0 chữ
Chương 24
Chương 24
“Với lại, sao không kêu người kia dậy, cứ nhè vào em là sao?”
Cố Văn Việt nhướng mày, khẽ tsk tsk - ra là Cố Tấn Thành còn phải đích thân đi gọi em họ dậy? Làm người đứng đầu gia tộc, quả là chẳng dễ dàng.
Giọng quản gia Trương vang lên, không chút cảm xúc: “Đại thiếu gia nói, thiếu gia Văn Quân không thể ngủ nướng, nếu không tối nay sẽ mất ngủ, ảnh hưởng đến việc đi học ngày mai.”
Cố Văn Việt: Lý lẽ xác đáng, hợp tình hợp lý!
Anh nở nụ cười nhàn nhã, ánh mắt lấp lánh như nước, thong thả bước vào phòng ăn.
Quản gia Trương nhìn thấy thiếu gia Văn Việt trong bộ đồ mới, không khỏi sửng sốt, dáng vẻ này chẳng khác nào thời điểm cậu còn sống ở nhà trước kia.
Ông cung kính bước lên định kéo ghế cho anh – đúng cái ghế anh ngồi tối qua.
Cố Văn Quân vừa trông thấy diện mạo của Cố Văn Việt thì không khỏi trợn mắt.
Còn đâu hình ảnh người đồng lứa với anh họ? Mặc cái áo hoodie thôi mà trông chẳng khác gì nam sinh đẹp trai dạo bước dưới hàng cây trường học!
Cố Văn Việt đi chỉnh dung à? Sao lại thế được?
Cố Văn Việt cố ý chọn cái ghế cách xa Văn Quân nhất, tự mình kéo ra rồi ngồi xuống, tựa lưng thoải mái, tiện thể ngắm vẻ mặt bực dọc của cậu em họ.
Một gương mặt đẹp trai như vậy, lại cứ nhăn nhó cáu kỉnh, đúng là lãng phí.
Quản gia Trương tiến đến trước mặt thiếu gia Văn Việt, thấp giọng báo món ăn sáng đã chuẩn bị.
Cố Văn Việt nói theo sở thích của mình, nhẹ nhàng: “Cho tôi một tô mì sợi nhỏ với thịt gà xé, chan nước dùng thanh là được, lấy khoảng một lạng thôi.”
Quản gia hơi khựng lại, nhắc nhở: “Thiếu gia Văn Việt, nhà mình buổi sáng không ăn mì.”
Cố Văn Quân nghe thấy thì cười cợt: “Anh Văn Việt, anh ở ngoài bao lâu rồi vậy? Ngay cả món ăn sáng của nhà mình cũng quên mất à? Trí nhớ tệ vậy sao, thế mà còn nhớ nổi lời thoại à?”
Cố Văn Việt giơ tay cản lại, tùy ý bảo quản gia mang gì cũng được: “Miễn thanh đạm là được.”
Chờ quản gia rời đi, anh mới chậm rãi chống cằm, nhìn cậu em họ đang đầy vẻ công kích mà nói: “Tôi đã nói với anh Tấn Thành rồi, đợi cha khỏe lại thì tôi sẽ rời đi. Cậu cũng không cần phải cứ đối đầu với tôi như vậy.”
“Đinh” một tiếng vang lên.
Cố Văn Quân tức tối ném cái muỗng sứ vào bát, bực bội nói: “Anh đừng lấy anh họ ra dọa tôi nữa!”
Tuy hôm qua chính cậu ta cũng thử dùng chiêu đó, nhưng không khéo léo, chẳng những không được việc mà còn tự chuốc lấy bẽ mặt.
Tiếng bước chân của quản gia Trương vang lên ngoài phòng ăn.
Cố Văn Việt bình thản nói rành rọt: “Tiểu đường đệ, những lời vừa rồi tôi nói đều là thật. Nếu cậu thực sự không muốn nhìn thấy tôi, vậy thì từ nay tôi sẽ tránh ngồi ăn chung bàn là được.”
Dứt lời, anh đẩy ghế đứng dậy, vừa quay đầu thì đυ.ng ngay quản gia Trương đang bước vào.
