TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36

“Trả nợ là chuyện đương nhiên, chưa kể hai trăm nghìn cũng không phải là số tiền nhỏ, tôi không rảnh nói nhiều với anh. Nếu không trả, được thôi, dù sao đang ở cửa ký túc xá, chúng ta tìm người phân xử đi, dù sao tôi không phải người mất mặt.”

Kỷ Bạch căm tức muốn ăn thịt cô.

“Tôi biết gia sản của anh thì tất nhiên cũng sẽ biết các tin tức khác. Nếu anh không ói ra hai trăm nghìn, anh ở trường, tôi sẽ tìm lãnh đạo nhà trường, ở đơn vị, tôi sẽ tìm lãnh đạo đơn vị, nếu bọn họ không thể giải quyết thì tôi tìm cha mẹ, người thân khác của anh. Nghe nói anh là tấm gương đáng tự hào trong mắt họ hàng bạn bè của mình phải không? Đã quên lần trước tôi nói sẽ cho anh thân bại danh liệt?”

Giản Du Ninh cất cao giọng khi nói câu cuối, lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.

Kỷ Bạch vừa tức giận vừa lo lắng, sợ gốc gác của mình bị lôi ra hết, khi đó không còn mặt mũi nào. Anh ta uất nghẹn đỏ mặt.

Giản Du Ninh là một con quỷ.

Ác quỷ ăn thịt người.

Tại sao anh ta chọc phải con khốn này làm gì!

Mợ nó!

Giản Du Ninh không kiên nhẫn dây dưa với Kỷ Bạch, cô hăm dọa:

"Được rồi, lãnh đạo trường còn chưa tan làm, chuyện của chúng ta dù sao cũng phải có người ra mặt giải quyết.”

Nói xong, Giản Du Ninh quay người rời đi, dứt khoát gãy gọn.

Kỷ Bạch thầm kinh hoàng, anh ta nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Giản Du Ninh: “Đừng, tôi sẽ trả lại.”

Câu nói này đã lấy hết sức lực của anh ta.

Từ đó cho thấy nếu trả hết số tiền hiện có thì sinh hoạt của anh ta sẽ rất khó khăn.

Nhưng Giản Du Ninh không để lại chút tình nghĩa, anh ta không có lựa chọn nào khác.

Giản Du Ninh chán ghét hất tay Kỷ Bạch ra, như thể bị dính thứ gì đó bẩn thỉu:

“Sớm đồng ý trả tiền chẳng phải xong rồi ư?”

Cô cười châm chọc:

“Tôi có mang theo giấy bút, trước viết giấy nợ. Ngân hàng còn nửa tiếng nữa mới đóng cửa. Kỷ Bạch, không cần tôi chỉ dẫn anh làm như thế nào chứ?”

Môi Kỷ Bạch trắng bệch, toàn thân tức giận run lên:

"Tôi hiểu rồi."

. . .

Nhậm Giai Kỳ theo dõi cuộc đối đầu giữa Giản Du Ninh và Kỷ Bạch từ xa, mãi khi cô cầm giấy nợ đi tới trước mặt vẫn làm cô ấy khó tin.

Thời này có sức khỏe đã không chiếm ưu thế.

"Du Ninh, thật là không ngờ.”

Vụ quán cà phê đăng lên diễn đàn trường học, Nhậm Giai Kỳ tưởng rằng Giản Du Ninh tức giận nên mới làm hành động mất lý trí như vậy, nhưng bây giờ xem ra cô rất chủ động.”

“Còn nhiều cái cậu không ngờ lắm.” Giản Du Ninh bâng quơ cất giấy nợ: “Được rồi, đi thôi. Chúng ta đã bị trễ mười phút rồi, đi lấy bánh đi."

Vẻ mặt Nhậm Giai Kỳ đầy sùng bái.

Hai người còn chưa đến cổng trường, điện thoại di động của Giản Du Ninh vang lên.

Số điện thoại của Bao Lệ Huệ.

"Du Ninh, chị biết nhắc lại chuyện này với em thật không tốt, nhưng em có thể nể mặt chị mà gặp cha mẹ Châu Chu một lần không? Chị hứa là sẽ không làm mất nhiều thời gian của em.”

Giản Du Ninh mới nhấn nút nghe thì Bao Lệ Huệ đã vội vã cầu xin một tràng.

Giản Du Ninh hơi cau mày, vẫn từ chối:

“Chị Bao, tối nay là sinh nhật của bạn em. Ngày mai thì sau khi hoạt động thực tiễn ở trường kết thúc, em sẽ về nhà, không có thời gian rảnh.”

Cha mẹ Châu Chu tìm cô không chừng là có phiền phức gì, chuyện Văn Văn chỉ là ngoài ý muốn, cô không có tài xem tướng cho ai.

Nghĩ đến đây, vì sợ Bao Lệ Huệ làm phiền mình, Giản Du Ninh nói tiếp: "Đầu tháng chín em nhập học, hay lúc đó mình gặp nhau được không?”

Tất nhiên, đây chỉ là một cái cớ.

Nếu đối phương đang vội đi tìm cô, tức là có chuyện khẩn cấp đã xảy ra, chờ tới đầu tháng chín thì mọi chuyện đã rồi, tất nhiên không cần cô nữa.

Bao Lệ Huệ lại bị từ chối, cảm giác trong miệng tràn đầy cay đắng. Du Ninh là vị cứu tinh của con gái cô ấy, nên tự nhiên cô ấy không thể cảm thấy bất mãn.

Bao Lệ Huệ nhỏ giọng nói: “Du Ninh, chị không còn cách nào khác.”

Nhờ Giản Du Ninh nhắc nhở nên Văn Văn mới thoát nạn, tuy nhiên, cô bé bình an đổi lại là Châu Chu gặp họa.

Người nhà họ Châu đã sớm điều tra rõ ràng nguyên nhân.

Bởi vì việc này, Bao Lệ Huệ tự nhiên hạ thấp người khi đối diện người nhà họ Châu.

Bao Lệ Huệ thấy đối phương im lặng liền giải thích khó khăn của mình, cuối cùng nói: "Chỉ một lần thôi, coi như là chị xin em, chị nợ em một ân tình."

Ân tình không dễ nợ, Giản Du Ninh biết rõ điều này.

Cô thở dài, nhưng không làm khó Bao Lệ Huệ nữa.

0

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.