0 chữ
Chương 27
Chương 27: Cô ấy?
EDIT: HẠ
Lâm Hiểu Mị chống tay lên ghế sô pha, quay đầu hỏi chồng: “Ông nó, chúng ta thật sự phải bỏ căn nhà này sao? Con chúng ta còn phải đi học nữa, bây giờ phải làm thế nào?”
Sở Minh Khang mặt mày u ám: “Đương nhiên là không thể bỏ được, hai đứa nhóc đó thì có thể làm nên trò trống gì.”
Lâm Hiểu Mị: “Nhưng căn nhà này hình như thật sự có vấn đề.”
Sở Minh Khang hừ lạnh: “Căn phòng này cũng khá cũ rồi, có thể là do mạch điện bị cũ thôi, về sau thay cái bồn cầu là được, dạo này chẳng qua là do tinh thần bà không ổn, cho nên mới hay cắt vào tay, vừa rồi suýt nữa đã bị thằng nhóc kia lừa gạt, xem ra nó ra ngoài xã hội một thời gian, đầu óc cũng khôn ra rồi.”
Lâm Hiểu Mị như tìm được chỗ dựa: “Ông nói đúng, suýt nữa tôi đã bị nó dắt mũi rồi, vậy bây giờ chúng ta…”
Ánh mắt Sở Minh Khang ánh lên vẻ tàn nhẫn: “Tôi tự có cách, bà không cần lo, cứ yên tâm ở lại đây, chăm sóc con là được!”
-
Sở Nhược Tồn dẫn Sở Nhược Lâm xuống lầu, cậu mở bản đồ trên điện thoại tìm kiếm tiệm thuốc ở gần đó, định mua ít thuốc bôi ngoài da.
Vừa ra khỏi thang máy thì đã gặp phải Tiểu Lý đang âm thầm theo dõi cậu.
Bị bắt gặp, Tiểu Lý có hơi xấu hổ: “Ha ha, Nhược Tồn, cậu cũng sống trong khu này hả?”
Sở Nhược Tồn cười nói: “Không phải anh tới đây để tìm tôi sao?”
Bị nhìn thấy tâm tư, Tiểu Lý gãi gãi mặt: “Sao cậu biết? Trên mặt tôi đâu có viết gì đâu.”
Sở Nhược Tồn chỉ lên phía trên: “Thiên cơ không thể tiết lộ, tôi muốn mang em trai đi ăn cơm, anh muốn đi chung không?”
Vừa rồi cậu còn nghe thấy bụng của đứa nhỏ sôi lên ùng ục, trẻ con tám chín tuổi là tuổi ăn tuổi lớn, sao có thể để bị đói được?
Đồ ăn trên tàu quá ít, lúc này Tiểu Lý cũng đang đói bụng, cậu ta nói: “Được.”
Khu dân cư này có vị trí rất đắc địa, nằm gần hai tuyến tàu điện ngầm, xung quanh còn có cả trung tâm thương mại, gần khu nhà cũng có tiệm thuốc và quán ăn.
Sau khi mua một ít thuốc, Sở Nhược Tồn liền dẫn em trai đến một quán ăn nhỏ, gọi món xong mới bắt đầu xử lý vết thương cho cậu bé.
“Động tác bôi thuốc của cậu thành thạo thật đấy.” Tiểu Lý nói.
“Chỉ là kỹ năng vặt thôi.” Sở Nhược Tồn không muốn nhắc đến chuyện của mình, liền đổi đề tài: “Vụ án của các anh điều tra đến đâu rồi?”
Tiểu Lý vốn không nên tiết lộ tình hình điều tra cho Sở Nhược Tồn biết, nhưng không phải đội trưởng Trương đang nghi ngờ cậu sao, chi bằng cậu ta tương kế tựu kế.
“Hiện tại bọn tôi đang điều tra về quá khứ của Tưởng Tiễu, cậu ta từng có quan hệ không đứng đắn với rất nhiều nữ sinh, còn quay cả video đồi trụy, bây giờ chúng tôi đang điều tra từng người, có một cô gái sau khi thôi học thì chuyển đến khu này sống với gia đình, vừa vặn cũng ở trong khu dân cư nhà các cậu, cho nên bọn tôi mới tới đây điều tra.”