Anh bình thản, nhanh chóng nói: “Làm phiền quản gia Trương gọi người mang bữa sáng ra vườn sau giúp tôi.”
Cố Văn Quân hốt hoảng giải thích với quản gia Trương: “Tôi chưa từng nói không cho anh ấy ở lại nhà họ Cố! Quản gia Trương, đừng nói với bác cả và anh họ tôi nhé!”
Quản gia Trương khẽ lắc đầu, chỉ dặn dò: “Cậu Văn Quân, ăn xong nhớ lên học bài.”
Ông vội vã theo sau mang bữa sáng ra cho Cố Văn Việt.
Dưới ánh nắng ấm áp buổi sáng, Cố Văn Việt ngồi dựa vào ghế tựa ngoài vườn, tâm trạng hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi mấy câu trẻ con của Cố Văn Quân.
Trên bàn đặt một chiếc khay đá cẩm thạch viền vàng trắng, quản gia Trương sắp xếp bữa sáng tỉ mỉ, đứng bên cạnh cung kính nói: “Nhị thiếu gia, cậu Văn Quân còn nhỏ, nhất thời xúc động mới nói mấy câu khiến cậu không vui, nhưng chắc chắn không có ý xấu. Cậu về nhà, lão gia và cậu cả đều rất vui, bọn tôi là người làm cũng rất hoan nghênh cậu.”
Hôm qua, quản gia Trương đã nhận ra Cố Văn Việt bây giờ như thay da đổi thịt, không còn là cậu chủ yếu ớt, ngạo ngược ngày xưa nữa. Ông sớm đã dặn dò các hạ nhân phải đối xử tử tế, cẩn trọng.
Cố Văn Việt nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt phóng xa ra vạt hoa đỏ cỏ xanh, thần sắc hơi trầm, thở dài: “Quản gia Trương, ông và tôi đều hiểu, có những chuyện... không thể thay đổi được.”
Quản gia Trương khựng lại, bắt đầu lo lắng nhị thiếu gia vì lời nói của Văn Quân mà muốn rời khỏi nhà họ Cố lần nữa.
Làm sao mới được đây?
May mà Cố Văn Việt dường như đã thoát khỏi tâm trạng u sầu, ngẩng đầu nhìn ông, giọng điềm tĩnh: “Yên tâm, thời gian này tôi sẽ ở nhà, chăm sóc cha cho tốt.”
Cố Văn Việt nhướng mày, khẽ tsk tsk - ra là Cố Tấn Thành còn phải đích thân đi gọi em họ dậy? Làm người đứng đầu gia tộc, quả là chẳng dễ dàng.
Giọng quản gia Trương vang lên, không chút cảm xúc: “Đại thiếu gia nói, thiếu gia Văn Quân không thể ngủ nướng, nếu không tối nay sẽ mất ngủ, ảnh hưởng đến việc đi học ngày mai.”
Cố Văn Việt: Lý lẽ xác đáng, hợp tình hợp lý!
Anh nở nụ cười nhàn nhã, ánh mắt lấp lánh như nước, thong thả bước vào phòng ăn.
Quản gia Trương nhìn thấy thiếu gia Văn Việt trong bộ đồ mới, không khỏi sửng sốt, dáng vẻ này chẳng khác nào thời điểm cậu còn sống ở nhà trước kia.
Ông cung kính bước lên định kéo ghế cho anh – đúng cái ghế anh ngồi tối qua.
Cố Văn Quân vừa trông thấy diện mạo của Cố Văn Việt thì không khỏi trợn mắt.
Cố Văn Việt đi chỉnh dung à? Sao lại thế được?
Cố Văn Việt cố ý chọn cái ghế cách xa Văn Quân nhất, tự mình kéo ra rồi ngồi xuống, tựa lưng thoải mái, tiện thể ngắm vẻ mặt bực dọc của cậu em họ.
Một gương mặt đẹp trai như vậy, lại cứ nhăn nhó cáu kỉnh, đúng là lãng phí.
Quản gia Trương tiến đến trước mặt thiếu gia Văn Việt, thấp giọng báo món ăn sáng đã chuẩn bị.
