0 chữ
Chương 28
Chương 28: Lạnh
EDIT: HẠ
“Chậc, chắc cậu đang muốn hỏi tôi vì sao tôi lại không tin lời nhắc nhở vừa rồi của Sở Nhược Tồn đúng không?” Trương Đống Lương lộ vẻ mặt như thể đã sớm biết trước.
“Đội trưởng Trương, sao anh biết vừa rồi em lại tin cậu ta lần nữa?”
“Chúng ta là cảnh sát hình sự, điều quan trọng nhất là khả năng quan sát và suy luận, nếu không thì sao có thể phá án được? Lúc gặp chuyện thì phải biết động não nhiều hơn, thật sự không hiểu cậu đã thi vào đội một bằng cách nào nữa, đợi vụ án này kết thúc, cậu vẫn nên đi tìm các tiền bối học hỏi đi.”
“Chỉ là thật sự rất trùng hợp, cậu ta chỉ mới xem một đoạn video mà đã có thể đoán ra được mẹ của Tưởng Tiễu đã chết.”
“Cậu ta chỉ đang cố tình ám chỉ với cậu thôi, nhỡ đâu trước khi gặp cậu, cậu ta đã biết chuyện này từ nguồn khác rồi thì sao, cậu cũng không biết được đúng không? Hoặc cậu ta vốn dĩ đã biết trước được hướng phát triển của việc này, chỉ là muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý, quảng cáo cho hình tượng trong giới giải trí của bọn họ thôi. Nhưng cho dù cậu ta không biết trước cái chết của Triệu Lệ Châu, thì ngay khi biết tin, cậu ta cũng có thể suy luận ra rằng ba của Tưởng Tiễu rất có khả năng sẽ là nạn nhân tiếp theo. Rất rõ ràng, đây là một vụ án gϊếŧ người báo thù nhằm thẳng vào gia đình Tưởng Tiễu. Tôi nghi ngờ người gây án chính là cô gái từng bị Tưởng Tiễu tổn thương sâu sắc nhất, hoặc là người nhà của cô ấy.”
“Vậy là chúng ta có thể loại trừ gia đình Trang Nghiên Nghiên sao?”
“Gần như có thể loại trừ, mẹ của Trang Nghiên Nghiên có vấn đề về tinh thần nên không đi làm giấy chứng tử cho con gái, cho nên khi điều tra trên hệ thống, chúng ta mới không biết cô ấy đã tử vong, bố cô ấy đã mất vì tai nạn lao động từ rất sớm, hai mẹ con bọn họ nương tựa nhau mà sống nhiều năm, mẹ Trang không chịu nổi cú sốc tinh thần sau khi con gái qua đời, cho nên trong nhà bọn họ không có ai đủ năng lực để ra tay với thực tập sinh kia cả, nhưng có thể chắc chắn, chuyện này là do người còn sống gây ra.”
Tiểu Lý lập tức bị thuyết phục: “Vậy chúng ta có cần lập tức cử người đi bảo vệ Tưởng Dục Bình không?”
Đội trưởng Trương bình tĩnh đáp: “Đương nhiên, mặc dù không biết hung thủ đã dùng biện pháp gì để liên tục gϊếŧ Tưởng Tiễu và Triệu Lệ Châu, nhưng bây giờ ít nhất chúng ta đã biết mục đích của hắn, chính là vì báo thù.”
Bọn họ lập tức mua vé tàu cao tốc chuyến sớm nhất để trở về thành phố Kinh Châu.
Sau khi Trương Đống Lương và Tiểu Lý trở về đồn cảnh sát, cả hai lập tức phối hợp với các đồng nghiệp khác tiếp tục điều tra những cô gái đã từng xuất hiện trong video của Tưởng Tiễu.
Hiện tại đã có vài cô gái lấy hết can đảm đến đồn cảnh sát để cung cấp lời khai, Trương Đống Lương xem lại ghi hình lúc lấy lời khai, nhưng không phát hiện được điểm nào khả nghi cả.
