TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 51
Chương 51

NPC trong phó bản này dường như hoạt động trái ngược với người bình thường, chỉ sau hoàng hôn mới bắt đầu trở nên náo động.

Chỉ từ nhà ăn về đến phòng ngủ, Xuyên Bán Từ đã gặp không ít NPC.

Rẽ qua một khúc quanh, tai cậu động đậy — hình như phía trước có tiếng dao cắt phập phậpvào… xá© ŧᏂịŧ?

Là giọng của Giải Hưng Văn:

“Nói, thân phận của mày là gì?”

Một giọng run rẩy vang lên, đầy sợ hãi: “Lữ khách! Tôi là lữ khách! Tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi, đừng gϊếŧ tôi!”

Giải Hưng Văn lạnh lùng:

“Mày nói nhiệm vụ của mày là tìm và tiêu diệt phù thủy? Nghe chẳng đáng tin chút nào. Một kẻ ngoài đến như mày, tại sao lại nhận nhiệm vụ như vậy?”

Người kia như sụp đổ, gào lên:

“Tôi nói thật! Tôi không phải phe địch! Tôi và anh cùng phe mà! A a a a!”

Khi Xuyên Bán Từ đến nơi, người đó đã chết.

Hắn bị Giải Hưng Văn dùng dao cắt cổ, máu đỏ tươi loang lổ khắp nền, tụ lại thành một dòng nhỏ dưới chân hắn.

Giải Hưng Văn lau sạch con dao dính máu, thấy Xuyên Bán Từ đến cũng không hề hoảng loạn, còn đủ bình tĩnh xoay con dao trong tay chào hỏi:

“Kính chào vương hậu.”

Xuyên Bán Từ nhìn người chơi đang nằm trong vũng máu: “Anh đã gϊếŧ anh ta.”

Giải Hưng Văn nhún vai thờ ơ:

“Chỉ là một kẻ lữ hành thôi, đã dám đặt chân đến Vương thành Ca Lan thì phải có sẵn tinh thần chết. Dù sao chúng ta cũng đã đói quá lâu rồi. Phải không, vương hậu?”

Thái độ của Giải Hưng Văn với Xuyên Bán Từ lúc này hoàn toàn khác lúc gặp lần đầu — tự tin, thậm chí mang theo vẻ ngạo mạn khó chịu, chắc chắn hắn đã nắm trong tay không ít thông tin, cho rằng hiện tại Xuyên Bán Từ không thể làm gì được hắn.

Xuyên Bán Từ bắt đầu thấy tò mò — rốt cuộc Giải Hưng Văn biết được gì?

Có phải hắn đã phát hiện cơ chế gϊếŧ người của vương hậu trong phó bản?

Nếu Giải Hưng Văn biết cậu là người chơi thuộc phe địch, vậy thì giờ phút này nằm trong vũng máu, có lẽ chính là cậu rồi.

Cậu nhớ rõ, trò chơi này chỉ có một mạng.

Chết là hết, không thể chơi lại.

Thật tiếc cho người chơi kia, chết khi còn chưa kịp nhìn thấy mặt mục tiêu cần chinh phục…

Trên mặt Xuyên Bán Từ thoáng hiện lên một tia thương hại.

Tia thương hại đó lọt vào mắt Giải Hưng Văn, hắn cười khẩy trong lòng, xách chân người chơi đã chết lên, khom người không mấy tôn trọng cúi chào:

“Vậy tôi xin phép trở về với công việc của mình, nhân từ như vương hậu.”

0

0

3 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.