Cậu ta vừa mới xem tài liệu liên quan đến Sở Nhược Tồn, sau khi ba mẹ cậu qua đời, cậu đã được thừa kế một căn hộ, đúng là căn nhà ở nơi này.
Sở Nhược Tồn: “Đã tìm được người chưa?”
Tiểu Lý: “Đội trưởng Trương đi tìm rồi.”
Vừa dứt lời, Tiểu Chu đã gọi điện thoại cho Tiểu Lý.
“Tôi vừa gửi một video cho cậu, cậu mở ra xem đi, video này đang lan truyền khắp nơi trên mạng! Có người khui ra chuyện Tưởng Tiễu từng qua lại với rất nhiều nữ sinh, còn cả video mẹ cậu ta nhục mạ một cô gái, cậu mau xem đi! Mạng xã hội lan truyền nhanh quá, tôi phải đi xử lý trước đây!”
Tiểu Lý mở video ra xem, vừa xem xong thì một bàn tay trắng nõn đã duỗi tới: “Tôi có thể xem không?”
Nếu đã lan truyền trên mạng rồi thì cậu ta cũng không cần giấu giếm nữa: “Là video mẹ Tưởng Tiễu đánh đập và nhục mạ Trang Nghiên Nghiên ở trường học.”
Sở Nhược Tồn xem xong mới nói: “Đáng tiếc, một cô gái tốt như vậy…”
Trong video, Triệu Lệ Châu túm tóc một cô gái, lời lẽ mắng chửi rất khó nghe, nào là đồ rẻ rách, quyến rũ đàn ông, không biết xấu hổ vân vân…
Tiểu Lý tức giận nói: “Mẹ Tưởng Tiễu đúng là kinh tởm, rõ ràng là lỗi của con trai bà ta, sao lại đem sai lầm đổ hết lên đầu một cô gái?”
Sở Nhược Tồn trả di động cho Tiểu Lý: “Không kịp nữa rồi.”
Tiểu Lý nói: “Không kịp gì cơ?”
Sở Nhược Tồn chỉ vào Triệu Lệ Châu trong video: “Bà ta đã xảy ra chuyện.”
Đúng lúc này Tiểu Chu gọi tới: “Lý Tử, Triệu Lệ Châu chết rồi!”
Tiểu Lý dùng ánh mắt kinh dị nhìn Sở Nhược Tồn: “Sao cậu biết?”
Tiểu Chu nói: “Có người quay lại rồi đăng lên mạng.”
Tiểu Lý ngẩn ra, nhưng cũng không giải thích rằng câu hỏi vừa rồi là đang nói với Sở Nhược Tồn, cậu ta chỉ nói: “Trước đó chúng tôi đã tới nhà tìm bà ta, ngay cả cửa cũng không được vào, bà ta chết như thế nào thế?”
Tiểu Chu nói: “Theo video ghi lại thì bà ta tự chạy ra đường, tay chân còn múa may như đang đuổi theo thứ gì đó, miệng còn không ngừng lẩm bẩm, không rõ là đang nói gì, bà ta không cẩn thận vấp phải bậc thang, ngã đập đầu xuống, được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi.”
Tiểu Lý: “Được, tôi biết rồi, tôi sẽ báo lại cho đội trưởng Trương.”
Lúc này Trương Đống Lương cũng vừa điều tra xong Trang gia, đi ra ngoài mua nước thì đúng lúc nhìn thấy Tiểu Lý đang ngồi cùng Sở Nhược Tồn, bên cạnh còn có thêm một đứa bé.
“Không phải cậu đã ăn cơm rồi sao?” Vì để tiết kiệm thời gian, bọn họ đã ăn cơm hộp ở trên tàu.
“Lại hơi đói bụng.” Tiểu Lý lập tức thuật lại tin vừa mới nhận được từ chỗ Tiểu Chu cho Trương Đống Lương nghe.
Trương Đống Lương: “Vậy chứng tỏ hung thủ vẫn đang ở nội thành.”
Sở Nhược Tồn nói: “Đội trưởng Trương, là lệ quỷ ra tay gϊếŧ người, các anh không đối phó được cô ấy đâu, lần này phải để tôi ra mặt, mục tiêu kế tiếp của cô ấy chắc chắn là ba của Tưởng Tiễu.”
