0 chữ
Chương 3
Chương 3.1
Đôi mắt Phàn Uyên tối đen như mực, khi không biểu cảm nhìn ai đó sẽ khiến người ta bất giác sởn da gà.
Nhưng Cố Dương thì không, lúc này toàn thân cậu khô nóng khó chịu, Phàn Uyên trong mắt cậu chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng, cậu hận không thể túm lấy cọng rơm ấy, cuốn chặt vào người.
Thế nên, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Phàn Uyên, Cố Dương vẫn đưa tay còn lại lên, nắm lấy vạt áo hắn.
Hai tay run rẩy siết chặt, vẻ kiêu ngạo và ương bướng thường ngày đã hoàn toàn biến mất. Lúc này, Cố Dương mở to đôi mắt hơi ươn ướt, đáng thương vô cùng nhìn chằm chằm Phàn Uyên, giống như chú cún con bị vứt bỏ.
Nhưng Phàn Uyên là ai?
Hắn vốn chán ghét đến tận xương tận tủy thứ tình cảm dối trá của con người, nhưng lại không thể không đeo lên chiếc mặt nạ dịu dàng.
Nhìn Cố Dương mang vẻ mặt tội nghiệp níu lấy vạt áo mình, hắn chậm rãi vươn tay còn lại, thản nhiên gỡ ra từng chút một.
“Tôi không nuôi cá, nhưng tôi thích ăn cá.”
Phàn Uyên khẽ nhếch môi, đầu lưỡi liếʍ qua răng nanh, nhìn Cố Dương đầy uy hϊếp.
“Cố Dương, đừng có chọc tôi.”
Cố Dương bị Phàn Uyên gỡ tay ra khỏi áo, hai tay chống lên mép bàn bên cạnh, nhìn Phàn Uyên lại quay đầu đi, nằm úp người đưa lưng về phía cậu.
Đầu óc Cố Dương choáng váng, ánh mắt rơi xuống chai nước uống dở của mình. Cậu lập tức cầm lên, ừng ực ừng ực uống cạn.
Nhưng dù uống xong chai nước, cảm giác nóng ran trong người vẫn không hề thuyên giảm.
Cậu lại nhìn sang chai nước trên bàn mà Phàn Uyên mới chỉ uống một nửa.
Cố Dương khẽ cọ đầu ngón tay lên cạnh bàn, cuối cùng vẫn chậm rãi vươn tay về phía chai nước của Phàn Uyên.
Vừa mới cầm lấy, cổ tay cậu lập tức bị Phàn Uyên nắm chặt.
Không biết hắn đã ngồi dậy từ lúc nào, đang nhìn cậu với ánh mắt đầy khó tin.
“Đó là chai nước uống dở của tôi.”
Cố Dương vẫn nắm chai nước trong tay không chịu buông. Trong lòng cậu vừa sốt ruột vừa bực bội, cả người khô nóng đến mức nghẹt thở.
Tác dụng phụ của bàn tay vàng mạnh tới vậy sao? Cậu lại không thể ôm Phàn Uyên để giảm nhiệt, bây giờ uống chút nước cũng không xong!
Cố Dương càng nghĩ càng thấy ấm ức, dứt khoát mặc kệ việc Phàn Uyên đang giữ cổ tay mình, nhanh chóng dùng tay còn lại vặn nắp chai, cúi đầu định uống.
Phàn Uyên hơi mở to mắt, hiển nhiên bị hành động của Cố Dương làm cho kinh ngạc.
Ngay sau đó, Phàn Uyên bất ngờ kéo tay cậu.
Cố Dương còn chưa kịp uống hớp nào thì chai nước đã văng ra, nước bên trong bắn tung tóe làm ướt cằm cậu, cũng hắt luôn lên áo sơ mi của Phàn Uyên.
Giọt nước lạnh lẽo chạm vào da khiến Cố Dương thoải mái suýt kêu thành tiếng. Đáng tiếc lượng nước không nhiều, nhân lúc Phàn Uyên còn đang sững sờ, cậu tranh thủ nhào tới uống sạch chút nước còn sót lại trong chai.
Phàn Uyên thấy Cố Dương kề miệng lên chai nước của mình mà uống, hắn lập tức vươn tay muốn giật lại nhưng chai đã trống không.