Cố Văn Việt nói theo sở thích của mình, nhẹ nhàng: “Cho tôi một tô mì sợi nhỏ với thịt gà xé, chan nước dùng thanh là được, lấy khoảng một lạng thôi.”
Quản gia hơi khựng lại, nhắc nhở: “Thiếu gia Văn Việt, nhà mình buổi sáng không ăn mì.”
Cố Văn Quân nghe thấy thì cười cợt: “Anh Văn Việt, anh ở ngoài bao lâu rồi vậy? Ngay cả món ăn sáng của nhà mình cũng quên mất à? Trí nhớ tệ vậy sao, thế mà còn nhớ nổi lời thoại à?”
Chờ quản gia rời đi, anh mới chậm rãi chống cằm, nhìn cậu em họ đang đầy vẻ công kích mà nói: “Tôi đã nói với anh Tấn Thành rồi, đợi cha khỏe lại thì tôi sẽ rời đi. Cậu cũng không cần phải cứ đối đầu với tôi như vậy.”
“Đinh” một tiếng vang lên.
Cố Văn Quân tức tối ném cái muỗng sứ vào bát, bực bội nói: “Anh đừng lấy anh họ ra dọa tôi nữa!”
Tuy hôm qua chính cậu ta cũng thử dùng chiêu đó, nhưng không khéo léo, chẳng những không được việc mà còn tự chuốc lấy bẽ mặt.
Tiếng bước chân của quản gia Trương vang lên ngoài phòng ăn.
Cố Văn Việt bình thản nói rành rọt: “Tiểu đường đệ, những lời vừa rồi tôi nói đều là thật. Nếu cậu thực sự không muốn nhìn thấy tôi, vậy thì từ nay tôi sẽ tránh ngồi ăn chung bàn là được.”
Anh bình thản, nhanh chóng nói: “Làm phiền quản gia Trương gọi người mang bữa sáng ra vườn sau giúp tôi.”
Cố Văn Quân hốt hoảng giải thích với quản gia Trương: “Tôi chưa từng nói không cho anh ấy ở lại nhà họ Cố! Quản gia Trương, đừng nói với bác cả và anh họ tôi nhé!”
Quản gia Trương khẽ lắc đầu, chỉ dặn dò: “Cậu Văn Quân, ăn xong nhớ lên học bài.”
Ông vội vã theo sau mang bữa sáng ra cho Cố Văn Việt.
Dưới ánh nắng ấm áp buổi sáng, Cố Văn Việt ngồi dựa vào ghế tựa ngoài vườn, tâm trạng hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi mấy câu trẻ con của Cố Văn Quân.
Trên bàn đặt một chiếc khay đá cẩm thạch viền vàng trắng, quản gia Trương sắp xếp bữa sáng tỉ mỉ, đứng bên cạnh cung kính nói: “Nhị thiếu gia, cậu Văn Quân còn nhỏ, nhất thời xúc động mới nói mấy câu khiến cậu không vui, nhưng chắc chắn không có ý xấu. Cậu về nhà, lão gia và cậu cả đều rất vui, bọn tôi là người làm cũng rất hoan nghênh cậu.”
Hôm qua, quản gia Trương đã nhận ra Cố Văn Việt bây giờ như thay da đổi thịt, không còn là cậu chủ yếu ớt, ngạo ngược ngày xưa nữa. Ông sớm đã dặn dò các hạ nhân phải đối xử tử tế, cẩn trọng.
Cố Văn Việt nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt phóng xa ra vạt hoa đỏ cỏ xanh, thần sắc hơi trầm, thở dài: “Quản gia Trương, ông và tôi đều hiểu, có những chuyện... không thể thay đổi được.”
Quản gia Trương khựng lại, bắt đầu lo lắng nhị thiếu gia vì lời nói của Văn Quân mà muốn rời khỏi nhà họ Cố lần nữa.
Làm sao mới được đây?
May mà Cố Văn Việt dường như đã thoát khỏi tâm trạng u sầu, ngẩng đầu nhìn ông, giọng điềm tĩnh: “Yên tâm, thời gian này tôi sẽ ở nhà, chăm sóc cha cho tốt.”
12
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