Có một số cô gái thật sự từng là bạn gái của Tưởng Tiễu, có một số chỉ là bạn giường của hắn ta, gặp được thì chơi, còn về những cô gái bị chuốc thuốc, cũng chỉ có một hai người, bọn họ hầu hết đều đang học đại học, tất cả đều không muốn cuộc sống của mình bị ảnh hưởng.
Khi xem đến đoạn video cuối cùng, một cô gái trang điểm đậm tên Liêu Vũ Tịnh đã nhắc đến Trang Nghiên Nghiên.
Lúc lấy lời khai của cô gái này, đoạn video Triệu Lệ Châu mắng chửi Trang Nghiên Nghiên vẫn chưa được lan truyền trên mạng.
Liêu Vũ Tịnh nói: “Năm đó người thảm nhất vẫn là Trang Nghiên Nghiên.”
Nữ cảnh sát hỏi cô: “Cô có thể nói rõ hơn không?”
Liêu Vũ Tịnh nói với nữ cảnh sát, năm đó, Trang Nghiên Nghiên là một cô gái vừa trong sáng vừa xinh đẹp, thành tích học tập luôn đứng trong top đầu, học rất giỏi, năm nào cũng là học sinh 3 tốt cấp thành phố.
Là nhân vật nổi bật trong trường, Trang Nghiên Nghiên lập tức lọt vào tầm mắt của Tưởng Tiễu, Tưởng Tiễu có tiền, nhưng phẩm hạnh lại chẳng ra sao, hắn lén cá cược với đám bạn xấu, định dùng một tuần để theo đuổi cô, xem cô có phải người chỉ biết học tập hay không, có phải rất nhàm chán hay không linh tinh.
Trong vòng một tuần, Tưởng Tiễu tất nhiên không thể theo đuổi được Trang Nghiên Nghiên trong mắt chỉ có học tập, Tưởng Tiễu sao có thể chịu nổi việc bị người khác ngó lơ, vì thế hắn liên tục bảy ra đủ trò để theo đuổi cho bằng được, không bao lâu sau, Trang Nghiên Nghiên cũng bị viên đạn bọc đường của hắn dụ dỗ, đồng ý yêu đương với Tưởng Tiễu. Nhưng ở bên nhau chẳng được bao lâu, Tưởng Tiễu đạt được mục đích liền không còn cảm giác mới mẻ, chỉ mới yêu đương được hai tháng thì đã trực tiếp đá người ta rồi.
Lúc bọn họ chia tay cũng chính là thời điểm bước vào năm cuối cấp 3, Trang Nghiên Nghiên lần đầu yêu đương với người khác, đang lúc yêu đương nồng nhiệt thì bị đối phương thẳng thừng chia tay, thành tích của cô bắt đầu xuống dốc, mất rất nhiều thời gian mới có thể vực dậy được tinh thần, cô lại phát hiện mình đã mang thai được bốn tháng, đến bệnh viện muốn phá thai thì bác sĩ không cho làm. Sau đó, cô ấy đi tìm Tưởng Tiễu, muốn có thể cùng Tưởng Tiễu gánh vác trách nhiệm đối với đứa con này, Tưởng Tiễu tất nhiên đã từ chối. Không bao lâu sau, trong trường bắt đầu truyền ra lời đồn nhảm nhí, chuyện này thậm chí còn truyền đến tai ban giám hiệu nhà trường, đồng thời cũng truyền đến tai mẹ Tưởng Tiễu.
Mẹ Tưởng Tiễu – Triệu Lệ Châu là người không phân rõ xanh đỏ đen trắng, chỉ biết mù quáng che chở cho con trai mình, bà ta đến trường học, mắng chửi Trang Nghiên Nghiên bằng những lời nhục mạ.
