0 chữ
Chương 2
Chương 2.1
Thấy giáo viên cuối cùng cũng chịu bỏ qua, Cố Dương bèn thở phào nhẹ nhõm. Vừa ngồi xuống thì cô giáo lại tiếp tục lên tiếng: “Sao lại thế này? Phàn Uyên, sách của em đâu? Cố Dương dịch bàn sang đây cho cho Phàn Uyên xem cùng.”
Nghe thấy tên mình Cố Dương giật nảy người, theo phản xạ nhìn về phía Phàn Uyên, nhưng hắn vẫn chẳng thèm nhìn cậu.
Cô giáo thúc giục: “Nhanh lên! Kéo bàn qua đi, đừng có lằng nhằng. Cô biết trước đây hai em có chút xích mích nhỏ, nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, bỏ qua được thì bỏ qua.”
Cố Dương chậm rãi đẩy bàn sang, không cẩn thận để chân bàn ma sát với sàn nhà, phát ra tiếng kêu chói tai. Gương mặt vừa mới bớt đỏ của cậu lại bắt đầu bừng lên
Cố Dương cúi đầu, ghép bàn của hai người sát lại với nhau rồi đẩy sách ngữ văn của mình về phía Phàn Uyên.
Phàn Uyên chống cằm, giọng điệu bình thản: “Lật sai rồi, đang giảng trang 23.”
Cố Dương luống cuống lật sách đến trang 23. Ai ngờ trang đó bị nguyên chủ dùng bút đen viết dòng chữ "Phàn Uyên là đồ ngu" to đùng.
Thậm chí còn tô lại cho đậm, khiến nó vô cùng nổi bật.
Cố Dương: “...”
Cậu vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Phàn Uyên. Nhưng mặt Phàn Uyên chẳng có chút biểu cảm nào, hắn bình tĩnh duỗi tay xé cả trang sách, rồi ném thẳng vào ngăn bàn của Cố Dương.
Cố Dương lén mở tay trái ra xem. Điểm hảo cảm -21.
Cậu khóc không ra nước mắt, còn chưa bắt đầu công lược đâu!
Một buổi sáng trôi qua chẳng khác nào ngồi trên bàn chông, mãi mới đến giờ nghỉ trưa. Mọi người lần lượt rời khỏi lớp.
Cố Dương cúi đầu, cậu vừa mới từ chối lời mời đi ăn trưa của Uông Hàng, người bạn thân thiết nhất của nguyên chủ.
Trong lòng cậu còn nhớ nhung bàn tay vàng "Nàng Tiên Cá" mới đọc sáng nay, nhân lúc trong phòng không có ai, cậu lập tức móc ra lọ thuốc nhỏ mắt, bắt đầu nhỏ một cách điên cuồng.
Loại thuốc này có tác dụng cực mạnh, nhỏ vào mắt là siêu cay. Hơn nữa tối qua Cố Dương còn thức khuya, mắt đã mỏi sẵn, bây giờ nhỏ vào nước mắt lập tức trào ra như suối.
Cố Dương dùng hết sạch cả lọ thuốc, nước mắt hòa lẫn thuốc rơi ướt cả quyển sách ngữ văn bị xé sáng nay. Nhưng một viên ngọc trai cũng không có!
Cố Dương đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, mở lòng bàn tay nhìn cuốn sách nhỏ từ nãy tới giờ vẫn không hề có phản ứng, trong lòng cậu tràn đầy thắc mắc, lẽ nào bàn tay vàng là đồ giả?
Bỗng một giọng nam lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu cậu: “Không phải chỉ xé một tranh sách của cậu thôi sao? Khóc cái gì? Cậu đã xé cả chồng sách của tôi đấy.”
Cố Dương giật bắn mình, lập tức ngẩng đầu lên, không biết Phàn Uyên đã quay về từ lúc nào, đang đứng ngay trước mặt cậu.
“Tránh ra, để tôi đi vào.”
Cố Dương vội vàng đưa tay lau nước mắt, đứng dậy nhường đường cho Phàn Uyên.
Cậu chợt nhớ ra, mỗi khi ăn trưa xong, Phàn Uyên đều thích quay lại lớp sớm để nghỉ ngơi.
Phàn Uyên đi lướt qua Cố Dương, ngồi vào chỗ cạnh cửa sổ. Sau đó, hắn móc ra một bịch khăn giấy mới tinh, đặt lên bàn Cố Dương, rồi nằm úp sấp xuống bàn bắt đầu ngủ trưa.
Cố Dương nhìn gói khăn giấy trước mặt, nước mắt vẫn còn rưng rưng nhưng trong lòng thì đã vui như mở hội.
