0 chữ
Chương 49
Chương 49
"Ồ."
Lộc Hữu chống tay xuống đất, còn chưa kịp đứng lên thì đã nghe Giang Dục Phong hít một hơi đau đớn.
"Tch."
Lộc Hữu sững lại: "Anh ngã đau à?"
Giang Dục Phong: "Là bị em đè đau đấy."
Lộc Hữu có chút không tin, nhỏ giọng nói: "Em không nặng đâu."
Giang Dục Phong đau đầu: "Em đè lên xương sườn tôi rồi."
"……" Lộc Hữu cụp mắt xuống, vội vàng rút tay lại, im lặng không nói gì nữa.
Thấy cậu cứ đờ ra không nhúc nhích, Giang Dục Phong nhíu mày: "Em còn định ngẩn người đến bao giờ?"
Lộc Hữu: "Hả?"
"Em đừng có ngồi vắt vẻo trên người tôi như thế…" Nhận ra tư thế này có phần mập mờ, Giang Dục Phong lập tức ngồi thẳng dậy, xoay người Lộc Hữu về hướng khác, tiện tay nhấc luôn chân cậu đang vắt trên eo mình xuống. Sau đó mới từ tốn đứng dậy, nhưng động tác có chút luống cuống.
[Không hiểu thì giơ tay hỏi, cái này thật sự là nội dung miễn phí xem được sao?]
[Không phải đâu, ngồi kiểu này… thực sự rất 18+ đó Lộc Lộc…]
[Không lẽ Lộc Lộc của chúng ta là top sao?]
[Cái giây phút chóng mặt ấy, tôi suýt tưởng mình bấm nhầm app…]
[Các CP fan vui lòng tự thưởng thức riêng nhé, ship bừa chỉ hại chính mình thôi. Kiểu ngồi này rất bình thường mà, anh em tốt nào chẳng từng vắt vẻo nhau… Ừm thôi tôi không chống chế nổi nữa, only-fan thoát fan trước, để tôi ship cái đã.]
Lộc Hữu không hiểu nổi, sao Giang Dục Phong lại có vẻ bực mình nữa rồi.
Là vì đau sao?
Lộc Hữu nhìn xuống lòng bàn tay mình, cậu cảm thấy mình thực sự không hề dùng nhiều sức.
Giang Dục Phong lúc nào cũng nói cậu yếu ớt, nhưng giờ phút này, Lộc Hữu lại cảm thấy người thật sự yếu ớt, chính là Giang Dục Phong.
Đúng là đồ mít ướt.
Còn chê cậu nặng nữa.
Rõ ràng mấy ngày trước cậu vừa cân, 56 kg, trong xã hội loài người còn thuộc dạng gầy, vậy mà vào miệng Giang Dục Phong lại biến thành bao cát ép dẹp anh.
Lộc Hữu rất muốn tức giận, trong thế giới của bọn họ, "cá béo" là một từ chửi bậy rất khó nghe. Nhưng khi nhìn thấy cành cây bị đánh đến tơi bời, cậu lại chẳng thể giận nổi. Giang Dục Phong đã cứu cậu.
Trong khi anh không hề biết cậu là nhân ngư.
Lộc Hữu có chút cảm động. Ngoại trừ Tô Nhân An, Giang Dục Phong là người thứ hai trong xã hội loài người đối xử tốt với cậu.
Thế nên, Lộc Hữu quyết định rộng lượng, không chấp nhặt với anh nữa.
Cậu phủi cát trên người, nhẹ nhàng bước theo sau Giang Dục Phong, "Giang Dục Phong."
Giang Dục Phong dừng lại, Lộc Hữu cũng ngừng bước, nhìn sắc mặt anh, nhận ra anh sắp nói chuyện nghiêm túc, thế nên cũng thu lại nụ cười.
"Tôi cứu em chỉ vì em là bạn đồng hành của tôi, hoặc nói đúng hơn, trong tình huống lúc đó, bất kể là ai, tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Dù có là Hứa Hữu, Vương Hữu hay Trương Hữu đi nữa, trong mắt tôi cũng chẳng khác gì nhau."
Lộc Hữu: ?
Giang Dục Phong hít sâu một hơi, dù gì hai anh quay phim vẫn đang bận xua đuổi con rắn, máy quay cũng đặt xa tít, anh dứt khoát nói rõ hơn: "Vậy nên cậu đừng nghĩ nhiều."
Lộc Hữu chớp mắt ngây ngốc, "Nghĩ nhiều cái gì?"
Giang Dục Phong nhìn đôi mắt mờ mịt của cậu, đang do dự không biết nói thế nào, thì thấy Lộc Hữu đột nhiên đứng sững lại, rồi chợt vỡ lẽ: "Em hiểu rồi, Giang Dục Phong."
"Cậu hiểu cái gì?"
"Vừa rồi thực sự em đã đè đau anh đúng không?"
Lộc Hữu chậm rãi nói: "Xin lỗi nhé, em không cố ý đâu. Nếu anh vẫn còn giận, anh có thể đè lại em."
Giang Dục Phong: "……"
Lời muốn vạch rõ giới hạn lập tức nghẹn lại trong cổ, không lên không xuống nổi.
"Thật đó." Sợ anh không tin, Lộc Hữu vội hỏi: "Anh muốn đè ở đâu? Ở đây được không?"