Sau đó, bụng Trang Nghiên Nghiên đã lớn đến mức không thể phá thai được nữa, trường học cũng không muốn để cô vác bụng bầu đi học làm ảnh hưởng đến các học sinh khác, cho nên đã khuyên cô tạm thời nghỉ học về nhà, cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể quay về. Nhưng đứa bé này dù sao cũng là con của Tưởng Tiễu, hắn không nhận cũng phải nhận, Trang Nghiên Nghiên lại đi tìm Tưởng Tiễu một lần nữa, Tưởng Tiễu là một tên chỉ biết bám váy mẹ, lúc trước yêu đương với Trang Nghiên Nghiên cũng chỉ là chơi bời, cho nên khi cô tìm tới, hắn không thèm để ý đến cô, giao việc rắc rối này cho mẹ của mình. Sau đó, Triệu Lệ Châu yêu con như mạng đã mang tiền đến nhà họ Trang, ép buộc Trang Nghiên Nghiên phải đi phá thai bằng mọi giá, còn mắng chửi cô ngay trước mặt hàng xóm láng giềng. Trong hoàn cảnh đó, ai còn muốn nhận tiền của nhà Tưởng Tiễu nữa, mẹ Trang cũng là người cứng rắn, lập tức đuổi mẹ Tưởng Tiễu ra ngoài.
Triệu Lệ Châu bị mất mặt thì sao có thể ngồi yên, bà ta liền thuê côn đồ tưới phá rối quán ăn chỗ mẹ Trang đang làm việc, khiến mẹ Trang mất đi công việc.
Sau đó nữa, vì áp lực từ Tưởng gia và miệng lưỡi của người đời, một cô gái đang tuổi trăng tròn đã lựa chọn nhảy lầu tự sát, mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này chỉ lặng lẽ chuyển trường, lý do hắn chuyển trường cũng không phải bởi vì Trang Nghiên Nghiên, mà là vì hắn muốn theo đuổi hoa khôi của trường học mới.
Trương Đống Lương nghĩ đến mẹ trang đã điên dại, trong lòng không khỏi cảm khái, nếu không vì những chuyện dơ bẩn này, hiện tại có lẽ Trang Nghiên Nghiên đã trở thành sinh viên của một trường đại học danh giá.
Xem xong video, anh ta vẫn không thể xác định ai là người có động cơ gây án lớn nhất, suy cho cùng, người chịu tổn thương sâu sắc nhất trong chuyện này chính là Trang Nghiên Nghiên, nhưng cô đã qua đời từ lâu rồi.
Anh ta đột nhiên nhớ tới lời nói nhảm nhí mà Sở Nhược Tồn đã nói lúc chiều, linh cảm mách bảo anh ta tối nay có lẽ sẽ thật sự xảy ra chuyện. Nghĩ tới đây, anh ta lập tức dặn dò các đồng nghiệp đang bảo vệ Tưởng Dục Bình phải chú ý đến thức ăn của ông ta, tuyệt đối không được để hung thủ có cơ hội hạ độc, sau đó anh ta và cảnh sát Vương Nhất Trạch lập tức đi tới nhà của Tưởng Dục Bình.
Trương Đống Lương và Vương Nhất Trạch đến nhà Tưởng Dục Bình, tiện thể còn mang theo cả bữa ăn khuya cho đội phó Uông và một đồng nghiệp khác.
Hiện tại Tưởng Dục BÌnh rất phối hợp với công việc của cảnh sát, cái chết ly kỳ của con trai và vợ đã khiến ông ta chịu đả kích rất lớn, ông ta cũng rất lo sợ hung thủ đang giấu trong chỗ tối sẽ tới lấy mạng mình.
Tưởng Dục Bình vừa mất đi vợ con lúc này giống như con thú đang bị nhốt trong l*иg, vừa sợ hãi vừa bực bội, chỉ sau một đêm, mái tóc của ông ta đã lốm đốm bạc.
