chóng chuyển mục tiêu sang Giang Dục Phong, thậm chí còn thay đổi cả cách xưng hô một cách đầy kính trọng:

"Thầy… Giang."

Giang Dục Phong hơi sững lại, ánh mắt chạm phải đôi mắt mong chờ xen lẫn chút thấp thỏm của người trẻ tuổi trước mặt, ánh nhìn ấy cứ như đang đợi anh làm gì đó vậy.

Sau khi liếc xuống tay cậu, anh lập tức hiểu ra.

Cậu đang muốn lợi dụng anh làm công nhân bóc vỏ cua miễn phí đây mà.

Anh chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức từ chối:

"Tôi thì không..."

Lời còn chưa kịp nói hết, đã nghẹn lại giữa chừng.

Giang Dục Phong sắc mặt kinh hãi, lập tức đứng bật dậy.

Lộc Hữu: "Sao thế?"

"Đừng động." Giang Dục Phong dán chặt ánh mắt vào cành cây bên cạnh Lộc Hữu, ánh nhìn tràn đầy sự sợ hãi.

Hai anh quay phim theo dõi cũng nhận ra sự bất thường. Theo phản xạ ngẩng đầu lên, ống kính vừa vặn bắt trọn khoảnh khắc, trên cành cây cạnh Lộc Hữu, không biết từ lúc nào, đã có một con rắn nhỏ màu nâu vàng đang cuộn mình.

Dù không gọi tên được loài rắn này, cũng chưa biết rõ độc tính, nhưng chỉ nhìn sắc màu rực rỡ và ánh mắt hung tợn kia, cũng đủ biết nó cực kỳ độc.

[Aaaaa! Rắn! Tôi sắp xỉu rồi!]

[Đây là loài rắn biển kịch độc nổi tiếng, sao nó lại leo lên cây được? Chỉ cần 0.1 gram nọc độc cũng có thể gây tử vong, thế này có tính là sự cố ghi hình không?]

[Tổ đạo diễn làm gì vậy? Còn không mau giúp một tay?]

[Lúc trước tôi đã nói livestream trên đảo sẽ có chuyện, giờ thì thấy chưa!]

[Cái cảnh ôm càng cua gặm loạn trông đáng yêu ghê, hy vọng cậu ấy không sao.]

[Lộc Lộc đừng sợ, Dục ca ở đây! Dục ca cứu cậu!]

9

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.