Trương Đống Lương bắt được từ ngữ mấu chốt, anh ta nheo mắt nhìn cậu: “Cô ấy? Cậu biết hung thủ là ai?”
Bị cảnh sát hình sự nhìn chằm chằm, Sở Nhược Tồn cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ bình tĩnh đáp: “Nếu tôi đoán không nhầm, hung thủ hẳn chính là Trang Nghiên Nghiên mà các anh đang điều tra.”
Trương Đống Lương thật sự không chịu nổi nữa: “Sở Nhược Tồn, tôi có thể giới thiệu bác sĩ khoa tâm thần cho cậu, cậu đừng nghi thần nghi quỷ nữa. Tôi không ngại nói cho cậu biết, Trang Nghiên Nghiên đã nhảy lầu tự sát từ hai năm trước, mẹ của cô ấy cũng đã chuyển về đây từ hai năm trước rồi, hiện tại người cũng điên, cậu nói xem cô ấy đã gây án kiểu gì?”
Sở Nhược Tồn nói: “Tôi đang nói đến quỷ hồn của cô ấy, sau khi hấp thu dương khí của Tưởng Tiễu, cô ấy đã mạnh hơn lệ quỷ bình thường rất nhiều, nếu không ngăn cô ấy lại, ba của Tưởng Tiễu cũng không thể sống quá 0 giờ đêm nay, tôi thật sự không nói chuyện giật gân đâu.”
“Bệnh tâm thần.” Trương Đống Lương trợn trắng mắt, kéo Tiểu Lý bỏ đi.
Sở Nhược Tồn bất đắc dĩ nhún vai, lúc cúi đầu, cậu bắt gặp đôi mắt to tròn đen láy của Sở Nhược Lâm đang nhìn chính mình.
Cậu nhẹ giọng hỏi: “Em nghe hết rồi?”
Sở Nhược Lâm nghiêm túc gật đầu: “Vâng, anh, em tin anh. Thật ra tối hôm ba mẹ gặp chuyện, em mơ hồ cảm giác được bọn họ đang đứng ở bên giường nói lời tạm biệt với em, nhưng lúc đó em nói với anh, anh lại không tin.”
Từ khi sống lại tới nay, đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chịu tin mình, còn là một đứa trẻ, Sở Nhược Tồn nở một nụ cười từ tận đáy lòng, xoa đầu cậu bé nói: “Bây giờ anh tin rồi.”
Lâm Hiểu Mị chống tay lên ghế sô pha, quay đầu hỏi chồng: “Ông nó, chúng ta thật sự phải bỏ căn nhà này sao? Con chúng ta còn phải đi học nữa, bây giờ phải làm thế nào?”
Sở Minh Khang mặt mày u ám: “Đương nhiên là không thể bỏ được, hai đứa nhóc đó thì có thể làm nên trò trống gì.”
Lâm Hiểu Mị: “Nhưng căn nhà này hình như thật sự có vấn đề.”
Sở Minh Khang hừ lạnh: “Căn phòng này cũng khá cũ rồi, có thể là do mạch điện bị cũ thôi, về sau thay cái bồn cầu là được, dạo này chẳng qua là do tinh thần bà không ổn, cho nên mới hay cắt vào tay, vừa rồi suýt nữa đã bị thằng nhóc kia lừa gạt, xem ra nó ra ngoài xã hội một thời gian, đầu óc cũng khôn ra rồi.”
Lâm Hiểu Mị như tìm được chỗ dựa: “Ông nói đúng, suýt nữa tôi đã bị nó dắt mũi rồi, vậy bây giờ chúng ta…”
-
Sở Nhược Tồn dẫn Sở Nhược Lâm xuống lầu, cậu mở bản đồ trên điện thoại tìm kiếm tiệm thuốc ở gần đó, định mua ít thuốc bôi ngoài da.
Vừa ra khỏi thang máy thì đã gặp phải Tiểu Lý đang âm thầm theo dõi cậu.
Bị bắt gặp, Tiểu Lý có hơi xấu hổ: “Ha ha, Nhược Tồn, cậu cũng sống trong khu này hả?”
Sở Nhược Tồn cười nói: “Không phải anh tới đây để tìm tôi sao?”