Cậu nhỏ giọng nói: "Cảm ơn"
Phàn Uyên chẳng buồn đáp lại, nhưng Cố Dương vẫn vui vẻ cực kỳ. Cậu không chờ nổi, lập tức mở lòng bàn tay ra kiểm tra điểm hảo cảm.
Điểm hảo cảm: -22
Cố Dương: ??????
Cậu dụi mắt liên tục, nhìn lại lần nữa... vẫn là -22. Thậm chí còn thấp hơn một điểm so với lúc trước!
Tại sao chứ?
Lòng dạ của Phàn Uyên! Như mò kim đáy biển!
Nghe thấy tên mình Cố Dương giật nảy người, theo phản xạ nhìn về phía Phàn Uyên, nhưng hắn vẫn chẳng thèm nhìn cậu.
Cô giáo thúc giục: “Nhanh lên! Kéo bàn qua đi, đừng có lằng nhằng. Cô biết trước đây hai em có chút xích mích nhỏ, nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, bỏ qua được thì bỏ qua.”
Cố Dương chậm rãi đẩy bàn sang, không cẩn thận để chân bàn ma sát với sàn nhà, phát ra tiếng kêu chói tai. Gương mặt vừa mới bớt đỏ của cậu lại bắt đầu bừng lên
Cố Dương cúi đầu, ghép bàn của hai người sát lại với nhau rồi đẩy sách ngữ văn của mình về phía Phàn Uyên.
Cố Dương luống cuống lật sách đến trang 23. Ai ngờ trang đó bị nguyên chủ dùng bút đen viết dòng chữ "Phàn Uyên là đồ ngu" to đùng.
Thậm chí còn tô lại cho đậm, khiến nó vô cùng nổi bật.
Cố Dương: “...”
Cậu vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Phàn Uyên. Nhưng mặt Phàn Uyên chẳng có chút biểu cảm nào, hắn bình tĩnh duỗi tay xé cả trang sách, rồi ném thẳng vào ngăn bàn của Cố Dương.
Cố Dương lén mở tay trái ra xem. Điểm hảo cảm -21.
Cậu khóc không ra nước mắt, còn chưa bắt đầu công lược đâu!
Một buổi sáng trôi qua chẳng khác nào ngồi trên bàn chông, mãi mới đến giờ nghỉ trưa. Mọi người lần lượt rời khỏi lớp.
Cố Dương cúi đầu, cậu vừa mới từ chối lời mời đi ăn trưa của Uông Hàng, người bạn thân thiết nhất của nguyên chủ.
Loại thuốc này có tác dụng cực mạnh, nhỏ vào mắt là siêu cay. Hơn nữa tối qua Cố Dương còn thức khuya, mắt đã mỏi sẵn, bây giờ nhỏ vào nước mắt lập tức trào ra như suối.
Cố Dương dùng hết sạch cả lọ thuốc, nước mắt hòa lẫn thuốc rơi ướt cả quyển sách ngữ văn bị xé sáng nay. Nhưng một viên ngọc trai cũng không có!
Cố Dương đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, mở lòng bàn tay nhìn cuốn sách nhỏ từ nãy tới giờ vẫn không hề có phản ứng, trong lòng cậu tràn đầy thắc mắc, lẽ nào bàn tay vàng là đồ giả?
Bỗng một giọng nam lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu cậu: “Không phải chỉ xé một tranh sách của cậu thôi sao? Khóc cái gì? Cậu đã xé cả chồng sách của tôi đấy.”
“Tránh ra, để tôi đi vào.”
Cố Dương vội vàng đưa tay lau nước mắt, đứng dậy nhường đường cho Phàn Uyên.
Cậu chợt nhớ ra, mỗi khi ăn trưa xong, Phàn Uyên đều thích quay lại lớp sớm để nghỉ ngơi.
Phàn Uyên đi lướt qua Cố Dương, ngồi vào chỗ cạnh cửa sổ. Sau đó, hắn móc ra một bịch khăn giấy mới tinh, đặt lên bàn Cố Dương, rồi nằm úp sấp xuống bàn bắt đầu ngủ trưa.
Cố Dương nhìn gói khăn giấy trước mặt, nước mắt vẫn còn rưng rưng nhưng trong lòng thì đã vui như mở hội.
Cậu nhỏ giọng nói: "Cảm ơn"
Phàn Uyên chẳng buồn đáp lại, nhưng Cố Dương vẫn vui vẻ cực kỳ. Cậu không chờ nổi, lập tức mở lòng bàn tay ra kiểm tra điểm hảo cảm.
Điểm hảo cảm: -22
Cố Dương: ??????
Cậu dụi mắt liên tục, nhìn lại lần nữa... vẫn là -22. Thậm chí còn thấp hơn một điểm so với lúc trước!
Tại sao chứ?
Lòng dạ của Phàn Uyên! Như mò kim đáy biển!
4
0
2 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
