0 chữ
Chương 50
Chương 50
Cậu không thể để lộ thân phận người chơi vào lúc này.
Nhất là khi đi cùng với Liễu Diệp là Giải Hưng Văn, người không dễ đối phó. Nếu bị phát hiện thuộc phe đối địch, thì trò chơi sau này sẽ rất phiền phức.
Xuyên Bán Từ vẫn không buông tay.
Cảm giác tê tê từ đầu ngón tay đang siết chặt dần lan đến tận cánh tay.
Ca Lan khẽ siết quai hàm, cố nén cơn ngứa ngáy trong cổ họng:
“Con sẽ quay lại nhanh thôi, mẫu hậu cứ ở lại phòng ăn chờ một lát được không?”
[Thông báo hệ thống: Đã mở khóa khu vực mới – Phòng ăn]
Ngay khi Ca Lan nói xong câu đó, Xuyên Bán Từ lập tức có thể tự do di chuyển trong khu vực phòng ăn.
Ca Lan có thể thay đổi quy tắc của phụ bản sao?
Dù sao mở được khu vực mới cũng là chuyện tốt.
Xuyên Bán Từ buông tay ra:
“Đi nhanh rồi về.”
Ngay khi tay cậu buông ra không chút do dự, Ca Lan bỗng thấy hơi hụt hẫng.
Cảm giác ấm áp nơi đầu ngón tay như bị gió cuốn sạch, chỉ còn lại giá lạnh quen thuộc.
Ca Lan siết chặt lòng bàn tay, cúi đầu, quay người rời đi.
Liễu Diệp cũng đã rút khỏi đó.
Chẳng bao lâu sau, Ca Lan quay lại, trên tay là một đĩa bánh nướng xinh xắn và một tách trà đen bốc khói nghi ngút, đặt trước mặt Xuyên Bán Từ.
“Sắp đến giờ rồi, mẫu hậu cứ từ từ thưởng thức, chúng ta gặp lại vào ngày mai.”
Đi đâu? Đến giờ gì? Gặp lại lúc nào?
Xuyên Bán Từ có cả đống câu hỏi trong đầu.
Nhưng cậu không hỏi.
Cậu sợ Ca Lan lại nói:
“Mẫu hậu lại quên rồi sao?”
Câu đấy nghe rợn lắm.
Mà cậu còn đang muốn chơi game cho đàng hoàng nữa chứ.
Vì vậy, bữa trà chiều này, Xuyên Bán Từ đành ăn một mình.
Trong lúc ấy, Liễu Diệp ôm một bó hồng mới hái quay lại một chuyến, không biết cô vừa trải qua chuyện gì mà cánh tay đầy thương tích, máu vẫn không ngừng chảy ra.
Xuyên Bán Từ với thái độ thân thiện hỏi một câu, không ngờ lại dọa Liễu Diệp đến bật khóc, thế là cậu đành im lặng luôn.
Dù sao Ca Lan cũng không ở đây, sau khi ăn xong trà chiều, Xuyên Bán Từ định quay về phòng nghiên cứu người máy, xem có thể mở ra chút cốt truyện mới hay không.
Đoạn đường từ nhà ăn về phòng ngủ của cậu đã trở thành khu vực có thể hoạt động, Xuyên Bán Từ quay lại không gặp bất cứ trở ngại nào.
Khi đi ngang qua nhà bếp, cậu nghe thấy bên trong vang lên tiếng gầm gừ trầm đυ.c như dã thú xé xác tranh giành, nghe lâu khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Nhất là khi đi cùng với Liễu Diệp là Giải Hưng Văn, người không dễ đối phó. Nếu bị phát hiện thuộc phe đối địch, thì trò chơi sau này sẽ rất phiền phức.
Xuyên Bán Từ vẫn không buông tay.
Cảm giác tê tê từ đầu ngón tay đang siết chặt dần lan đến tận cánh tay.
Ca Lan khẽ siết quai hàm, cố nén cơn ngứa ngáy trong cổ họng:
“Con sẽ quay lại nhanh thôi, mẫu hậu cứ ở lại phòng ăn chờ một lát được không?”
[Thông báo hệ thống: Đã mở khóa khu vực mới – Phòng ăn]
Ngay khi Ca Lan nói xong câu đó, Xuyên Bán Từ lập tức có thể tự do di chuyển trong khu vực phòng ăn.
Ca Lan có thể thay đổi quy tắc của phụ bản sao?
Dù sao mở được khu vực mới cũng là chuyện tốt.
Xuyên Bán Từ buông tay ra:
“Đi nhanh rồi về.”
Ngay khi tay cậu buông ra không chút do dự, Ca Lan bỗng thấy hơi hụt hẫng.
Ca Lan siết chặt lòng bàn tay, cúi đầu, quay người rời đi.
Liễu Diệp cũng đã rút khỏi đó.
Chẳng bao lâu sau, Ca Lan quay lại, trên tay là một đĩa bánh nướng xinh xắn và một tách trà đen bốc khói nghi ngút, đặt trước mặt Xuyên Bán Từ.
“Sắp đến giờ rồi, mẫu hậu cứ từ từ thưởng thức, chúng ta gặp lại vào ngày mai.”
Đi đâu? Đến giờ gì? Gặp lại lúc nào?
Xuyên Bán Từ có cả đống câu hỏi trong đầu.
Nhưng cậu không hỏi.
Cậu sợ Ca Lan lại nói:
“Mẫu hậu lại quên rồi sao?”
Câu đấy nghe rợn lắm.
Mà cậu còn đang muốn chơi game cho đàng hoàng nữa chứ.
Vì vậy, bữa trà chiều này, Xuyên Bán Từ đành ăn một mình.
Trong lúc ấy, Liễu Diệp ôm một bó hồng mới hái quay lại một chuyến, không biết cô vừa trải qua chuyện gì mà cánh tay đầy thương tích, máu vẫn không ngừng chảy ra.
Dù sao Ca Lan cũng không ở đây, sau khi ăn xong trà chiều, Xuyên Bán Từ định quay về phòng nghiên cứu người máy, xem có thể mở ra chút cốt truyện mới hay không.
Đoạn đường từ nhà ăn về phòng ngủ của cậu đã trở thành khu vực có thể hoạt động, Xuyên Bán Từ quay lại không gặp bất cứ trở ngại nào.
Khi đi ngang qua nhà bếp, cậu nghe thấy bên trong vang lên tiếng gầm gừ trầm đυ.c như dã thú xé xác tranh giành, nghe lâu khiến người ta cảm thấy khó chịu.
0
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
