TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Chương 18

“Nếu công ty đã giao việc rồi thì con phải làm cho nghiêm túc. Cha không hiểu lắm về giới giải trí, nhưng làm việc đàng hoàng thì ở đâu cũng đúng cả.”

Cố Văn Việt khẽ gật đầu, trong đôi mắt hoa đào ngập tràn ý cười: “Vâng ạ.”

Anh vừa định thở phào, khẽ liếc qua liền chạm phải ánh mắt của Cố Tấn Thành bên phía đối diện. Trong đôi mắt phượng đen nhánh kia là tầng tầng lớp lớp cảm xúc khó dò.

Cố Văn Việt không thèm suy nghĩ nhiều, lười tính toán, chỉ khẽ múc một muỗng canh, giả vờ nhấp một ngụm - thật ra chỉ chạm môi vào thìa.

Đây chắc chắn là bát canh khó uống nhất đời anh.

Cố Tấn Thành nhận ra anh hết nhìn quanh cười cợt, rồi lại nhìn chén canh với ánh mắt ghét bỏ ra mặt. Nhưng hắn vốn không vội đánh giá người khác, chỉ âm thầm ghi nhớ những phản ứng bất thường đó vào đầu.

Cố Sùng sức khỏe yếu, không thể ngồi lâu, ăn xong liền được quản gia Trương và hộ lý dìu lên lầu.

Khi ba người cùng đứng dậy tiễn, ông nắm tay, mặt mày rạng rỡ: “Tốt lắm, ba đứa con cứ ngồi lại ăn uống, trò chuyện thêm. Tấn Thành, con trông chừng Văn Việt và Văn Quân, đặc biệt là Văn Việt đấy.”

Cố Tấn Thành: “Vâng ạ.”

Cố Sùng vừa được đỡ lên cầu thang, vừa thở dài, vừa lẩm bẩm nói mãi không thôi, bảo rằng Văn Việt sống bên ngoài khổ cực, chẳng dễ dàng gì.

Quản gia Trương nhân lúc thích hợp tiếp lời: “Thiếu gia Văn Việt nhìn gầy hơn trước, ăn cũng không nhiều. Tôi sẽ dặn bếp nấu canh tẩm bổ mỗi ngày.”

Cố Sùng nghe xong gật gù liên tục: “Lão Trương, ông có lòng thật.”

Người lớn vừa rời đi, bàn ăn lập tức xuất hiện màn diễn mới.

Cố Văn Quân lập tức vươn cổ hỏi dồn: “Anh Văn Việt, anh thật sự không muốn vào công ty à? Vẫn còn làm giới giải trí sao? Tôi không mê thần tượng đâu, nhưng bạn học em thì có khối đứa mê. Vậy mà chưa từng có đứa nào mê anh cả. Anh từng đóng phim chưa? Hay là ca sĩ? Bao lâu rồi mà chưa từng thể hiện chút thực lực nào vậy?”

Cố Văn Việt để ý thấy Cố Tấn Thành vẫn im lặng ăn cơm, tay trái cầm đũa, rõ ràng là người thuận tay trái. Ăn uống nhẹ nhàng mà nhanh gọn, hoàn toàn không để tâm đến mấy lời lảm nhảm của cậu em họ - xem ra, hắn hoàn toàn không định kết thân với hai “người em” này.

Cố Văn Việt nhìn người đang làm đương gia của nhà họ Cố, khẽ cất giọng: “Anh Tấn Thành, em họ cứ nói móc tôi mãi vậy, anh cũng không định quản sao?”

Cố Văn Quân: ...Hả?

Cố Tấn Thành thật sự không ngờ Cố Văn Việt lại gọi "anh Tấn Thành" một cách tự nhiên đến vậy. Nếu không phải trí nhớ còn đủ rõ, suýt chút nữa hắn đã tưởng mình có một người em ruột thật sự - ngữ khí ấy nghe còn như thể đang nép dưới cánh tay mình, dựa dẫm tin cậy như người thân máu mủ.

Nhưng thực tế thì khác xa, Cố Văn Việt vừa mới mạnh bạo vén cánh "chim ưng" của Cố Tấn Thành lên, ép hắn ra làm tấm khiên đỡ lời nói móc không kiêng nể của Cố Văn Quân.

“Khụ.” Cố Tấn Thành đặt đũa xuống, đưa tay cầm ly pha lê, ánh mắt sâu thẳm liếc về phía Cố Văn Quân: “Ăn cơm cho tử tế.”

“Em...” =Cố Văn Quân tức đến đâm đũa vào đáy bát: “Em nói đâu sai gì chứ, anh họ!”

Cậu ta vừa mở miệng, Cố Tấn Thành đã không buồn đáp lời.

Cố Văn Việt bèn nhẹ nhàng đổi đề tài, quay sang hỏi: “Tiểu đệ, Tết này nghỉ đông rồi cậu có định tới công ty không? Theo anh Tấn Thành rèn luyện thử một thời gian?”

Phụt- Cố Văn Quân suýt nữa thì phun cả cơm.

Theo anh họ đi rèn luyện á? Không phải tìm đường chết thì là gì?!

Quá độc! Quá ác!

Cậu ta lập tức đỏ mặt tía tai, xua tay lia lịa: “Tôi lên kế hoạch cả rồi, kỳ nghỉ đông sẽ đi du học ngắn hạn hai tuần bên Anh cùng bạn học. Tôi bận lắm, biết không!”

Cố Văn Việt nhặt ra một điểm sơ hở trong câu nói, giọng nhẹ bẫng: “Chỉ hai tuần à? Học được gì đâu. Hay... thực ra là đi chơi?”

Cố Văn Quân tuy đầu óc lanh lợi, nhưng chỉ cần có người cố tình bắt bẻ, lập tức rơi vào bẫy phản ứng, không nhịn được mà bắt đầu giải thích: “Nghỉ đông ngắn mà! Tôi hẹn với bạn từ lâu rồi! Về là tôi vào học bổ túc liền, từng phút từng giây đều quý giá, anh biết không? Sang năm tôi lên lớp 12 thi đại học rồi, thời gian đâu có dư! À... mà đúng rồi, anh thì đâu có thi đại học nhỉ? Xin lỗi anh Văn Việt, em trai quên mất. Không phải em cố ý nhắc chuyện này đâu, anh đừng buồn nhé!”

Cố Văn Việt dĩ nhiên chẳng thấy buồn gì, bởi người bị nói đâu phải thật sự là anh. Anh cong cong đôi mắt đào hoa, mỉm cười đầy hứng thú: “Bạn học nào thế? Nam hay nữ?”

15

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.