Bị nhìn thấy tâm tư, Tiểu Lý gãi gãi mặt: “Sao cậu biết? Trên mặt tôi đâu có viết gì đâu.”
Sở Nhược Tồn chỉ lên phía trên: “Thiên cơ không thể tiết lộ, tôi muốn mang em trai đi ăn cơm, anh muốn đi chung không?”
Vừa rồi cậu còn nghe thấy bụng của đứa nhỏ sôi lên ùng ục, trẻ con tám chín tuổi là tuổi ăn tuổi lớn, sao có thể để bị đói được?
Khu dân cư này có vị trí rất đắc địa, nằm gần hai tuyến tàu điện ngầm, xung quanh còn có cả trung tâm thương mại, gần khu nhà cũng có tiệm thuốc và quán ăn.
Sau khi mua một ít thuốc, Sở Nhược Tồn liền dẫn em trai đến một quán ăn nhỏ, gọi món xong mới bắt đầu xử lý vết thương cho cậu bé.
“Động tác bôi thuốc của cậu thành thạo thật đấy.” Tiểu Lý nói.
“Chỉ là kỹ năng vặt thôi.” Sở Nhược Tồn không muốn nhắc đến chuyện của mình, liền đổi đề tài: “Vụ án của các anh điều tra đến đâu rồi?”
Tiểu Lý vốn không nên tiết lộ tình hình điều tra cho Sở Nhược Tồn biết, nhưng không phải đội trưởng Trương đang nghi ngờ cậu sao, chi bằng cậu ta tương kế tựu kế.
“Hiện tại bọn tôi đang điều tra về quá khứ của Tưởng Tiễu, cậu ta từng có quan hệ không đứng đắn với rất nhiều nữ sinh, còn quay cả video đồi trụy, bây giờ chúng tôi đang điều tra từng người, có một cô gái sau khi thôi học thì chuyển đến khu này sống với gia đình, vừa vặn cũng ở trong khu dân cư nhà các cậu, cho nên bọn tôi mới tới đây điều tra.”
Sở Nhược Tồn: “Đã tìm được người chưa?”
Tiểu Lý: “Đội trưởng Trương đi tìm rồi.”
Vừa dứt lời, Tiểu Chu đã gọi điện thoại cho Tiểu Lý.
“Tôi vừa gửi một video cho cậu, cậu mở ra xem đi, video này đang lan truyền khắp nơi trên mạng! Có người khui ra chuyện Tưởng Tiễu từng qua lại với rất nhiều nữ sinh, còn cả video mẹ cậu ta nhục mạ một cô gái, cậu mau xem đi! Mạng xã hội lan truyền nhanh quá, tôi phải đi xử lý trước đây!”
Tiểu Lý mở video ra xem, vừa xem xong thì một bàn tay trắng nõn đã duỗi tới: “Tôi có thể xem không?”
Nếu đã lan truyền trên mạng rồi thì cậu ta cũng không cần giấu giếm nữa: “Là video mẹ Tưởng Tiễu đánh đập và nhục mạ Trang Nghiên Nghiên ở trường học.”
Sở Nhược Tồn xem xong mới nói: “Đáng tiếc, một cô gái tốt như vậy…”
Trong video, Triệu Lệ Châu túm tóc một cô gái, lời lẽ mắng chửi rất khó nghe, nào là đồ rẻ rách, quyến rũ đàn ông, không biết xấu hổ vân vân…
Tiểu Lý tức giận nói: “Mẹ Tưởng Tiễu đúng là kinh tởm, rõ ràng là lỗi của con trai bà ta, sao lại đem sai lầm đổ hết lên đầu một cô gái?”
Sở Nhược Tồn trả di động cho Tiểu Lý: “Không kịp nữa rồi.”
Tiểu Lý nói: “Không kịp gì cơ?”
Sở Nhược Tồn chỉ vào Triệu Lệ Châu trong video: “Bà ta đã xảy ra chuyện.”
Đúng lúc này Tiểu Chu gọi tới: “Lý Tử, Triệu Lệ Châu chết rồi!”
Tiểu Lý dùng ánh mắt kinh dị nhìn Sở Nhược Tồn: “Sao cậu biết?”
Tiểu Chu nói: “Có người quay lại rồi đăng lên mạng.”