Đội phó Uông vừa ăn khuya vừa báo cáo tình hình: “Chúng tôi đã kiểm tra hết hệ thống giám sát trong nhà ông ta rồi, không phát hiện người nào khả nghi, chiều hôm nay đội kỹ thuật cũng đã tới kiểm tra nước và đồ ăn, tất cả đều không có độc, tôi cảm thấy có lẽ hung thủ sẽ không ra tay vào hôm nay đâu.”
Trương Đống Lương nói: “Mặc kệ có ra tay hay không, chúng ta cũng không được lơ là.” Anh ta vừa nói vừa giơ tay lên xem giờ, bây giờ là khoảng mười giờ tối.
Xem ra hôm nay hung thủ sẽ không xuất hiện, quả nhiên, những lời Sở Nhược Tồn nói đều là lời vớ vẩn.
Càng gần đến nửa đêm, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng hạ thấp, Tưởng Dục Bình ôm chăn nằm trên ghế sô pha lúc này cũng không nhịn được run rẩy, ngay cả Vương Nhất Trạch cũng phải xoa tay để làm ấm.
“Đội trưởng Trương, anh có cảm thấy nhiệt độ như thể vừa tụt xuống hai mươi độ không?” Vương Nhất Trạch là người cao to nhất trong đội cảnh sát hình sự, cho dù gặp ngày tuyết rơi hắn cũng chỉ mặc hai lớp quần áo, hiện tại hắn vậy mà lại nói cảm thấy lạnh.
Tưởng Dục Bình cũng bị lạnh tỉnh, ông ta nói: “Để tôi đi xem thử xem có phải điều hòa tổng bị hỏng rồi hay không, bình thường nhiệt độ trong nhà vẫn luôn duy trì ở mức ổn định.”
Trương Đống Lương nghĩ tới hôm Tưởng Tiễu chết, phòng huấn luyện cũng bị cúp điện, anh ta lập tức ngăn Tưởng Dục Bình lại: “Ông ở lại phòng khách đi, bảng điều khiển ở chỗ nào, tôi sẽ đi xem.”
Tưởng Dục Bình nói: “Ngay dưới chân cầu thang."
“Chậc, chắc cậu đang muốn hỏi tôi vì sao tôi lại không tin lời nhắc nhở vừa rồi của Sở Nhược Tồn đúng không?” Trương Đống Lương lộ vẻ mặt như thể đã sớm biết trước.
“Đội trưởng Trương, sao anh biết vừa rồi em lại tin cậu ta lần nữa?”
“Chúng ta là cảnh sát hình sự, điều quan trọng nhất là khả năng quan sát và suy luận, nếu không thì sao có thể phá án được? Lúc gặp chuyện thì phải biết động não nhiều hơn, thật sự không hiểu cậu đã thi vào đội một bằng cách nào nữa, đợi vụ án này kết thúc, cậu vẫn nên đi tìm các tiền bối học hỏi đi.”
“Chỉ là thật sự rất trùng hợp, cậu ta chỉ mới xem một đoạn video mà đã có thể đoán ra được mẹ của Tưởng Tiễu đã chết.”
“Cậu ta chỉ đang cố tình ám chỉ với cậu thôi, nhỡ đâu trước khi gặp cậu, cậu ta đã biết chuyện này từ nguồn khác rồi thì sao, cậu cũng không biết được đúng không? Hoặc cậu ta vốn dĩ đã biết trước được hướng phát triển của việc này, chỉ là muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý, quảng cáo cho hình tượng trong giới giải trí của bọn họ thôi. Nhưng cho dù cậu ta không biết trước cái chết của Triệu Lệ Châu, thì ngay khi biết tin, cậu ta cũng có thể suy luận ra rằng ba của Tưởng Tiễu rất có khả năng sẽ là nạn nhân tiếp theo. Rất rõ ràng, đây là một vụ án gϊếŧ người báo thù nhằm thẳng vào gia đình Tưởng Tiễu. Tôi nghi ngờ người gây án chính là cô gái từng bị Tưởng Tiễu tổn thương sâu sắc nhất, hoặc là người nhà của cô ấy.”
