TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27

Bộ đồ ngủ này gồm hai phần, một bộ đồ liền thân hình con thỏ, còn có một chiếc tai thỏ.

Tống Trĩ luống cuống kéo lên, kéo đến vị trí vai, vì phần đầu của bộ đồ liền thân hơi hẹp nên Tống Trĩ có làm thế nào cũng không chui đầu vào được.

"Xong chưa?"

"Chưa, anh, anh đừng quay, lại đây." Tống Trĩ sốt ruột toát mồ hôi: "Vẫn, vẫn chưa xong."

"Em thay mười phút rồi đấy." Nghiêm Hoài đưa lưng về phía cậu: "Cần anh giúp gì không?"

"Không, không cần." Tống Trĩ càng sốt ruột càng kéo không lên, cậu dứt khoát xoay người tiếp tục cố gắng.

Không gian có màu sắc ấm áp kết hợp với hơi nước liên tục phun ra khiến đầu óc căng thẳng vô cớ, hô hấp và tâm trạng cũng theo đó căng thẳng nhanh chóng.

Thế nhưng mong muốn duy nhất của Tống Trĩ, chính là mau mau mặc quần áo vào.

Bả vai truyền đến cảm giác lạnh lẽo, cậu nghe thấy tiếng kéo khóa kéo, cổ áo đang siết chặt trở nên lỏng lẻo.

Bờ vai vốn chỉ lộ ra một nửa, vì cổ áo bị tuột ra mà phơi bày cả l*иg ngực.

Giọng nói của Nghiêm Hoài vang lên từ đỉnh đầu, hòa cùng hơi nước nóng mùi hoa hồng: "Ở đây có khóa kéo."

Khóa kéo được giấu sau lớp lông nhung của bộ đồ ngủ, Tống Trĩ không hề chú ý tới.

Tống Trĩ như bị người ta điểm huyệt, toàn thân cứng đờ không thể động đậy, cứ trơ mắt nhìn hai tay Nghiêm Hoài đưa ra từ phía sau, giúp cậu vén bộ đồ ngủ đã bị tuột xuống eo. Ngón tay đối phương thon dài, cánh tay không cần duỗi ra phía trước quá nhiều cũng có thể dễ dàng nắm lấy cổ áo.

Động tác kéo áo ngủ lên khiến da đầu cậu tê dại, cậu dứt khoát nhắm mắt không nhìn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được quỹ đạo di chuyển của Nghiêm Hoài thông qua xúc giác.

Đối phương nhấc bộ đồ ngủ lên, trượt từ eo đến ngực, cuối cùng dừng lại ở vai.

Thị giác bị hạn chế lại có thể khiến thính giác trở nên nhạy bén hơn, bên tai Tống Trĩ văng vẳng tiếng tim đập dữ dội bất an, máu cũng theo đó lưu chuyển với tốc độ cao.

Giọng nói của Nghiêm Hoài phá vỡ sự im lặng: "Xong rồi."

"Cảm ơn, cảm ơn anh." Tống Trĩ mở mắt, cúi đầu nhìn bộ lông nhung trắng muốt trước ngực.

Tống Trĩ luồn người qua khoảng trống bên cạnh Nghiêm Hoài, khi sắp đi, l*иg ngực vẫn còn phập phồng vì căng thẳng.

Cậu vội vội vàng vàng ngồi xuống mép giường, đưa tay ấn thử nệm, mềm quá, nếu tối nay cậu trở mình thì có khi nào sẽ làm phiền anh Nghiêm Hoài không.

Tống Trĩ đưa tay xoa xoa tóc, hay là ngủ sofa vậy. Sofa trong phòng khách rất rộng, nằm một mình cậu cũng dư rồi.

Nhưng nếu bị cư dân mạng phát hiện thì họ sẽ nghi ngờ mất. Vợ chồng hợp pháp bình thường, sao có thể ngủ riêng được.

Hơn nữa, họ mới kết hôn chưa đầy hai năm.

Tống Trĩ khẽ mở mí mắt, ánh mắt dừng lại trên chiếc camera phía trước, trên tay là tai thỏ cậu vừa lấy từ phòng tắm ra.

[Cháu trai, cậu nhìn cái gì đấy?]

[Có phải cậu muốn che camera không?]

[Cậu mà dám che, ngày mai tôi dám không bình chọn cho cậu nữa, cho cậu không có tiền mua đồ ăn vặt!]

Mỗi buổi sáng, cư dân mạng sẽ bình chọn cho màn thể hiện của mỗi cặp đôi vào ngày hôm trước. Nhóm có số phiếu bầu chọn cao nhất sẽ nhận được 40 tệ tiền sinh hoạt, vị trí thứ hai là 30, cứ thế lần lượt giảm dần.

Số lượng tiền sinh hoạt sẽ quyết định trực tiếp đến chất lượng cuộc sống sau này của các khách mời.

Thôi vậy, vẫn là ngủ trên giường đi.

Tống Trĩ cụp mắt xuống, cầm lấy tai thỏ nghịch ngợm. Chẳng trách anh Nghiêm Hoài lại xoa lâu như vậy, cảm giác sờ vào quả thực rất thích.

Xoa tai xong, cậu lại đưa tay ra sau mông xoa xoa cái đuôi, chỗ này cũng mềm mềm.

Chưa kịp sờ thêm thì Tống Trĩ đã nghe thấy tiếng tắt đèn phòng tắm, Nghiêm Hoài mặc bộ đồ ngủ sói xám bước ra.

Trang phục của hai người thoạt nhìn giống đồ đôi, nhưng thực tế là hai chất liệu hoàn toàn khác nhau.

Trên ngực áo của Nghiêm Hoài được khâu một cái đầu sói xám to tướng, lông tương đối ngắn, cũng không có thêm những phụ kiện trang trí như đuôi hay tai, chỉ đơn giản là một bộ đồ ngủ dễ thương rất đỗi bình thường.

Mặc trên người anh trông cũng đẹp mắt, kích cỡ cũng vừa vặn.

Nghiêm Hoài ngồi xuống, nệm giường rung động truyền sang chỗ Tống Trĩ.

Anh chỉ vào tai thỏ trên tay cậu: "Muốn anh đeo cho em không?"

Thấy Tống Trĩ do dự, Nghiêm Hoài nói tiếp: "Nếu em không thích, thôi không đeo cũng được."

"Không, không đeo, có bị, bị trừ điểm không?" Tống Trĩ liếc mắt nhìn về phía camera.

[Hahaha cuối cùng cũng biết rồi hả?]

[Không đeo ngày mai không được bình chọn đâu.]

[Nhanh để chồng đeo cho nào.]

Nghiêm Hoài nhìn theo hướng mắt của cậu, rõ ràng là hiểu ý Tống Trĩ: "Để anh đeo cho em trước, nếu thấy không thoải mái thì tháo xuống nhé?"

Tống Trĩ gật đầu.

Nghiêm Hoài cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với loại đồ vật này, anh cẩn thận nghiên cứu một lúc, sau khi đã hiểu rõ nguyên lý mới đeo lên đầu Tống Trĩ.

Thứ này giống như một loại băng đô có độ co giãn dành cho con gái, để tránh gây khó chịu cho người đeo, bên hông còn được thiết kế thêm một nút điều chỉnh.

Sau khi đeo tai thỏ xong, Nghiêm Hoài buông tay ra rồi nghiêng đầu nhìn Tống Trĩ, đặt cậu vào vị trí trung tâm trong tầm mắt mình, hồi lâu không rời mắt.

3

0

1 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.