TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

Đúng lúc đó, trong mắt đối phương in rõ gương mặt anh rạng rỡ, cùng chiếc áo hoodie trắng tinh đơn giản, sạch sẽ đến mức như phát sáng, khiến cả người anh như hóa thành một thiếu niên mười tám tuổi.

Cố Văn Việt giật mình một chút, nhưng nét mặt không hề thay đổi, vẫn nở nụ cười tươi rói chủ động chào hỏi: “Anh Tấn Thành!”

Ba bước gộp thành hai, anh nhún chân một cái rồi đứng vững trước mặt người kia, gần như bật nhảy lên: “Cha ngủ rồi à?”

Cố Tấn Thành bị dáng vẻ ngày càng tự nhiên, gần gũi của anh làm cho khó nắm bắt, cảm giác lửng lơ giữa việc quen dần và chưa kịp thích ứng.

Hắn đáp trầm trầm: “Chưa ngủ.”

Cố Văn Việt bước nhanh vài nhịp, mái tóc đen mềm buông lơi rũ xuống, một lọn tóc nghịch ngợm che mất đuôi lông mày. Đôi mắt đào hoa khẽ hất lên, anh phì một hơi thật nhẹ, thổi văng sợi tóc vướng víu ấy.

Tóc vẩy lên, để lộ hàng chân mày tuấn tú, ánh mắt phóng khoáng mà phảng phất nét phong lưu.

Cố Văn Việt nói: “Vậy tôi đi chào cha một tiếng, anh sớm nghỉ ngơi nhé.”

Cố Tấn Thành chỉ thấy anh ung dung rảo bước về phía phòng ngủ chính, không hề do dự nửa phần. Đối diện với mình, anh cũng chẳng còn vẻ ngụy trang gồng gánh ngày xưa, chẳng có chút cứng rắn bề ngoài để che giấu sự mềm yếu bên trong nữa.

Khi dáng hình trắng trẻo ấy khuất sau cánh cửa, trong đầu Cố Tấn Thành lại hiện lên khoảnh khắc anh thổi tóc- cả người toát ra một sự thảnh thơi và tự tại.

Thảnh thơi, tự tại. Cố Tấn Thành lặp lại hai từ ấy trong đầu, đầu lưỡi khẽ miết qua vòm miệng như muốn nghiền ngẫm cảm giác đó.

Đó là thứ xa xỉ mà cả đời này hắn khao khát nhưng mãi chẳng với tới được.

Sáng hôm sau, tám giờ ba mươi.

Cố Văn Việt bị tiếng chuông điện thoại đáng chết đánh thức, anh biết chắc là Đinh Hải gọi đến.

Tên nhóc này, cứ như một con gà chọi, khiến người ta tức đến ngứa răng.

Anh bắt máy, nhanh chóng nói “Tôi dậy rồi." chưa kịp để Đinh Hải mở lời đã dứt khoát cúp luôn. Vứt điện thoại sang một bên, anh ôm chăn mềm, gập người cuộn trở lại giường, muốn tranh thủ ngủ thêm.

Năm phút sau, điện thoại lại vang lên.

Cố Văn Việt trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, cả người đã tỉnh táo hẳn, mặt mày nhăn nhó, không thể tuyệt vọng hơn được nữa.

Tám giờ năm mươi, chào hỏi qua loa với Cố Sùng xong, Cố Văn Việt xuống tầng, thấy Đinh Hải đã chờ sẵn ở phòng khách.

Đinh Hải lập tức bật dậy bám theo: “Anh, nhanh lên nào!”

Cố Văn Việt có tính hay nổi cáu khi mới thức dậy, nhưng không muốn trút giận lên người ngoài, chỉ im lặng ủ rũ. Vào đến phòng ăn mới nhớ ra đồ sáng chẳng có gì ngon, liền gọi Tiểu Thôi lấy giúp vài lát bánh mì nướng, thuận tiện hỏi Đinh Hải có cần không.

Đinh Hải cười toe, đắc ý đáp: “Em dậy từ sáu giờ rồi, ăn sáng xong lâu lắm rồi.”

Cố Văn Việt: ... Có lẽ nên giữ khoảng cách với tên này một chút.

Đinh Hải tiễn anh ra xe, thấy anh mặc áo hoodie màu vàng nhạt, quần dài xám tro, ngoài khoác hờ một chiếc áo len mỏng màu ghi đậm, ống tay áo tùy ý buộc trước ngực, trông vừa tùy tiện vừa phóng khoáng, ánh mắt không kiềm được sáng rực.

Cậu không nhịn được mà tán thưởng: “Anh, gu ăn mặc bây giờ thật sự đỉnh đó.”

“Ha.” Cố Văn Việt căn bản chẳng buồn chọn đồ, chỉ tiện tay lấy đại, theo thói quen cũ mà thôi.

Ánh nắng thu chói mắt hắt qua cửa kính, anh đeo kính râm lên sống mũi, một tay cầm bánh mì từ tốn nhai, đôi mắt khép hờ như chỉ muốn quay lại chiếc giường to ấm kia để đánh một giấc.

Đinh Hải liếc nhìn anh, không khỏi cảm thán: Bây giờ, mỗi cử chỉ của anh Văn Việt đều toát lên khí chất công tử thế gia, chỉ ăn một miếng bánh mì bình thường thôi mà cũng giống như đang thưởng thức mỹ vị cao cấp dành cho giới quý tộc.

Chiếc xe hiện tại tróc sơn loang lổ, rõ ràng đã không xứng với anh nữa- phải đổi sang siêu xe hàng đầu thế giới, nội thất da thật thủ công mới đủ tôn lên dáng vẻ quý giá ngời ngời kia.

Đinh Hải thầm nhủ: Chụp xong buổi tạp chí hôm nay phải nhận thêm vài job cho anh Văn Việt thôi, có tiền mới đổi được xe!

Số 36 vùng ngoại ô Bắc Kinh, một dinh thự kiểu Trung Hoa từ cuối triều Thanh, đầu dân quốc.

Đây là địa điểm chụp hình của tạp chí thời trang M-Time trong hôm nay.

Tư gia riêng, bên trong có lầu các, đình viện, đặc biệt là nội viện với dòng nước róc rách uốn quanh cầu nhỏ, từng bước từng cảnh đều thấm đẫm thi vị cổ xưa.

Lúc mới tới, Cố Văn Việt vẫn còn có chút lười biếng, chẳng buồn tập trung, nhưng vừa được dẫn vào từ cửa hông, nhìn thấy vẻ cổ kính trầm lặng nơi đây, cả người liền tỉnh táo hẳn.

14

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.