“Gần như có thể loại trừ, mẹ của Trang Nghiên Nghiên có vấn đề về tinh thần nên không đi làm giấy chứng tử cho con gái, cho nên khi điều tra trên hệ thống, chúng ta mới không biết cô ấy đã tử vong, bố cô ấy đã mất vì tai nạn lao động từ rất sớm, hai mẹ con bọn họ nương tựa nhau mà sống nhiều năm, mẹ Trang không chịu nổi cú sốc tinh thần sau khi con gái qua đời, cho nên trong nhà bọn họ không có ai đủ năng lực để ra tay với thực tập sinh kia cả, nhưng có thể chắc chắn, chuyện này là do người còn sống gây ra.”
Tiểu Lý lập tức bị thuyết phục: “Vậy chúng ta có cần lập tức cử người đi bảo vệ Tưởng Dục Bình không?”
Đội trưởng Trương bình tĩnh đáp: “Đương nhiên, mặc dù không biết hung thủ đã dùng biện pháp gì để liên tục gϊếŧ Tưởng Tiễu và Triệu Lệ Châu, nhưng bây giờ ít nhất chúng ta đã biết mục đích của hắn, chính là vì báo thù.”
Sau khi Trương Đống Lương và Tiểu Lý trở về đồn cảnh sát, cả hai lập tức phối hợp với các đồng nghiệp khác tiếp tục điều tra những cô gái đã từng xuất hiện trong video của Tưởng Tiễu.
Hiện tại đã có vài cô gái lấy hết can đảm đến đồn cảnh sát để cung cấp lời khai, Trương Đống Lương xem lại ghi hình lúc lấy lời khai, nhưng không phát hiện được điểm nào khả nghi cả.
Có một số cô gái thật sự từng là bạn gái của Tưởng Tiễu, có một số chỉ là bạn giường của hắn ta, gặp được thì chơi, còn về những cô gái bị chuốc thuốc, cũng chỉ có một hai người, bọn họ hầu hết đều đang học đại học, tất cả đều không muốn cuộc sống của mình bị ảnh hưởng.
Khi xem đến đoạn video cuối cùng, một cô gái trang điểm đậm tên Liêu Vũ Tịnh đã nhắc đến Trang Nghiên Nghiên.
Liêu Vũ Tịnh nói: “Năm đó người thảm nhất vẫn là Trang Nghiên Nghiên.”
Nữ cảnh sát hỏi cô: “Cô có thể nói rõ hơn không?”
Liêu Vũ Tịnh nói với nữ cảnh sát, năm đó, Trang Nghiên Nghiên là một cô gái vừa trong sáng vừa xinh đẹp, thành tích học tập luôn đứng trong top đầu, học rất giỏi, năm nào cũng là học sinh 3 tốt cấp thành phố.
Là nhân vật nổi bật trong trường, Trang Nghiên Nghiên lập tức lọt vào tầm mắt của Tưởng Tiễu, Tưởng Tiễu có tiền, nhưng phẩm hạnh lại chẳng ra sao, hắn lén cá cược với đám bạn xấu, định dùng một tuần để theo đuổi cô, xem cô có phải người chỉ biết học tập hay không, có phải rất nhàm chán hay không linh tinh.
Trong vòng một tuần, Tưởng Tiễu tất nhiên không thể theo đuổi được Trang Nghiên Nghiên trong mắt chỉ có học tập, Tưởng Tiễu sao có thể chịu nổi việc bị người khác ngó lơ, vì thế hắn liên tục bảy ra đủ trò để theo đuổi cho bằng được, không bao lâu sau, Trang Nghiên Nghiên cũng bị viên đạn bọc đường của hắn dụ dỗ, đồng ý yêu đương với Tưởng Tiễu. Nhưng ở bên nhau chẳng được bao lâu, Tưởng Tiễu đạt được mục đích liền không còn cảm giác mới mẻ, chỉ mới yêu đương được hai tháng thì đã trực tiếp đá người ta rồi.
