0 chữ
Chương 34
Chương 34
Trần Từ: "Ừ, chắc hôm nay đọc xong rồi, còn khoảng hơn 60 trang nữa."
Anh vừa nói xong thì đèn phía trên đầu đột nhiên tắt phụt không báo trước.
Khu vực quanh Trần Từ lập tức tối sầm lại.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, hai ống đèn huỳnh quang trên trần đều đen ở phần đầu, sáng nay vừa có sấm sét kèm mưa to, mấy thiết bị cũ kỹ có vẻ không chịu nổi nữa rồi.
Dù đã 10 giờ sáng, nhưng trời bên ngoài vẫn âm u, trong lớp không bật đèn thì tầm nhìn rất kém.
Quý Chỉ Kỳ đứng dậy, hướng ra hành lang gọi to:
"Phó Thiên Hà!"
Từ cửa sổ ló ra một cái đầu, nam sinh khối thể dục đang bị một bạn khác khóa tay ôm chặt từ phía sau, mặt đầy nụ cười rạng rỡ. Lại có thêm người khác từ bên cạnh lao tới, định tóm lấy chân Phó Thiên Hà để nhấc hắn lên.
Quý Chỉ Kỳ nói: "Đèn hỏng rồi."
"Đèn hỏng à?"
Phó Thiên Hà vỗ vỗ cánh tay bạn phía sau ra hiệu buông ra, cái đầu của hắn biến mất sau ô cửa, rất nhanh sau đó đã xuất hiện ở cửa lớp, bước đến chỗ bàn Trần Từ.
Phó Thiên Hà ngẩng đầu nhìn lên, nói: "Để tôi đi mượn ít dụng cụ sửa chữa."
"Trong lớp có gì hư là đều do Phó Thiên Hà sửa đấy." Quý Chỉ Kỳ giải thích với Trần Từ: "Tay nghề còn giỏi hơn cả thợ điện trong trường nữa kìa."
Trần Từ có hơi bất ngờ, không ngờ Phó Thiên Hà lại là kiểu người có tay nghề thủ công.
Phòng hậu cần nằm ở một góc tầng một, chẳng mấy chốc Phó Thiên Hà đã quay lại, đeo theo chiếc túi vải màu xanh rêu, bên trong nặng trĩu đầy dụng cụ kim loại lủng lẳng quanh eo.
"À cái đó..." Nam sinh thể thao nhìn về phía Trần Từ, có chút ngại ngùng: "Cậu có thể dời mấy cuốn sách trên bàn ra được không? Tôi phải dẫm lên bàn cậu mất rồi."
Nếu là học sinh khác thì Phó Thiên Hà chắc chắn sẽ chẳng khách sáo đến vậy, nhưng đối mặt với Trần Niệm lúc này, hắn lại muốn tỏ ra lịch thiệp hơn một chút.
Thiếu niên ấy khiến Phó Thiên Hà nhớ lại hình ảnh ngày đầu tiên khai giảng: Điềm tĩnh, trầm ổn, mang theo vẻ lạnh nhạt cách biệt với mọi thứ.
Hôm nay cậu ấy cũng không được khỏe sao?
Trần Từ dọn toàn bộ sách vở trên bàn sang bàn của Quý Chỉ Kỳ, nhường lại toàn bộ mặt bàn cho Phó Thiên Hà sử dụng, còn mình thì đứng dậy, tránh sang lối đi để tiện cho hắn hành động.
Phó Thiên Hà nhanh chóng trèo lên bàn của Trần Từ.
Hắn tháo đèn huỳnh quang xuống, đưa ra phía dưới. Hai bóng đèn cũ kỹ được truyền tay lên, Trần Từ suy nghĩ một giây rồi đưa tay đón lấy.
Đầu ngón tay dính một lớp bụi mịn.
Phó Thiên Hà cúi sát kiểm tra đường dây bên trong, cảm thấy hình như có đoạn dây bị cháy đứt.
Cậu lấy bút thử điện ra, nói với bạn học đang đứng cạnh công tắc: "Bật đèn lên."
Đèn thử điện lúc sáng lúc không.
Phó Thiên Hà nhanh chóng xác định được nguyên nhân, đúng là dây điện bị đứt.
"Được rồi, giờ tắt đèn đi."
Cạch.
"Chắc chắn là tắt rồi đúng không? Nếu chưa tắt tôi bị điện giật chết đó."
"Tắt rồi, tắt rồi mà."
Phó Thiên Hà lấy kềm ra, thành thạo cắt bỏ đoạn dây bị cháy đen, rồi xoắn hai đầu dây đồng lại với nhau, sau đó quấn kín bằng băng dính cách điện.
"Vậy là xong rồi." Phó Thiên Hà đưa tay ra hiệu: "Đưa bóng đèn đây."
Trần Từ đặt khăn giấy ẩm đầy bụi xuống, rồi đưa cho Phó Thiên Hà bóng đèn đã được lau sạch sáng bóng.
