TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

Năm đó, đám đào kép trên sân khấu, ai mà chẳng là “một phút huy hoàng trên đài, mười năm khổ luyện dưới đài”. Muốn có chút danh lợi, sao chỉ cần vài năm công phu thiếu nhi cho xong chuyện?

Về đến nhà, Đinh Hải dừng xe trước cổng biệt thự, thấy anh ngáp dài lơ mơ, liền vội vàng xuống mở cửa. Cố Văn Việt đặt tay lên tay cậu, bước ra từ ghế phụ, vươn người duỗi lưng một cái.

Gió đêm ở khu biệt thự nửa sườn núi mát lạnh, hơi sương thu lành lạnh lướt qua mặt. Anh rùng mình một cái, lững thững đi vào.

Sau lưng, Đinh Hải dặn với theo: “Anh, mai chín giờ em đến đón nhé, bên kia mười giờ quay!”

Cố Văn Việt lười nhác giơ tay đáp lại, trong lòng thở dài: Chín giờ ra cửa, nghĩa là tám rưỡi phải dậy, nhanh gọn lắm thì cũng tám giờ bốn lăm.

Đời gì thế này? Anh không phải thiếu gia nhà họ Cố à?

À mà, anh là giả.

Vào nhà, đám người làm cúi đầu chào.

Cố Văn Việt vừa ngáp vừa bước vào, định bụng lên lầu rửa mặt rồi ngủ sớm.

Anh cụp mắt, bước đi chậm rãi thư thả, đi ngang qua trà thất, sảnh hoa, phòng khách, đang định lên cầu thang thì nghe thấy tiếng ai đó vang lên từ xa.

“Anh Văn Việt...” Giọng nói mang theo vài phần tủi thân.

Cố Văn Việt đứng lại, đưa tay ngoáy ngoáy tai, tưởng mình nghe nhầm, định bụng cứ thế đi tiếp.

Người đang ngồi co ro trên sofa là Cố Văn Quân, cậu quăng cuốn sách ngữ văn trong tay xuống, miễn cưỡng bước đến gần cầu thang: “Anh Văn Việt.”

Cố Văn Việt tựa tay lên lan can, từ tốn quay người lại, đôi mày khẽ nhướng, ánh mắt mang theo vẻ thờ ơ mà hỏi ngầm: Tiểu đường đệ, cậu lại muốn gì nữa đây?

Cố Văn Quân lí nhí tiến lại gần, dáng vẻ như muốn nhận lỗi: “Chuyện sáng nay em nói, anh đừng để bụng nhé.”

Ngón tay Cố Văn Việt gõ nhẹ lên lan can, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, mắt nhìn chằm chằm cậu thiếu niên cao gần bằng mình.

Phải công nhận, đám anh em nhà họ Cố đều thừa hưởng gen ưu tú từ thế hệ trước. Cố Tấn Thành thì khỏi phải nói, chiều cao hơn mét tám lăm ở đâu cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà. Cố Văn Quân mới mười bảy mà đã cao tới mét tám.

So ra, Cố Văn Việt tuy cũng cao ngang ngửa, nhưng dáng người mảnh khảnh, không vạm vỡ bằng hai người anh em kia.

Cố Văn Quân bị anh nhìn như thế, lòng càng thêm lo lắng, sợ anh vẫn đang giận, vội nói: “Xin lỗi anh, em thật lòng muốn xin lỗi.”

“Còn... ngày mai anh ở nhà ăn cơm với tụi em được không?”

Cố Văn Việt: ...?

Người trẻ, đúng là vẫn mang tính trẻ con.

Trong khoảnh khắc hơi thất thần, trong đầu Cố Văn Việt đang nghĩ nếu phải ăn cơm ở nhà thì quả thật... nuốt không nổi.

Giữa hai chân mày anh hiện lên một nếp nhăn rất khẽ, như thể đang băn khoăn điều gì.

Trong mắt Cố Văn Quân, cậu lại tưởng anh vẫn còn giận, không chịu tha thứ. Cậu loay hoay nghĩ xem làm sao để thể hiện thành ý, nhưng lại chẳng hiểu gì về anh họ, hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ đành cúi đầu, ánh mắt trốn tránh một cách thảm thương.

Cố Văn Việt đương nhiên không mù, liếc qua là biết cậu thực sự đang xin lỗi.

Xem ra là nhờ công của một ông anh cả nào đó rồi.

Cố Văn Việt chủ động dang tay, ôm lấy cậu thiếu niên trước mặt một cách cường điệu, bàn tay vỗ nhẹ lưng cậu, giọng dịu dàng trấn an: “Biết rồi, hôm nay không có giận gì cậu đâu, không cần xin lỗi.”

Cố Văn Quân sững người, ngơ ngác như bị trời đánh.

Anh ấy... ôm cậu? Còn là kiểu ôm rất vững chãi, mang theo cảm giác chở che như anh trai vỗ về em nhỏ. Đầu óc Cố Văn Quân như bị đổ đầy xi măng, không thể suy nghĩ nổi chuyện gì đang xảy ra.

Cố Văn Việt nhanh chóng buông cậu ra, khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua vai cậu nhìn về đống sách trên ghế sofa, nhẹ giọng dặn dò: “Đi đọc sách đi, học hành cho tốt, đừng để bác cả và anh họ cậu phải lo.”

Nói rồi anh quay người bước lên lầu.

Cố Văn Quân: Ờ... cái này là... hình như... thật sự là mình bụng dạ hẹp hòi, lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử?

Trong lòng cậu ngập tràn hối hận, nhất là khi nghĩ đến mấy câu chọc tức anh Văn Việt hôm qua và sáng nay.

Khi Cố Văn Việt bước qua khúc ngoặt cầu thang, anh chú ý thấy Cố Văn Quân vẫn còn đứng như pho tượng dưới bậc, hồn bay phách lạc, biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp. Nhìn thấy thế, anh không nhịn được bật cười, ánh mắt trầm tĩnh khẽ lay động như cánh hoa khẽ bay.

Chỉ là vừa ngẩng đầu, anh liền thấy có một bóng người đứng thẳng tắp trên cầu thang. Là Cố Tấn Thành với gương mặt bình tĩnh lạnh nhạt.

14

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.