TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26
Chương 26: Người đang làm, trời đang nhìn

EDIT: HẠ

Sở Nhược Tồn hoàn toàn không biết mình lại bị Trương Đống Lương coi thành kẻ bị tình nghi một lần nữa.

Cậu dùng chìa khóa mở cửa Sở gia.

Có lẽ là nghe thấy tiếng động, một người đàn ông trung niên bước ra, trên tay còn cầm giấy ăn lau miệng.

Hiện tại đúng là thời gian ăn chưa, bọn họ ăn cơm vào giờ này cũng không có gì lạ.

Điểm bất thường duy nhất chính là gia đình chú ruột của nguyên chủ lại đang ở trong nhà của cậu, còn em trai của Sở Nhược Tồn lẽ ra phải đang ở nơi này thì lại không có mặt ở đây.

Chú ruột của nguyên chủ tên là Sở Minh Khang, là một người đàn ông vừa cao vừa béo, khi Sở Nhược Tồn đứng trước mặt ông ta, dáng người cậu trông càng thêm mảnh khảnh.

Sở Minh Khang còn chưa lên tiếng, sau lưng ông ta đã truyền đến một giọng nữ the thé: “Ai thế?”

Sở Minh Khang quay đầu nói: “Là Nhược Tồn về rồi.”

Người phụ nữ phía sau Sở Minh Khang lúc này mới lộ mặt, bà ta có xương gò má nhô cao, mặt mày lộ rõ vẻ khắc nghiệt: “Hóa ra là Nhược Tồn, mau vào ngồi đi.”

Sở Nhược Tồn cười khẽ: “Đây vốn chính là nhà của cháu, hình như thím nói nhầm rồi thì phải.”

Những câu nói kiểu này là điều tối kỵ nhất đối với Lâm Hiểu Mị, trong lòng bà ta vẫn luôn canh cánh việc căn nhà này mãi vẫn chưa trở thành tài sản của mình.

Lâm Hiểu Mị nhếch môi cười gượng gạo: “Ở đây một năm rồi nên thím thuận miệng thôi.”

Sở Nhược Tồn cũng không chấp nhặt chuyện bọn họ đã ở nơi này bao lâu.

Trước đó, hai vợ chồng này lấy cớ muốn giúp chăm sóc Sở Nhược lâm đang đi học, nhân lúc Sở Nhược Tồn ra ngoài học đại học, bọn họ đã chuyển vào nhà cậu, sau này bọn họ lại chê học phí của Sở Nhược Tồn quá cao, lấy lý do gia đình đang nợ nần chồng chất nên không đủ tiền chu cấp, bắt cậu phải tự vay tiền để đi học, Sở Nhược Tồn nghĩ đến việc bản thân còn phải chăm sóc em trai, cho nên dứt khoát bỏ học, đi làm thực tập sinh.

Nếu ba mẹ nguyên chủ không xảy ra chuyện, gia đình bốn người nhà bọn họ lẽ ra đã có thể sống rất hạnh phúc rồi.

Sở Nhược Tồn vào phòng, liền thấy một đứa bé mập mạp đang cầm cái đùi gà gặm ngấu nghiến, khóe miệng đầy dầu mỡ, ăn uống vô cùng chướng tai gai mắt, trong bát nó toàn là thịt kho tàu, nhìn là biết bữa ăn không hề tệ chút nào. Hoàn toàn trái ngược với lời tố cáo mà Sở Minh Khang đã nói trong điện thoại, có lẽ vết xước nhỏ chỉ bằng một sợi chỉ trên trán thằng bé này chính là miệng vết thương mà Sở Minh Khang đã nhắc tới, nếu cậu trở về chậm một chút, có lẽ vết thương này cũng biến mất luôn rồi.

“Nhược Lâm đâu?” Sở Nhược Tồn nhìn căn nhà bừa bộn quần áo vứt lung tung, hoàn toàn khác với bức ảnh gia đình gọn gàng sạch sẽ mà cậu từng nhìn thấy ở trong điện thoại.

Lâm Hiểu Mị không nghĩ ngợi gì mà nói: “Ngày nào nó cũng lang thang ở bên ngoài, chẳng biết lại chạy đi đâu rồi.”

Sở Nhược Tồn nhìn về phía Sở Minh Khang, yên lặng nhìn ông ta nói: “Nhược Tồn đánh bị thương em họ? Bị thương ở đâu?”

