TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17

Hôm nay cả nhà đều có mặt, tinh thần Cố Sùng khá hơn hẳn, ông còn tự mình xuống tầng ăn cơm, còn bảo quản gia dặn bếp làm thêm vài món mà Nhị thiếu gia thích ăn.

Cố Văn Việt vốn là người mới đến, chẳng muốn gây sóng gió. Tính anh lại vốn tùy tính, thuận theo hoàn cảnh, nên dứt khoát ở lại bên cạnh Cố Sùng, cùng dì Trần dìu ông sang phòng ăn.

Bàn ăn lớn, Cố Sùng ngồi ở vị trí chủ vị, chỉ tay cho Cố Văn Việt ngồi bên tay phải. Cố Tấn Thành thì lùi xuống một ghế, nhường chỗ gần hơn cho cậu em họ.

Cố Sùng thấy vậy, trong mắt ánh lên vẻ hài lòng đầy yêu thương dành cho con trai cả.

Người ta nói, chuyện trong nhà, chỉ cần nhìn một bữa ăn là rõ cả.

Tuy Cố Văn Việt có vẻ ngoài nhàn tản, nhưng từ nhỏ đã sống trong môi trường nghiêm ngặt, lễ nghi phức tạp, tai mắt đã quá quen với quy củ.

Ngày thường mỗi dịp lễ tết ở nhà họ Cố, bữa cơm tụ hội đầy cả chục bàn lớn, anh đều nhớ rõ thứ tự ngồi của từng người. Huống chi hôm nay chỉ có bốn người, với anh, đâu có gì khó khăn.

Trong ngôi nhà này, chỉ cần còn có Cố Sùng ở đây, chẳng ai có thể dễ dàng lay chuyển vị trí của Nhị thiếu gia.

Dù có ai bất mãn, anh cũng không cần bận tâm. Nếu có biến cố thật sự xảy ra, vẫn còn đương gia Cố Tấn Thành là người giữ thăng bằng... hoặc là trấn áp.

Nghĩ thông được vài tầng như thế, tâm trạng Cố Văn Việt liền thả lỏng, ngồi đợi bữa ăn bắt đầu, nhẹ nhàng mà thoải mái.

Chỉ là... Anh không thể ngờ một điều: Món ăn quá tệ.

Đây là nhà họ Cố - gia tộc danh giá bậc nhất thủ đô đấy sao? Vậy mà bữa cơm gia đình lại nhạt nhẽo thế này ư? Món ăn không có mùi nước tương đậm đà, súp thì nhạt như nước luộc rau, vị thì chẳng ra mặn, chẳng ra ngọt...

Cố Văn Việt lười biếng dùng đũa gảy gảy bát cơm trắng, ăn mà chẳng có chút hứng thú nào.

Cố Sùng thấy anh cúi đầu, sắc mặt nhạt nhòa, lại nghĩ con trai đang ấm ức trong lòng. Làm cha, ông thấy cần phải nhắc nhở một chút. Bèn nói: “Văn Việt.”

“Vâng?” Cố Văn Việt vốn đang không nuốt nổi nữa, nghe gọi liền dứt khoát đặt đũa xuống, nghiêm túc lắng nghe.

So với vẻ mặt cau có của anh trong ký ức người nhà, giờ đây anh bình thản, ung dung, khí chất càng thêm thư sinh nho nhã.

Người ngoài nhìn vào thì thấy anh điềm tĩnh ít lời, người quan tâm thật sự thì lại thấy anh... ngoan hiền, im lặng mà mang vẻ đáng thương.

Cố Sùng chậm rãi nói: “Văn Việt, con đến công ty làm việc đi. Nếu không thích vào tập đoàn chính thì cha sắp xếp cho con đến các công ty chi nhánh để rèn luyện. Tập đoàn Trí Viễn chúng ta có đủ ngành nghề, đủ lĩnh vực... chắc chắn có nơi con thích. Con chỉ cần nói với cha, muốn đi đâu, cha sẽ lo liệu cho con.”

Đó là lời một người cha, thật lòng muốn vì tương lai của con mình mà tính toán từng bước. Cố Văn Việt nghe ra rồi, những người khác trong phòng cũng nghe ra rồi.

Cố Văn Quân vốn đang cúi đầu và cơm, giờ thì hai tai dựng thẳng lên -

Bác cả định sắp xếp cho Cố Văn Việt vào làm ở công ty sao?

Bác cả sao lại dễ dàng bị kẻ tiểu nhân mê hoặc thế chứ?!

Chỉ có Cố Tấn Thành là chẳng biểu lộ gì. Những năm qua, hắn đã xử lý không ít mấy người anh em, chú bác trong nhà họ Cố, nên dĩ nhiên không thèm bận tâm đến một Cố Văn Việt vừa mới “đáp xuống” từ đâu không rõ. Tuy nhiên, dù không đặt anh vào mắt, hắn vẫn muốn biết rõ thái độ của người này.

Cố Sùng đang đợi Cố Văn Việt trả lời, trong khi đó ngón tay đặt trên mặt bàn của Cố Văn Việt khẽ cào nhẹ làn da mềm mại trắng nõn nơi cổ tay.

Cho anh đi làm việc ở công ty? Đùa à? Tha cho anh đi!

Cố Văn Việt mỉm cười với Cố Sùng, ngữ khí nhẹ nhàng như trẻ con đang năn nỉ: “Cha à, bên công ty quản lý nghệ sĩ vừa mới ký cho con một chương trình cố định, cũng giống như đi làm vậy đó. Con thấy khá phù hợp.”

Anh nói chậm rãi, giọng điệu mang theo chút thân thiết, như đang vừa giải thích vừa làm nũng với người cha lớn tuổi.

Cố Văn Quân cầm đũa, khó hiểu: chẳng lẽ Cố Văn Việt không muốn vào công ty của nhà họ Cố? Vậy hôm nay anh ta về đây chỉ để thăm bác cả thật sao?

Đầu óc của học sinh cấp ba vẫn còn đơn giản, chưa theo kịp mớ rối rắm trong thế giới người lớn.

Cố Sùng xưa nay chưa từng nghe giọng điệu thân mật như vậy từ miệng Văn Việt, lại thấy lý do cũng hợp tình hợp lý, bèn nói: “Vậy thì để sau này, lúc con muốn về công ty thì nói với cha, cha sẽ sắp xếp.”

13

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.