Cố Dương vẫn chưa thỏa mãn, đưa tay lau vệt nước trên cằm, chạm nhẹ lên môi khẽ liếʍ. Đôi mắt ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào vạt áo ướt đẫm trước ngực Phàn Uyên
Đường cong mảnh khảnh của thiếu niên hiện rõ, trên xương quai xanh thậm chí còn đọng lại giọt nước. Phàn Uyên theo phản xạ kéo khóa áo khoác đồng phục lên, che khuất đi vạt sơmi dính chặt vào da thịt."
Nhưng Cố Dương thì không, lúc này toàn thân cậu khô nóng khó chịu, Phàn Uyên trong mắt cậu chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng, cậu hận không thể túm lấy cọng rơm ấy, cuốn chặt vào người.
Thế nên, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Phàn Uyên, Cố Dương vẫn đưa tay còn lại lên, nắm lấy vạt áo hắn.
Hai tay run rẩy siết chặt, vẻ kiêu ngạo và ương bướng thường ngày đã hoàn toàn biến mất. Lúc này, Cố Dương mở to đôi mắt hơi ươn ướt, đáng thương vô cùng nhìn chằm chằm Phàn Uyên, giống như chú cún con bị vứt bỏ.
Nhưng Phàn Uyên là ai?
Hắn vốn chán ghét đến tận xương tận tủy thứ tình cảm dối trá của con người, nhưng lại không thể không đeo lên chiếc mặt nạ dịu dàng.
“Tôi không nuôi cá, nhưng tôi thích ăn cá.”
Phàn Uyên khẽ nhếch môi, đầu lưỡi liếʍ qua răng nanh, nhìn Cố Dương đầy uy hϊếp.
“Cố Dương, đừng có chọc tôi.”
Cố Dương bị Phàn Uyên gỡ tay ra khỏi áo, hai tay chống lên mép bàn bên cạnh, nhìn Phàn Uyên lại quay đầu đi, nằm úp người đưa lưng về phía cậu.
Đầu óc Cố Dương choáng váng, ánh mắt rơi xuống chai nước uống dở của mình. Cậu lập tức cầm lên, ừng ực ừng ực uống cạn.
Nhưng dù uống xong chai nước, cảm giác nóng ran trong người vẫn không hề thuyên giảm.
Cậu lại nhìn sang chai nước trên bàn mà Phàn Uyên mới chỉ uống một nửa.
Cố Dương khẽ cọ đầu ngón tay lên cạnh bàn, cuối cùng vẫn chậm rãi vươn tay về phía chai nước của Phàn Uyên.
Không biết hắn đã ngồi dậy từ lúc nào, đang nhìn cậu với ánh mắt đầy khó tin.
“Đó là chai nước uống dở của tôi.”
Cố Dương vẫn nắm chai nước trong tay không chịu buông. Trong lòng cậu vừa sốt ruột vừa bực bội, cả người khô nóng đến mức nghẹt thở.
Tác dụng phụ của bàn tay vàng mạnh tới vậy sao? Cậu lại không thể ôm Phàn Uyên để giảm nhiệt, bây giờ uống chút nước cũng không xong!
Cố Dương càng nghĩ càng thấy ấm ức, dứt khoát mặc kệ việc Phàn Uyên đang giữ cổ tay mình, nhanh chóng dùng tay còn lại vặn nắp chai, cúi đầu định uống.
Phàn Uyên hơi mở to mắt, hiển nhiên bị hành động của Cố Dương làm cho kinh ngạc.
Ngay sau đó, Phàn Uyên bất ngờ kéo tay cậu.
Cố Dương còn chưa kịp uống hớp nào thì chai nước đã văng ra, nước bên trong bắn tung tóe làm ướt cằm cậu, cũng hắt luôn lên áo sơ mi của Phàn Uyên.
Phàn Uyên thấy Cố Dương kề miệng lên chai nước của mình mà uống, hắn lập tức vươn tay muốn giật lại nhưng chai đã trống không.
Cố Dương vẫn chưa thỏa mãn, đưa tay lau vệt nước trên cằm, chạm nhẹ lên môi khẽ liếʍ. Đôi mắt ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào vạt áo ướt đẫm trước ngực Phàn Uyên
Đường cong mảnh khảnh của thiếu niên hiện rõ, trên xương quai xanh thậm chí còn đọng lại giọt nước. Phàn Uyên theo phản xạ kéo khóa áo khoác đồng phục lên, che khuất đi vạt sơmi dính chặt vào da thịt."
4
0
2 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