Tiểu Lý ngẩn ra, nhưng cũng không giải thích rằng câu hỏi vừa rồi là đang nói với Sở Nhược Tồn, cậu ta chỉ nói: “Trước đó chúng tôi đã tới nhà tìm bà ta, ngay cả cửa cũng không được vào, bà ta chết như thế nào thế?”
Tiểu Chu nói: “Theo video ghi lại thì bà ta tự chạy ra đường, tay chân còn múa may như đang đuổi theo thứ gì đó, miệng còn không ngừng lẩm bẩm, không rõ là đang nói gì, bà ta không cẩn thận vấp phải bậc thang, ngã đập đầu xuống, được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi.”
Tiểu Lý: “Được, tôi biết rồi, tôi sẽ báo lại cho đội trưởng Trương.”
Lúc này Trương Đống Lương cũng vừa điều tra xong Trang gia, đi ra ngoài mua nước thì đúng lúc nhìn thấy Tiểu Lý đang ngồi cùng Sở Nhược Tồn, bên cạnh còn có thêm một đứa bé.
“Không phải cậu đã ăn cơm rồi sao?” Vì để tiết kiệm thời gian, bọn họ đã ăn cơm hộp ở trên tàu.
“Lại hơi đói bụng.” Tiểu Lý lập tức thuật lại tin vừa mới nhận được từ chỗ Tiểu Chu cho Trương Đống Lương nghe.
Trương Đống Lương: “Vậy chứng tỏ hung thủ vẫn đang ở nội thành.”
Sở Nhược Tồn nói: “Đội trưởng Trương, là lệ quỷ ra tay gϊếŧ người, các anh không đối phó được cô ấy đâu, lần này phải để tôi ra mặt, mục tiêu kế tiếp của cô ấy chắc chắn là ba của Tưởng Tiễu.”
Trương Đống Lương bắt được từ ngữ mấu chốt, anh ta nheo mắt nhìn cậu: “Cô ấy? Cậu biết hung thủ là ai?”
Bị cảnh sát hình sự nhìn chằm chằm, Sở Nhược Tồn cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ bình tĩnh đáp: “Nếu tôi đoán không nhầm, hung thủ hẳn chính là Trang Nghiên Nghiên mà các anh đang điều tra.”
Trương Đống Lương thật sự không chịu nổi nữa: “Sở Nhược Tồn, tôi có thể giới thiệu bác sĩ khoa tâm thần cho cậu, cậu đừng nghi thần nghi quỷ nữa. Tôi không ngại nói cho cậu biết, Trang Nghiên Nghiên đã nhảy lầu tự sát từ hai năm trước, mẹ của cô ấy cũng đã chuyển về đây từ hai năm trước rồi, hiện tại người cũng điên, cậu nói xem cô ấy đã gây án kiểu gì?”
Sở Nhược Tồn nói: “Tôi đang nói đến quỷ hồn của cô ấy, sau khi hấp thu dương khí của Tưởng Tiễu, cô ấy đã mạnh hơn lệ quỷ bình thường rất nhiều, nếu không ngăn cô ấy lại, ba của Tưởng Tiễu cũng không thể sống quá 0 giờ đêm nay, tôi thật sự không nói chuyện giật gân đâu.”
“Bệnh tâm thần.” Trương Đống Lương trợn trắng mắt, kéo Tiểu Lý bỏ đi.
Sở Nhược Tồn bất đắc dĩ nhún vai, lúc cúi đầu, cậu bắt gặp đôi mắt to tròn đen láy của Sở Nhược Lâm đang nhìn chính mình.
Cậu nhẹ giọng hỏi: “Em nghe hết rồi?”
Sở Nhược Lâm nghiêm túc gật đầu: “Vâng, anh, em tin anh. Thật ra tối hôm ba mẹ gặp chuyện, em mơ hồ cảm giác được bọn họ đang đứng ở bên giường nói lời tạm biệt với em, nhưng lúc đó em nói với anh, anh lại không tin.”
Từ khi sống lại tới nay, đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chịu tin mình, còn là một đứa trẻ, Sở Nhược Tồn nở một nụ cười từ tận đáy lòng, xoa đầu cậu bé nói: “Bây giờ anh tin rồi.”
8
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
