TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36

Giữa tiếng cười vui vẻ, Phó Thiên Hà thuận lợi đẩy xe tới cổng trường.

"Đến nơi rồi!" Hắn hơi thở dốc, dừng xe bên mép đường.

Lối đi bộ hai bên cao hơn mặt đường, nước ngập không nhiều mọi người lần lượt xuống xe, thi nhau cảm ơn Phó Thiên Hà.

Cuối cùng Trần Từ cũng hiểu vì sao Phó Thiên Hà lại được nhiều người quý mến như vậy.

Một người có tính cách như thế này, thật sự rất khó để người ta không thích.

Trần Từ là người cuối cùng xuống xe, anh nhẹ nhàng bước lên phiến gạch cao nhất bên mép đường, đến cả đế giày cũng không bị ướt.

"Cảm ơn." Anh nói với Phó Thiên Hà.

"Không có gì." Phó Thiên Hà mỉm cười với anh: "Cậu về bằng gì?"

Trần Từ: "Chắc nhà tôi sẽ tới đón."

"Vậy thì tốt rồi, tôi đi trả xe đã." Phó Thiên Hà buông tay ra khỏi chỗ vẫn bị đùi Trần Từ ép vào, âm thầm xoa xoa tay. Tay nắm xe có những vân nổi để tăng ma sát, vì dùng lực nên lòng bàn tay hắn hằn đầy vết đỏ.

Thế nhưng điều thật sự khiến hắn không tập trung nổi, lại là chút nhiệt độ còn sót lại nơi mu bàn tay.

Ánh mắt hắn theo phản xạ liếc xuống, thấy trên quần Trần Từ có một vệt ướt nhỏ.

Đó là dấu nước mưa từ cánh tay chảy xuống mu bàn tay rồi thấm vào lớp vải do tiếp xúc quá gần.

Phó Thiên Hà: "..."

Hắn buộc mình dời mắt đi, xoay người chạy về phía trong trường.

Trần Từ đứng nhìn theo bóng lưng Phó Thiên Hà.

Mỗi bước chân của nam sinh thể thao đều khiến nước bắn tung tóe, người ướt đẫm, bóng lưng ngược sáng rất nhanh đã khuất khỏi tầm mắt.

Trần Từ hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn ra ven đường tìm xe của ba mình.

Tìm thấy rồi.

Trần Từ bước trên những viên gạch chưa bị ngập nước, đi tới ghế phụ, mở cửa lên xe.

Anh đang thu ô lại thì nghe cha mình nói: "Bị mưa ướt hết rồi phải không, mau lau người đi..."

Lời của Trần Úy đột ngột ngưng lại.

Vì ông nhận ra, người con trai cả của mình... khô ráo đến mức không ngờ.

"Bạn học đẩy xe đưa con ra ngoài." Trần Từ giải thích.

"Ra là vậy." Trần Úy gật đầu, nhìn có vẻ rất hài lòng khi thấy con trai có mối quan hệ tốt với bạn học.

...

Trần Niệm cũng đang gặp phải vấn đề y hệt Trần Từ.

Nhưng cậu lại khá vui vẻ, đứng trên bậc thềm tòa nhà Tri Hành, xắn ống quần lên đến quá đầu gối, chuẩn bị giống như các bạn khác, lội nước ra ngoài.

Lội nước, đương nhiên cũng là một niềm vui rồi.

Lúc ấy, Shafray đeo túi lệch vai, xuất hiện bên cạnh cậu.

"Cậu đạp xe à?" Shafray hỏi.

"Không đâu, chắc để xe lại trường luôn, ba tôi sẽ đến đón."

Trần Niệm vừa nói, vừa chuẩn bị bước xuống nước.

Nhưng đã bị Shafray nắm lấy cổ tay.

"Đợi đã."

"Hử?" Trần Niệm quay đầu nhìn hắn ta.

Shafray mím môi, cố gắng giữ biểu cảm tự nhiên: "Tôi cõng cậu ra ngoài nhé."

"Hả?" Trần Niệm hơi ngẩn ra, cái gì cơ?

"Giày tôi ướt rồi, chẳng cần giữ khô nữa, mà tôi thấy cậu đi giày mới." Shafray giải thích: "Tôi cõng cậu, cậu che ô cho tôi."

Trần Niệm suy nghĩ hai giây.

"Tôi nặng lắm đấy." Cậu nhắc nhở.

Shafray: "Không nặng bằng tôi đâu?"

Trần Niệm: "Chắc là không đến mức đó."

Shafray quay lưng, ngồi xổm trước mặt Trần Niệm.

Trần Niệm không do dự nữa, một người bị ướt giày còn hơn hai người cùng ướt.

Trần Niệm đặt hai tay lên vai Shafray, hai chân áp sát vào hông hắn cố sức kẹp chặt.

Sau đó cậu vòng tay qua cổ Shafray, dồn hết trọng tâm cơ thể dựa hẳn vào người hắn. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu được bạn cùng trang lứa cõng trên lưng, khó tránh khỏi có chút căng thẳng đến mức toàn thân cứng đờ.

Trần Niệm cố giữ tư thế vững vàng nhất có thể, không để bản thân trở nên quá nặng nề.

Đùi cậu được bàn tay Shafray nâng đỡ, Trần Niệm hơi lo lắng, khẽ động ngón chân.

Cảm giác... có chút kỳ quặc.

Shafray đứng dậy một cách vững vàng.

Trần Niệm nín thở, mãi đến khi Shafray đứng thẳng hẳn, cậu mới thở phào một hơi.

Cao thật đấy, tầm nhìn bỗng trở nên thoáng đãng hẳn ra.

Cậu có thể nhìn thấy đỉnh đầu bạch kim của Shafray, bỗng nhiên rất muốn dùng ngón tay chọc vào xoáy tóc ấy.

Trần Niệm vội vàng gạt bỏ suy nghĩ vu vơ, nghiêm túc che ô cho cả hai.

Shafray nói: "Tôi đi đây."

Trần Niệm: "Ừ ừ."

Shafray bước một phát vào vũng nước, nước bắn tung tóe.

Khi đi, cơ thể khẽ đung đưa khiến Trần Niệm theo phản xạ kẹp chân chặt hơn. Nước đọng che khuất tình trạng mặt đường, khiến cho đường đi trơn trượt. Trần Niệm thấy mấy bạn học phía trước đều lảo đảo suýt té.

Giờ Shafray đang cõng cậu, nếu hắn trượt chân thì cả hai sẽ thành chuột lột mất.

May mà bước chân của Shafray rất ổn định.

Đi ra từ hành lang thông gió của tòa nhà giảng dạy, Trần Niệm cũng dần dần thả lỏng.

Các bạn xung quanh đều đang lội nước, chỉ riêng cậu nằm trên lưng Shafray. Cảm giác đặc biệt nổi bật này... thật tuyệt vời!

Trần Niệm chỉ cần lo che ô thật tốt, rồi thảnh thơi ngắm cảnh.

Trên đỉnh tòa tháp đôi ở trung tâm thành phố, mây đen dày đặc cuồn cuộn bao trùm, sắc xám u ám hòa lẫn giữa kiến trúc hiện đại lạnh lẽo và mây mù thiên nhiên. Ở khoảng gần hơn, ngọn cây bị gió quật tơi bời, những tán lá lay động trong màn mưa mờ mịt.

"Nhìn kìa, mây bên đó đẹp quá!"

6

0

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.