TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19

“Nam!!” Cố Văn Quân lập tức bật lại.

Cố Văn Việt thấy phản ứng dữ dội của cậu ta, càng vui vẻ, kéo dài giọng trêu chọc: “Ồ... là nam à~?”

“Nam thì sao? Sao hả?!” Cố Văn Quân gần như bật dậy khỏi ghế.

Đến cái này mà cũng móc máy được á?!

Cố Tấn Thành ngồi im quan sát hai người tung hứng qua lại, ánh mắt vô thức bị hút vào đôi mắt đào hoa nhàn nhạt kia của Cố Văn Việt - trong vẻ dịu dàng lười biếng ấy lại ẩn chứa nét trêu chọc đầy tinh quái.

Hắn thu ánh nhìn, chợt nghiêm mặt, hướng về phía Cố Văn Quân.

Cố Văn Quân: Chết rồi.

Quả nhiên, Cố Tấn Thành đưa tay lên, hai ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn, tiếng động khẽ nhưng rõ ràng, ngắt ngang đoạn đối thoại nhảm nhí.

“Kết quả học kỳ tự lo lấy. Đừng để bác cả và mẹ em phải nhọc lòng.”

Hai "ngọn núi lớn" đè lên đầu Cố Văn Quân - một là bác cả, một là mẹ ruột.

Cậu ta đang rối như gà mắc tóc chưa biết đáp ra sao thì thấy Cố Văn Việt đẩy ghế đứng dậy. Anh cúi mắt liếc nhìn bát cơm vẫn còn hơn nửa, buông tiếng thở dài: “Anh Tấn Thành, em ăn không vô. Em lên phòng trước.”

Chỉ để lại một bóng lưng mảnh mai đơn độc, lặng lẽ bước về phía cầu thang.

Không hiểu vì sao, mí mắt Cố Văn Quân bắt đầu giật giật dữ dội.

Ánh mắt Cố Tấn Thành lơ đãng dừng lại nơi bóng dáng gầy gò của Cố Văn Việt, trong đầu vẫn còn vương lại âm điệu của hai chữ "anh Tấn Thành" lúc nãy, với từng sắc thái khác nhau.

Hắn không đi sâu vào suy nghĩ, chỉ dời mắt về phía Cố Văn Quân, ánh nhìn lạnh như tia sáng phát ra từ máy móc.

“Trước đây em thường xuyên nói chuyện với anh Văn Việt như vậy à?”

Cố Văn Quân luống cuống như gà mắc tóc, trong ánh mắt sâu thẳm của anh họ, chỉ hận không có ba cái miệng để thanh minh: “Không có! Em gặp anh ấy mấy lần thôi mà! Em đâu có số điện thoại, cũng không có WeChat của anh ấy, em liên lạc kiểu gì được chứ!”

Đầu óc giờ như treo máy, lỡ lời xong, cậu ta nhìn thấy gương mặt bình tĩnh như nước của Cố Tấn Thành, bèn rụt rè hỏi thử: “Anh họ... tụi mình mới là người một nhà, đúng không?”

Lời ngụ ý: sao anh lại đứng về phía người ngoài mà chất vấn em?

Câu trả lời cậu ta nhận được là - Cố Tấn Thành cũng đứng dậy, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”

Ừ?! Cố Văn Quân tuyệt vọng, chuyện gì thế này? Chẳng lẽ chỉ có mình cậu ta nhìn ra Cố Văn Việt có vấn đề?

Một người anh họ anh minh thần võ như vậy lại không thấy rõ chân tướng? Còn bác cả... bác cả lại bị tiểu nhân xu nịnh làm cho mờ mắt?! Xem ra, chỉ còn mỗi Cố Văn Quân cậu đây là có thể gánh vác đại cuộc, cứu lấy nhà họ Cố rồi!

Cố Văn Việt trở về phòng của nguyên chủ, nằm dài ra giường nghỉ ngơi.

Phải thừa nhận một điều: giường thời hiện đại đúng là quá êm - vừa mềm vừa có độ nâng đỡ hoàn hảo.

Chưa đầy mười phút sau khi nằm xuống, anh đã lơ mơ chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Nếu có thể trở lại thời Dân Quốc... Chưa nói đến chuyện khác, anh nhất định sẽ mang toàn bộ giường nệm hiện đại về!

Đang mơ màng sung sướиɠ thì một vật nào đó trên tủ đầu giường rung lên.

Cố Văn Việt giật mình tỉnh giấc, mới nhớ ra đó là điện thoại di động của nguyên chủ. Anh vươn tay lấy, bản thân hoàn toàn không có chút ý định rời khỏi chiếc giường tuyệt vời này.

Vừa bấm nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng Đinh Hải đầy hưng phấn: “Anh! Anh Văn Việt! Công ty chuẩn bị cho anh vài cơ hội rồi! Ngày mai và ngày kia đều có lịch làm việc đó! Vui không? Kích động không?!”

Cố Văn Việt đang đắm mình giữa mây mềm gối ấm, cảm giác sung sướиɠ như bay. Vừa nghe tới “ngày mai có việc”, ngón tay anh khẽ run lên, không cẩn thận... ấn nhầm nút tắt máy.

Cố Văn Việt nằm ngửa trên giường, mắt đờ đẫn nhìn trần nhà vàng vọt.

Điện thoại lại vang lên, vẫn là Đinh Hải.

“Anh Văn Việt? Vừa rồi anh kích động quá nên lỡ tay ngắt máy hả?”

Cố Văn Việt: ...

Đinh Hải đoán đúng, mà cũng chẳng đúng chút nào. Giọng Cố Văn Việt khàn khàn, mang theo chút bất lực: “Không đi được không?”

Giống hệt một đứa trẻ bị bố mẹ ép đi học, không tài nào dậy nổi, đành ôm chăn mè nheo.

Đinh Hải hơi hoảng: “Hả? Nhưng đều là cơ hội khá tốt mà.”

Cậu ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Hay là, anh nghe thử xem là việc gì đã?”

Cố Văn Việt còn chưa kịp ngăn, bên kia đã hồ hởi tuôn một tràng.

“Trong công ty có một ca sĩ sắp quay MV, muốn mời anh làm nam chính. Còn có một bộ ảnh cho tạp chí nhỏ, chụp cả bìa lẫn trang trong. Với lại còn một chương trình truyền hình nữa, cũng kiểu thi thơ văn giống hôm nay, nhưng chuyên sâu hơn, dạng hỏi đáp trí tuệ, anh có thể tham gia thử một tập, nếu hiệu ứng tốt thì có thể mời lâu dài. Sao ạ? Toàn là việc tốt đúng không?”

13

0

2 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.