Lúc bọn họ chia tay cũng chính là thời điểm bước vào năm cuối cấp 3, Trang Nghiên Nghiên lần đầu yêu đương với người khác, đang lúc yêu đương nồng nhiệt thì bị đối phương thẳng thừng chia tay, thành tích của cô bắt đầu xuống dốc, mất rất nhiều thời gian mới có thể vực dậy được tinh thần, cô lại phát hiện mình đã mang thai được bốn tháng, đến bệnh viện muốn phá thai thì bác sĩ không cho làm. Sau đó, cô ấy đi tìm Tưởng Tiễu, muốn có thể cùng Tưởng Tiễu gánh vác trách nhiệm đối với đứa con này, Tưởng Tiễu tất nhiên đã từ chối. Không bao lâu sau, trong trường bắt đầu truyền ra lời đồn nhảm nhí, chuyện này thậm chí còn truyền đến tai ban giám hiệu nhà trường, đồng thời cũng truyền đến tai mẹ Tưởng Tiễu.
Mẹ Tưởng Tiễu – Triệu Lệ Châu là người không phân rõ xanh đỏ đen trắng, chỉ biết mù quáng che chở cho con trai mình, bà ta đến trường học, mắng chửi Trang Nghiên Nghiên bằng những lời nhục mạ.
Sau đó, bụng Trang Nghiên Nghiên đã lớn đến mức không thể phá thai được nữa, trường học cũng không muốn để cô vác bụng bầu đi học làm ảnh hưởng đến các học sinh khác, cho nên đã khuyên cô tạm thời nghỉ học về nhà, cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể quay về. Nhưng đứa bé này dù sao cũng là con của Tưởng Tiễu, hắn không nhận cũng phải nhận, Trang Nghiên Nghiên lại đi tìm Tưởng Tiễu một lần nữa, Tưởng Tiễu là một tên chỉ biết bám váy mẹ, lúc trước yêu đương với Trang Nghiên Nghiên cũng chỉ là chơi bời, cho nên khi cô tìm tới, hắn không thèm để ý đến cô, giao việc rắc rối này cho mẹ của mình. Sau đó, Triệu Lệ Châu yêu con như mạng đã mang tiền đến nhà họ Trang, ép buộc Trang Nghiên Nghiên phải đi phá thai bằng mọi giá, còn mắng chửi cô ngay trước mặt hàng xóm láng giềng. Trong hoàn cảnh đó, ai còn muốn nhận tiền của nhà Tưởng Tiễu nữa, mẹ Trang cũng là người cứng rắn, lập tức đuổi mẹ Tưởng Tiễu ra ngoài.
Triệu Lệ Châu bị mất mặt thì sao có thể ngồi yên, bà ta liền thuê côn đồ tưới phá rối quán ăn chỗ mẹ Trang đang làm việc, khiến mẹ Trang mất đi công việc.
Sau đó nữa, vì áp lực từ Tưởng gia và miệng lưỡi của người đời, một cô gái đang tuổi trăng tròn đã lựa chọn nhảy lầu tự sát, mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này chỉ lặng lẽ chuyển trường, lý do hắn chuyển trường cũng không phải bởi vì Trang Nghiên Nghiên, mà là vì hắn muốn theo đuổi hoa khôi của trường học mới.
Trương Đống Lương nghĩ đến mẹ trang đã điên dại, trong lòng không khỏi cảm khái, nếu không vì những chuyện dơ bẩn này, hiện tại có lẽ Trang Nghiên Nghiên đã trở thành sinh viên của một trường đại học danh giá.
