TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14

[Chuột đất kêu gào(*) ! Tôi yêu anh ấy!]

(*) Chuột đất kêu gào: meme như hình[Mẹ nó cái này mà bảo là xấu hả?]

[Tát Bối Ninh thở oxy.jpg] (*)

(*) Meme như hình[Sao vậy! Aaaa! Đẹp trai!]

[Cuối cùng tôi cũng biết lý do tại sao Tống Trĩ không công khai chồng rồi, đẹp trai như vậy bị người khác dòm ngó nguy hiểm lắm!]

Tất cả khách mời đều trợn tròn mắt, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Hai vị khách mời nữ có mặt cũng không nhịn được liếc nhìn thêm vài lần, tiện thể nhìn chồng mình, khóe miệng khẽ giật giật.

"Anh A Hoài!" Vu Trừng Viễn là người đứng dậy trước, mặt đầy vẻ kinh hãi: "Anh, anh không phải ra nước ngoài rồi sao? Sao lại kết hôn với Tống, Tiểu Trĩ lúc nào vậy?"

[Chết tiệt, có ẩn tình!]

[Vu Sen Trắng quen chồng Tống Trĩ sao?]

"Hai năm trước." Nghiêm Hoài không thèm nhìn Vu Trừng Viễn, thuận miệng đáp cho có lệ.

"Nhưng hai năm trước không phải anh ra nước ngoài rồi sao? Sao, sao lại đột nhiên kết hôn với cậu ta?"

Nghiêm Hoài ôm eo Tống Trĩ chặt hơn một chút: "Chúng tôi yêu nhau kết hôn thì có liên quan gì đến cậu? Có cần thiết phải kể cho cậu nghe như chuyện phiếm không?"

[Đệt, mắng hay lắm!]

[Ông chồng đáng tin cậy đó!]

Vu Trừng Viễn luống cuống tay chân, đã sớm không còn để ý đến máy quay: "Nhưng mà, anh A Hoài..."

Đường Thiệu Thành ho khan một tiếng ngăn câu tiếp theo của Vu Trừng Viễn, hắn nhìn đối phương một cái đầy ẩn ý.

[Ảnh đế Đường bị cắm sừng rồi.]

[Đáng đời ai bảo cứ nhất quyết cưới sen trắng làm gì.]

Vu Trừng Viễn kìm nén cảm xúc kích động: "Anh A Hoài, anh ngồi bên này đi."

Vu Trừng Viễn dịch sang một bên, nhường một phần chỗ cho Nghiêm Hoài.

[Vu Trừng Viễn có ẩn tình gì với chồng Tống Trĩ à?]

[Đường Thiệu Thành hình như có ý với Tống Trĩ?]

[Giới giải trí loạn quá.]

Nghiêm Hoài còn chưa kịp lên tiếng, thì tay áo đã bị người kia khẽ kéo lại.

Tống Trĩ đứng sau mím chặt môi, lắc đầu với anh.

[Đệt, chuyện gì xảy ra với cháu trai thế kia?]

[Vừa đến đã bị Vu Sen Trắng lấn át rồi.]

[Trông ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ ấy.]

"Mệt rồi à?" Nghiêm Hoài đỡ lấy lưng Tống Trĩ, đi về phía xa Vu Trừng Viễn nhất: "Chúng ta qua đó ngồi."

[Anh chồng đó chẳng thèm để ý gì đến sen trắng.]

[Mặt sen trắng tức đến độ thành sen xanh rồi kìa.]

[Xanh như Tống Trĩ đi ị vậy.]

"Mọi người đã đến đông đủ rồi, hay là chúng ta tự giới thiệu một chút nhé?"

Trong số các vị khách mời đang ngồi, mọi người chỉ không biết Nghiêm Hoài.

Nhạc sĩ Liêu Chấn là người đầu tiên lên tiếng với Nghiêm Hoài: "Hay là anh tự giới thiệu trước đi?"

"Tôi tên là Nghiêm Hoài, đang điều hành một vài công ty nhỏ đã niêm yết."

[Công ty “nhỏ” đã niêm yết cơ đấy.]

[Lực tấn công không mạnh, nhưng lại gây ra tổn thương lại cực lớn.]

"Ôi chao, chắc hẳn ngày thường công việc của tổng giám đốc các anh cũng rất bận ha."

"Làm hết trách nhiệm thôi, mọi người cũng rất vất vả."

Liêu Chấn khách sáo nói: "Thật không ngờ anh còn có thể bớt chút thời gian tham gia chương trình."

"Vì muốn dỗ dành Tiểu Trĩ nhà tôi vui, dù có bận đến đâu cũng sẽ đến."

Cơ thể Tống Trĩ cứng đờ, đầu ngón tay run lên.

Anh Nghiêm Hoài diễn còn giỏi hơn cả cậu, nói thêm vài câu nữa chắc cậu sẽ tin thật mất.

"Hahaha đúng là đàn ông tốt, phải học tập anh thôi." Liêu Chấn cười nói: "Chắc hẳn anh vẫn chưa biết rõ về chúng tôi, hay là chúng ta lần lượt tự giới thiệu một chút?"

"Không cần phiền phức như vậy đâu, Tiểu Trĩ nhà tôi sẽ nói riêng với tôi." Nghiêm Hoài quay sang nói với Tống Trĩ: "Em đói chưa?"

Hôm nay phải đi gấp, nên Tống Trĩ cũng không ăn được bao nhiêu.

[Chồng Nghiêm: Tôi không quan tâm các người là ai, tôi chỉ quan tâm cục cưng nhà tôi có đói bụng hay không.]

[Tôi không ghen tị, tôi chỉ thấy chua thôi.]

"Vẫn, vẫn ổn." Tống Trĩ ngồi thẳng người bên cạnh Nghiêm Hoài, khoảng cách này gần hơn rất nhiều so với lúc ăn cơm ở nhà.

[Sao tôi lại thấy cậu ta hơi ấp úng thế.]

[Bị yểm bùa hay là bị cắt lưỡi rồi?]

Đinh Nhất Nam xem đồng hồ: "Đã đến trưa rồi, chúng ta chuẩn bị bữa trưa thôi."

Lần quay này, tuy chương trình không tịch thu điện thoại nhưng lại cấm mọi hành vi xin giúp đỡ bên ngoài.

Ăn ở đi lại của tất cả khách mời đều phải thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để kiếm "tiền sinh hoạt".

Chương trình vừa mới bắt đầu, tổ đạo diễn đưa trước hai trăm tệ để giải quyết vấn đề bữa trưa.

[Chương trình keo kiệt quá.]

[Hai trăm? Tám người ăn được cái gì chứ?]

3

0

1 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.