Sở Minh Khang biết đứa cháu lớn này có tính cách trầm lặng, lại dễ mềm lòng, thực ra ông ta gọi cuộc điện thoại kia là vì muốn cậu gửi tiền về nhà, ai biết cậu lại đột nhiên quay về, những lời ông ta nói trước đó hiện tại không thể nói ra được nữa, bị cậu nhìn chằm chằm, ông ta lập tức cảm thấy lúng túng.

“Không, không phải chỉ là hai anh em đánh nhau thôi…”

“Đánh vỡ đầu?” Sở Nhược Tồn lặp lại một lần, cậu đi về phía đứa bé đang ngồi gặm đùi gà, cầm lấy cái đùi gà trong tay nó rồi nói: “Bị thương thì phải ăn chay, đừng ăn thịt nữa.”

“Trả đùi gà cho tôi! Sở Nhược Tồn, anh làm gì đấy hả!” Thằng nhóc béo hoàn toàn không biết lễ phép là gì, tất nhiên cũng chẳng tôn trọng cậu.

“Đi tìm Nhược Lâm về, tôi sẽ trả đùi gà cho cậu.” Sở Nhược Tồn nói.

“Dựa vào cái gì!” Thằng nhóc béo tức đến đỏ mặt, nó vừa nói vừa giơ tay lên muốn đánh Sở Nhược Tồn: “Cút ngay! Anh và Sở Nhược Lâm đều đáng ghét y như nhau, cút ra khỏi nhà tôi!”

Sở Nhược Tồn cố tình chọc giận đứa nhỏ này, từ lời nói của nó đã có thể xác nhận được sự thật.

Cậu mỉm cười nhìn Sở Minh Khang: “Đây là nhà chú?”

Sở Minh Khang bị thằng con ngốc nhà mình làm cho nổi giận, ông ta vội túm con trai lại quát: “Đi tìm Nhược Lâm về đây, không tìm được thì đừng về ăn cơm.”

Thằng nhóc béo la lên: “Ba, là nó tự bỏ đi, con không đi!”

Sở Minh Khang đẩy nó ra cửa, Lâm Hiểu Mị thấy chồng mắng con trai thì lập tức quát: “Ông đẩy nó làm gì, con trai còn chưa ăn xong, đói ngất ở bên ngoài thì phải làm sao?”

Ý cười trên mặt Sở Nhược Tồn dần tan đi.

Đúng lúc này, cửa nhà lại mở ra, một cậu bé chỉ lớn chừng tám chín tuổi lầm lũi đi vào, dáng người đứa trẻ gầy gò, trên mặt còn có rất nhiều chỗ bầm tím, cậu bé có vài phần giống Sở Nhược Tồn, xem ra thằng nhóc này chính là Sở Nhược Lâm.

Lúc nhìn thấy Sở Nhược Tồn, đôi mắt cậu bé sáng lên: “Anh.”

Lâm Hiểu Mị: “Thấy chưa, nó đi rồi tự biết đường về, cần gì phải làm to chuyện.”

Sở Nhược Tồn chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt em trai, dịu giọng nói: “Em bị thương.” Trên trán vẫn còn sưng đỏ.

Hai mắt Sở Nhược Lâm bỗng chốc đỏ hoe, vẻ mặt cực kỳ uất ức, không cần nhiều lời, Sở Nhược Tồn đã hiểu rõ toàn bộ chân tướng.

Cậu nói: “Chú, chắc cháu phải mời mọi người dọn khỏi đây rồi.”

Vợ chồng Sở Minh Khang không ngờ Sở Nhược Tồn vừa trở về đã muốn đuổi bọn họ đi.

Sở Minh Khang lập tức đổi sắc mặt, dùng thân phận trưởng bối để áp chế cậu: “Nhược Tồn, cháu nói vậy là có ý gì? Cháu nói như vậy khác gì đang nói chúng ta mặt dày tới đây ăn vạ? Nếu không phải vì các cháu là con của anh ruột chú, chú còn cần phải chịu tiếng xấu để đến ở trong nhà các cháu sao?”

Sở Nhược Tồn cười khẽ, đôi mắt cậu như có thể nhìn thấu lòng người: “Chú dọn vào nơi này là vì cái gì, chắc không ai hiểu rõ hơn chú, mỗi tháng cháu đều gửi tiền về cho chú, chú nhìn xem em trai cháu đang mặc cái gì, quần jean mặc sắp sờn chỉ, mặt mũi còn đầy thương tích, chắc đây là do chú đánh nhỉ? Xin lỗi, cháu không thể để một đứa trẻ vị thành niên sống bên cạnh một người chú có xu hướng bạo lực như vậy được.”