Lúc nãy anh rảnh rỗi, ngẩng đầu lên nhìn Phó Thiên Hà sửa điện, tay cũng tiện thể lau luôn bóng đèn.
Phó Thiên Hà nắm lấy ống đèn trơn nhẵn, suýt tưởng mình cầm nhầm cái gì khác.
Sạch bong không một hạt bụi.
Bộ não của hắn phải mất vài giây để phản ứng, rồi mới điều khiển cơ thể lắp bóng đèn vào đúng vị trí. Trong lúc ấy, một suy nghĩ chợt nổi lên trong đầu:
Trần Niệm bị sạch sẽ quá mức à?
Ừm... chắc không đến mức ấy nhỉ, chẳng phải lúc nào học sinh mỹ thuật cũng lấm lem màu vẽ sao? Nếu bị sạch sẽ quá thì chắc khổ lắm.
Nhưng rồi Phó Thiên Hà lại nhớ đến buổi trưa hôm mới quen nhau, lúc Trần Niệm nhận khăn giấy, cẩn thận lau đi lớp màu đỏ tươi trên đầu ngón tay.
"Xong rồi." Phó Thiên Hà buông tay, nói: "Bật đèn thử xem nào."
Ánh đèn trắng rực rỡ một lần nữa chiếu sáng cả khu vực, mấy học sinh đã tụ lại xem từ lâu liền reo lên đầy phấn khích. Phó Thiên Hà hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, hắn thu dọn túi đồ nghề, rồi bật người nhảy xuống bàn một cách gọn gàng.
Ngoài hành lang, mấy nữ sinh lớp khác đỏ mặt len lén nhìn sang. Kiểu con trai hoạt bát lại còn đẹp trai như Phó Thiên Hà luôn rất được yêu thích trong trường, đến cả con mắt giả của hắn cũng trở thành biểu tượng ngầu lòi.
Sau khi tiếp đất, Phó Thiên Hà không nói không rằng, liền rút khăn giấy trong túi ra, bắt đầu lau bàn giúp Trần Từ.
Hắn lau rất nhiệt tình và mạnh tay, nhìn cái cách ra sức đó, cứ như thể định lau bay cả lớp sơn trên mặt bàn vậy.
Tấm khăn giấy cuối cùng không còn lấy một vết bẩn nào, Phó Thiên Hà mới chịu dừng tay.
Hắn mỉm cười với Trần Từ: "Sửa xong rồi, cảm ơn cậu cho mượn bàn nhé."
Trần Từ khẽ gật đầu.
Phó Thiên Hà vừa định đi trả đồ nghề, thì phía sau chợt vang lên một giọng nói có phần bình thản.
"Vất vả rồi."
Phó Thiên Hà quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách của Trần Từ.
"Không vất vả." Hắn cười tươi rói: "Tôi thích sửa đồ mà."
Anh vừa nói xong thì đèn phía trên đầu đột nhiên tắt phụt không báo trước.
Khu vực quanh Trần Từ lập tức tối sầm lại.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, hai ống đèn huỳnh quang trên trần đều đen ở phần đầu, sáng nay vừa có sấm sét kèm mưa to, mấy thiết bị cũ kỹ có vẻ không chịu nổi nữa rồi.
Dù đã 10 giờ sáng, nhưng trời bên ngoài vẫn âm u, trong lớp không bật đèn thì tầm nhìn rất kém.
Quý Chỉ Kỳ đứng dậy, hướng ra hành lang gọi to:
"Phó Thiên Hà!"
Từ cửa sổ ló ra một cái đầu, nam sinh khối thể dục đang bị một bạn khác khóa tay ôm chặt từ phía sau, mặt đầy nụ cười rạng rỡ. Lại có thêm người khác từ bên cạnh lao tới, định tóm lấy chân Phó Thiên Hà để nhấc hắn lên.
Quý Chỉ Kỳ nói: "Đèn hỏng rồi."
Phó Thiên Hà vỗ vỗ cánh tay bạn phía sau ra hiệu buông ra, cái đầu của hắn biến mất sau ô cửa, rất nhanh sau đó đã xuất hiện ở cửa lớp, bước đến chỗ bàn Trần Từ.
Phó Thiên Hà ngẩng đầu nhìn lên, nói: "Để tôi đi mượn ít dụng cụ sửa chữa."
"Trong lớp có gì hư là đều do Phó Thiên Hà sửa đấy." Quý Chỉ Kỳ giải thích với Trần Từ: "Tay nghề còn giỏi hơn cả thợ điện trong trường nữa kìa."
Trần Từ có hơi bất ngờ, không ngờ Phó Thiên Hà lại là kiểu người có tay nghề thủ công.
Phòng hậu cần nằm ở một góc tầng một, chẳng mấy chốc Phó Thiên Hà đã quay lại, đeo theo chiếc túi vải màu xanh rêu, bên trong nặng trĩu đầy dụng cụ kim loại lủng lẳng quanh eo.