Nhìn thấy hai anh quay phim đang gắng sức vác máy quay đi tới, Giang Dục Phong lập tức bịt miệng Lộc Hữu, lôi cậu sang một bên.
Lộc Hữu chống tay xuống đất, còn chưa kịp đứng lên thì đã nghe Giang Dục Phong hít một hơi đau đớn.
"Tch."
Lộc Hữu sững lại: "Anh ngã đau à?"
Giang Dục Phong: "Là bị em đè đau đấy."
Lộc Hữu có chút không tin, nhỏ giọng nói: "Em không nặng đâu."
Giang Dục Phong đau đầu: "Em đè lên xương sườn tôi rồi."
"……" Lộc Hữu cụp mắt xuống, vội vàng rút tay lại, im lặng không nói gì nữa.
Thấy cậu cứ đờ ra không nhúc nhích, Giang Dục Phong nhíu mày: "Em còn định ngẩn người đến bao giờ?"
Lộc Hữu: "Hả?"
"Em đừng có ngồi vắt vẻo trên người tôi như thế…" Nhận ra tư thế này có phần mập mờ, Giang Dục Phong lập tức ngồi thẳng dậy, xoay người Lộc Hữu về hướng khác, tiện tay nhấc luôn chân cậu đang vắt trên eo mình xuống. Sau đó mới từ tốn đứng dậy, nhưng động tác có chút luống cuống.
[Không phải đâu, ngồi kiểu này… thực sự rất 18+ đó Lộc Lộc…]
[Không lẽ Lộc Lộc của chúng ta là top sao?]
[Cái giây phút chóng mặt ấy, tôi suýt tưởng mình bấm nhầm app…]
[Các CP fan vui lòng tự thưởng thức riêng nhé, ship bừa chỉ hại chính mình thôi. Kiểu ngồi này rất bình thường mà, anh em tốt nào chẳng từng vắt vẻo nhau… Ừm thôi tôi không chống chế nổi nữa, only-fan thoát fan trước, để tôi ship cái đã.]
Lộc Hữu không hiểu nổi, sao Giang Dục Phong lại có vẻ bực mình nữa rồi.
Là vì đau sao?
Lộc Hữu nhìn xuống lòng bàn tay mình, cậu cảm thấy mình thực sự không hề dùng nhiều sức.
Giang Dục Phong lúc nào cũng nói cậu yếu ớt, nhưng giờ phút này, Lộc Hữu lại cảm thấy người thật sự yếu ớt, chính là Giang Dục Phong.
Còn chê cậu nặng nữa.
Rõ ràng mấy ngày trước cậu vừa cân, 56 kg, trong xã hội loài người còn thuộc dạng gầy, vậy mà vào miệng Giang Dục Phong lại biến thành bao cát ép dẹp anh.
Lộc Hữu rất muốn tức giận, trong thế giới của bọn họ, "cá béo" là một từ chửi bậy rất khó nghe. Nhưng khi nhìn thấy cành cây bị đánh đến tơi bời, cậu lại chẳng thể giận nổi. Giang Dục Phong đã cứu cậu.
Trong khi anh không hề biết cậu là nhân ngư.
Lộc Hữu có chút cảm động. Ngoại trừ Tô Nhân An, Giang Dục Phong là người thứ hai trong xã hội loài người đối xử tốt với cậu.
Thế nên, Lộc Hữu quyết định rộng lượng, không chấp nhặt với anh nữa.
Cậu phủi cát trên người, nhẹ nhàng bước theo sau Giang Dục Phong, "Giang Dục Phong."
Giang Dục Phong dừng lại, Lộc Hữu cũng ngừng bước, nhìn sắc mặt anh, nhận ra anh sắp nói chuyện nghiêm túc, thế nên cũng thu lại nụ cười.
Lộc Hữu: ?
Giang Dục Phong hít sâu một hơi, dù gì hai anh quay phim vẫn đang bận xua đuổi con rắn, máy quay cũng đặt xa tít, anh dứt khoát nói rõ hơn: "Vậy nên cậu đừng nghĩ nhiều."
Lộc Hữu chớp mắt ngây ngốc, "Nghĩ nhiều cái gì?"
Giang Dục Phong nhìn đôi mắt mờ mịt của cậu, đang do dự không biết nói thế nào, thì thấy Lộc Hữu đột nhiên đứng sững lại, rồi chợt vỡ lẽ: "Em hiểu rồi, Giang Dục Phong."
"Cậu hiểu cái gì?"
"Vừa rồi thực sự em đã đè đau anh đúng không?"
Lộc Hữu chậm rãi nói: "Xin lỗi nhé, em không cố ý đâu. Nếu anh vẫn còn giận, anh có thể đè lại em."
Giang Dục Phong: "……"
Lời muốn vạch rõ giới hạn lập tức nghẹn lại trong cổ, không lên không xuống nổi.
"Thật đó." Sợ anh không tin, Lộc Hữu vội hỏi: "Anh muốn đè ở đâu? Ở đây được không?"
Nhìn thấy hai anh quay phim đang gắng sức vác máy quay đi tới, Giang Dục Phong lập tức bịt miệng Lộc Hữu, lôi cậu sang một bên.
14
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
