TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 49
Chương 49

“Có vẻ có hầu gái lười biếng, không thay hoa đúng giờ.”

Ca Lan nhặt một bông hồng khô trong lọ, tùy ý ném ra sau lưng:

“Để mẫu hậu nhìn thấy hoa héo, thật thất lễ.”

Một tiếng kêu khẽ vang lên phía sau, Xuyên Bán Từ quay đầu theo phản xạ.

Dưới chân Liễu Diệp chính là đóa hồng vừa bị ném đi, cô đang luống cuống, hoảng loạn nhìn về phía họ.

Cô vẫn luôn bám theo Xuyên Bán Từ, muốn tìm ra sơ hở chứng minh cậu là người chơi.

Nhưng không ngờ vừa bị Ca Lan phát hiện, áo tàng hình của cô lại mất hiệu lực.

Ca Lan nhìn Liễu Diệp:

“Cô là hầu gái phụ trách thay hoa hàng ngày phải không? Nếu để trưởng hầu gái phát hiện cô lười biếng, sẽ bị trừng phạt đấy.”

Thấy gương mặt Liễu Diệp lập tức biến sắc vì hoảng sợ, Xuyên Bán Từ liếc mắt, nhìn cô đang lúng túng cúi người nhặt bông hồng héo dưới đất, miệng lắp bắp: “Tôi… tôi sẽ đi thay ngay.”

Ca Lan không chú ý nhiều đến Liễu Diệp, quay lại dịu dàng nói với Xuyên Bán Từ: “Con sẽ vào bếp lấy trà chiều, mẫu hậu đợi một lát.”

Vừa xoay người rời đi, bản đồ vốn yên ổn của Xuyên Bán Từ lập tức hiện lên hàng loạt khung cảnh báo đỏ rực.

[Cảnh báo hệ thống: Cảnh báo! Người chơi đang rời khỏi khu vực đã mở khóa, xin lập tức quay lại phạm vi được phép di chuyển, nếu không sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng!]

Một áp lực mạnh mẽ không thể kháng cự đè nặng lên người Xuyên Bán Từ, khiến cậu toát mồ hôi lạnh trong chớp mắt.

Tầm nhìn của cậu bị đè nén đến mức mờ đi, theo bản năng đưa tay kéo ống tay áo của Ca Lan đang định rời đi.

Ngay lập tức, áp lực xung quanh giảm đi phần nào.

Nhưng… vẫn chưa đủ.

[Cảnh báo hệ thống: Cảnh báo! Người chơi đang rời khỏi khu vực đã mở khóa…]

Ca Lan quay đầu lại:

“Mẫu hậu?”

Trong tiếng cảnh báo chói tai, ánh mắt Xuyên Bán Từ hạ thấp, lần theo ống tay áo mà chạm đến làn da lạnh lẽo của Ca Lan, sau đó nắm chặt lấy bàn tay cậu.

[Hệ… thống—thông◇?√@☆báo…]

Ngay khi chạm vào Ca Lan, âm thanh hệ thống bỗng như chiếc loa hỏng, trở thành một chuỗi tiếng điện giật méo mó rồi tắt hẳn.

Các khung cảnh báo đỏ cũng biến mất, tất cả trở lại như thường, ngoại trừ bản đồ vẫn còn mờ xám.

“Mẫu hậu… người sao vậy?”

Ca Lan cứng đờ, giọng nói cậu hơi khàn – tay bị nắm quá chặt rồi…

Xuyên Bán Từ thở hổn hển:

“Tôi…”

Lời còn chưa kịp thốt ra, Xuyên Bán Từ chợt khựng lại.

Cậu liếc thấy ngoài cửa vẫn còn bóng Liễu Diệp chưa đi hẳn, có vẻ cũng nghe thấy động tĩnh bên trong nên dừng lại quan sát.

0

0

3 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.