Nguyên thân đối xử với em trai rất tốt, lại tin tưởng chú ruột cũng thật lòng đối xử tốt với bọn họ, nhưng cuối cùng cậu ấy lại nhìn nhầm người, cậu ấy đã giành hết tất cả những gì tốt đẹp cho người nhà này, cuối cùng lại chỉ nhận được sự phản bội. Nguyên thân tin vào những lời lẽ dối trá của chú mình, không chút nghi ngờ, nhưng Sở Nhược Tồn thì lại không.

Lâm Hiểu Mị lập tức nóng nảy, bà ta hùng hổ nói: “Tốt lắm Sở Nhược Tồn, định chơi trò qua cầu rút ván đúng không! Lúc trước chính cậu bảo chúng tôi ở lại đây để tiện chăm sóc Nhược Lâm, bây giờ thì thế nào, nó bị thương ở bên ngoài lại đổ lên đầu chúng tôi? Em trai cậu không chỉ sống buông thả còn không nghe lời, tính tình thì mất dạy, là do ba mẹ các cậu không biết dạy con!”

Sở Nhược Lâm túm góc áo Sở Nhược Tồn, người sau lập tức vỗ tay trấn an cậu bé: “Ai đúng ai sai, người đã khuất đều biết rõ cả. Con cái luôn là bảo vật trong lòng ba mẹ, những gì các người đã làm, bọn họ đều đang nhìn, ở chỗ này, ở kia nữa.” Cậu chỉ về phía phòng khách, nhà ăn, phòng bếp và WC: “Đúng rồi, nửa đêm lúc các người đang ngủ, có phải đèn trong phòng sẽ tự động sáng, ban đêm đi vệ sinh có phải luôn nhìn thấy máu loãng, lúc đun nấu thì hay bị cắt vào tay đúng không?”

Vợ chồng Sở Minh Khang nghe mà rợn tóc gáy, lời nói của Sở Nhược Tồn giống như tất cả đều là chuyện có thật, hơn nữa căn nhà này cũng là nơi mà anh trai chị dâu của bọn họ từng sống lúc sinh thời, nghe xong những lời này, đáy lòng hai người đều lạnh toát.

“Đừng, đừng nói nữa!” Lâm Hiểu Mị sợ, gần đây lúc nấu cơm, bà ta hay bị dao cắt vào tay, hơn nữa còn là bị cắt vào lúc đang nấu cơm riêng cho con trai ruột.

Những gì Sở Nhược Tồn nói hoàn toàn không sai, gần đây quả thật bọn họ đã gặp rất nhiều chuyện kỳ quái, chẳng lẽ thật sự là linh hồn của anh cả chị dâu họ đã quay về báo thù?

Sở Minh Khang cuối cùng cũng không dám làm tới: “Được, chúng tôi dọn, lập tức dọn đi, từ nay về sau cậu tự đi mà lo cho em trai mình!”

Hai tay Lâm Hiểu Mị vẫn đang run rẩy: “Thật, thật quá tà môn, sao cậu lại biết mấy chuyện này? Hay chính cậu là người đã làm những việc đó?”

Sở Nhược Tồn nói: “Nếu không muốn người khác biết thì tốt nhất đừng nên làm, đêm nay tôi và Nhược Lâm sẽ cùng ở khách sạn, cho các người một ngày để dọn đi, đúng rồi, đừng tiện tay mang luôn cả đồ đạc ban đầu trong nhà này đi đấy.”

Trước kia ba mẹ hai người đã tốn rất nhiều tâm huyết mới mua được căn nhà này, từng món đồ nội thất trong nhà đều do hai người họ đích thân chọn mua, đương nhiên không thể để người khác mang đi được.

Sở Nhược Tồn đẩy Sở Nhược Lâm: “Đi lấy một bộ quần áo đi, đêm nay chúng ta ở khách sạn.”

Sở Nhược Lâm vẫn còn ngẩn người, không ngờ lần này gặp lại, anh trai cậu bé lại hoàn toàn khác với trước kia, còn dẫn cậu bé thoát khỏi biển khổ, cậu bé lập tức chạy lên phòng lấy quần áo, sợ người anh có thể che chở cho mình này sẽ biến mất ngay sau đó.

Sau khi bọn họ rời đi, sắc mặt hai vợ chồng Sở Minh Khang lập tức tái mét.

8

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.