Xem xong video, anh ta vẫn không thể xác định ai là người có động cơ gây án lớn nhất, suy cho cùng, người chịu tổn thương sâu sắc nhất trong chuyện này chính là Trang Nghiên Nghiên, nhưng cô đã qua đời từ lâu rồi.
Anh ta đột nhiên nhớ tới lời nói nhảm nhí mà Sở Nhược Tồn đã nói lúc chiều, linh cảm mách bảo anh ta tối nay có lẽ sẽ thật sự xảy ra chuyện. Nghĩ tới đây, anh ta lập tức dặn dò các đồng nghiệp đang bảo vệ Tưởng Dục Bình phải chú ý đến thức ăn của ông ta, tuyệt đối không được để hung thủ có cơ hội hạ độc, sau đó anh ta và cảnh sát Vương Nhất Trạch lập tức đi tới nhà của Tưởng Dục Bình.
Trương Đống Lương và Vương Nhất Trạch đến nhà Tưởng Dục Bình, tiện thể còn mang theo cả bữa ăn khuya cho đội phó Uông và một đồng nghiệp khác.
Hiện tại Tưởng Dục BÌnh rất phối hợp với công việc của cảnh sát, cái chết ly kỳ của con trai và vợ đã khiến ông ta chịu đả kích rất lớn, ông ta cũng rất lo sợ hung thủ đang giấu trong chỗ tối sẽ tới lấy mạng mình.
Tưởng Dục Bình vừa mất đi vợ con lúc này giống như con thú đang bị nhốt trong l*иg, vừa sợ hãi vừa bực bội, chỉ sau một đêm, mái tóc của ông ta đã lốm đốm bạc.
Đội phó Uông vừa ăn khuya vừa báo cáo tình hình: “Chúng tôi đã kiểm tra hết hệ thống giám sát trong nhà ông ta rồi, không phát hiện người nào khả nghi, chiều hôm nay đội kỹ thuật cũng đã tới kiểm tra nước và đồ ăn, tất cả đều không có độc, tôi cảm thấy có lẽ hung thủ sẽ không ra tay vào hôm nay đâu.”
Trương Đống Lương nói: “Mặc kệ có ra tay hay không, chúng ta cũng không được lơ là.” Anh ta vừa nói vừa giơ tay lên xem giờ, bây giờ là khoảng mười giờ tối.
Xem ra hôm nay hung thủ sẽ không xuất hiện, quả nhiên, những lời Sở Nhược Tồn nói đều là lời vớ vẩn.
Càng gần đến nửa đêm, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng hạ thấp, Tưởng Dục Bình ôm chăn nằm trên ghế sô pha lúc này cũng không nhịn được run rẩy, ngay cả Vương Nhất Trạch cũng phải xoa tay để làm ấm.
“Đội trưởng Trương, anh có cảm thấy nhiệt độ như thể vừa tụt xuống hai mươi độ không?” Vương Nhất Trạch là người cao to nhất trong đội cảnh sát hình sự, cho dù gặp ngày tuyết rơi hắn cũng chỉ mặc hai lớp quần áo, hiện tại hắn vậy mà lại nói cảm thấy lạnh.
Tưởng Dục Bình cũng bị lạnh tỉnh, ông ta nói: “Để tôi đi xem thử xem có phải điều hòa tổng bị hỏng rồi hay không, bình thường nhiệt độ trong nhà vẫn luôn duy trì ở mức ổn định.”
Trương Đống Lương nghĩ tới hôm Tưởng Tiễu chết, phòng huấn luyện cũng bị cúp điện, anh ta lập tức ngăn Tưởng Dục Bình lại: “Ông ở lại phòng khách đi, bảng điều khiển ở chỗ nào, tôi sẽ đi xem.”
Tưởng Dục Bình nói: “Ngay dưới chân cầu thang."
8
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