"À cái đó..." Nam sinh thể thao nhìn về phía Trần Từ, có chút ngại ngùng: "Cậu có thể dời mấy cuốn sách trên bàn ra được không? Tôi phải dẫm lên bàn cậu mất rồi."
Thiếu niên ấy khiến Phó Thiên Hà nhớ lại hình ảnh ngày đầu tiên khai giảng: Điềm tĩnh, trầm ổn, mang theo vẻ lạnh nhạt cách biệt với mọi thứ.
Hôm nay cậu ấy cũng không được khỏe sao?
Trần Từ dọn toàn bộ sách vở trên bàn sang bàn của Quý Chỉ Kỳ, nhường lại toàn bộ mặt bàn cho Phó Thiên Hà sử dụng, còn mình thì đứng dậy, tránh sang lối đi để tiện cho hắn hành động.
Phó Thiên Hà nhanh chóng trèo lên bàn của Trần Từ.
Hắn tháo đèn huỳnh quang xuống, đưa ra phía dưới. Hai bóng đèn cũ kỹ được truyền tay lên, Trần Từ suy nghĩ một giây rồi đưa tay đón lấy.
Đầu ngón tay dính một lớp bụi mịn.
Phó Thiên Hà cúi sát kiểm tra đường dây bên trong, cảm thấy hình như có đoạn dây bị cháy đứt.
Đèn thử điện lúc sáng lúc không.
Phó Thiên Hà nhanh chóng xác định được nguyên nhân, đúng là dây điện bị đứt.
"Được rồi, giờ tắt đèn đi."
Cạch.
"Chắc chắn là tắt rồi đúng không? Nếu chưa tắt tôi bị điện giật chết đó."
"Tắt rồi, tắt rồi mà."
Phó Thiên Hà lấy kềm ra, thành thạo cắt bỏ đoạn dây bị cháy đen, rồi xoắn hai đầu dây đồng lại với nhau, sau đó quấn kín bằng băng dính cách điện.
"Vậy là xong rồi." Phó Thiên Hà đưa tay ra hiệu: "Đưa bóng đèn đây."
Trần Từ đặt khăn giấy ẩm đầy bụi xuống, rồi đưa cho Phó Thiên Hà bóng đèn đã được lau sạch sáng bóng.
Lúc nãy anh rảnh rỗi, ngẩng đầu lên nhìn Phó Thiên Hà sửa điện, tay cũng tiện thể lau luôn bóng đèn.
Phó Thiên Hà nắm lấy ống đèn trơn nhẵn, suýt tưởng mình cầm nhầm cái gì khác.
Sạch bong không một hạt bụi.
Bộ não của hắn phải mất vài giây để phản ứng, rồi mới điều khiển cơ thể lắp bóng đèn vào đúng vị trí. Trong lúc ấy, một suy nghĩ chợt nổi lên trong đầu:
Trần Niệm bị sạch sẽ quá mức à?
Ừm... chắc không đến mức ấy nhỉ, chẳng phải lúc nào học sinh mỹ thuật cũng lấm lem màu vẽ sao? Nếu bị sạch sẽ quá thì chắc khổ lắm.
Nhưng rồi Phó Thiên Hà lại nhớ đến buổi trưa hôm mới quen nhau, lúc Trần Niệm nhận khăn giấy, cẩn thận lau đi lớp màu đỏ tươi trên đầu ngón tay.
"Xong rồi." Phó Thiên Hà buông tay, nói: "Bật đèn thử xem nào."
Ánh đèn trắng rực rỡ một lần nữa chiếu sáng cả khu vực, mấy học sinh đã tụ lại xem từ lâu liền reo lên đầy phấn khích. Phó Thiên Hà hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, hắn thu dọn túi đồ nghề, rồi bật người nhảy xuống bàn một cách gọn gàng.
Ngoài hành lang, mấy nữ sinh lớp khác đỏ mặt len lén nhìn sang. Kiểu con trai hoạt bát lại còn đẹp trai như Phó Thiên Hà luôn rất được yêu thích trong trường, đến cả con mắt giả của hắn cũng trở thành biểu tượng ngầu lòi.
Sau khi tiếp đất, Phó Thiên Hà không nói không rằng, liền rút khăn giấy trong túi ra, bắt đầu lau bàn giúp Trần Từ.
Hắn lau rất nhiệt tình và mạnh tay, nhìn cái cách ra sức đó, cứ như thể định lau bay cả lớp sơn trên mặt bàn vậy.
Tấm khăn giấy cuối cùng không còn lấy một vết bẩn nào, Phó Thiên Hà mới chịu dừng tay.
Hắn mỉm cười với Trần Từ: "Sửa xong rồi, cảm ơn cậu cho mượn bàn nhé."
Trần Từ khẽ gật đầu.
Phó Thiên Hà vừa định đi trả đồ nghề, thì phía sau chợt vang lên một giọng nói có phần bình thản.
"Vất vả rồi."
Phó Thiên Hà quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách của Trần Từ.
"Không vất vả." Hắn cười tươi rói: "Tôi thích sửa đồ mà."
4
0
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
