0 chữ
Chương 23
Chương 23
Sau khi Mục Ca rời đi, Carrey không còn đầu tư vào cậu nữa. Lớp học diễn xuất vốn có cũng bị tạm dừng. Nhạc Hiểu Tiêu đã tích cực tranh thủ cho cậu nhưng không có kết quả.
Không còn cách nào khác, Nhạc Hiểu Tiêu đành phải vận dụng mối quan hệ của mình, tìm được một bộ video dạy diễn xuất hoàn chỉnh, để Cảnh Lê lúc rảnh rỗi có thể xem thêm.
Hôm nay Cảnh Lê không có việc gì, định dành cả ngày để học, nhưng đến buổi chiều lại bị một cuộc điện thoại làm gián đoạn.
...
Cảnh Lê trả tiền xe, bước xuống từ taxi. Cô gái vốn đang lo lắng đi đi lại lại trước cửa một câu lạc bộ tư nhân vừa thấy cậu, lập tức chạy nhanh đến trước mặt.
"Cuối cùng anh cũng đến rồi, mau đi theo em."
Cảnh Lê theo kịp bước chân cô, vừa đi vừa hỏi: "Có chuyện gì vậy? Ôn Dương làm sao rồi?"
Ôn Dương ra mắt trước Cảnh Lê một năm, cũng là nghệ sĩ của Carrey. Anh vẫn luôn muốn trở thành ca sĩ sáng tác, nhưng thị trường âm nhạc hiện tại không mấy khả quan. Sau khi công ty ký hợp đồng với anh, chỉ cho anh ra hai bài hát rồi bắt đầu giúp anh nhận vai diễn.
Bộ phim đầu tiên của Cảnh Lê, anh cũng có tham gia. Ở phim trường, anh đã giúp đỡ Cảnh Lê không ít. Ngược lại, Cảnh Lê cũng từng ra tay giúp anh khi người đại diện cũ của anh muốn ép anh đi tiếp rượu nhà đầu tư.
Hai người cứ như vậy mà trở thành bạn tốt.
Cô gái này là trợ lý của Ôn Dương, tên La Phỉ Phỉ. Cô nhanh chóng giải thích đầu đuôi câu chuyện: "Sáng nay thầy Ôn mang bài hát vừa viết xong đi tìm anh Trịnh, muốn ra bài hát mới, nhưng anh Trịnh không đồng ý. Hai người cãi nhau một trận lớn, bây giờ thầy ấy uống say rồi, làm thế nào cũng không chịu đi."
Cảnh Lê "ừm" một tiếng hỏi: "Trịnh Hiểu Vân đâu?"
"Anh Trịnh đi thành phố S rồi, máy bay cất cánh một tiếng trước."
Cảnh Lê nhíu mày. Thấy đã đến phòng riêng, cậu không hỏi thêm nữa, đẩy cửa bước vào.
Trước mặt Ôn Dương bày năm chai rượu vang đỏ, trong đó có hai chai đã cạn. Trong lòng anh còn ôm một chai, im lặng ngồi trên ghế sofa, mái tóc dài che đi gương mặt và cả biểu cảm.
"Ôn Dương." Cảnh Lê gọi.
Ôn Dương từ từ ngẩng đầu. Anh không có vẻ đẹp sắc sảo, nồng nhiệt như Cảnh Lê, chỉ có thể coi là thanh tú, không gây ấn tượng mạnh từ cái nhìn đầu tiên nhưng lại rất dễ chịu.
Anh nhìn kỹ Cảnh Lê một lúc, nhận ra cậu rồi mới cười: "Cậu đến rồi à, Cảnh Lê."
Không còn cách nào khác, Nhạc Hiểu Tiêu đành phải vận dụng mối quan hệ của mình, tìm được một bộ video dạy diễn xuất hoàn chỉnh, để Cảnh Lê lúc rảnh rỗi có thể xem thêm.
Hôm nay Cảnh Lê không có việc gì, định dành cả ngày để học, nhưng đến buổi chiều lại bị một cuộc điện thoại làm gián đoạn.
...
Cảnh Lê trả tiền xe, bước xuống từ taxi. Cô gái vốn đang lo lắng đi đi lại lại trước cửa một câu lạc bộ tư nhân vừa thấy cậu, lập tức chạy nhanh đến trước mặt.
"Cuối cùng anh cũng đến rồi, mau đi theo em."
Cảnh Lê theo kịp bước chân cô, vừa đi vừa hỏi: "Có chuyện gì vậy? Ôn Dương làm sao rồi?"
Bộ phim đầu tiên của Cảnh Lê, anh cũng có tham gia. Ở phim trường, anh đã giúp đỡ Cảnh Lê không ít. Ngược lại, Cảnh Lê cũng từng ra tay giúp anh khi người đại diện cũ của anh muốn ép anh đi tiếp rượu nhà đầu tư.
Hai người cứ như vậy mà trở thành bạn tốt.
Cô gái này là trợ lý của Ôn Dương, tên La Phỉ Phỉ. Cô nhanh chóng giải thích đầu đuôi câu chuyện: "Sáng nay thầy Ôn mang bài hát vừa viết xong đi tìm anh Trịnh, muốn ra bài hát mới, nhưng anh Trịnh không đồng ý. Hai người cãi nhau một trận lớn, bây giờ thầy ấy uống say rồi, làm thế nào cũng không chịu đi."
"Anh Trịnh đi thành phố S rồi, máy bay cất cánh một tiếng trước."
Cảnh Lê nhíu mày. Thấy đã đến phòng riêng, cậu không hỏi thêm nữa, đẩy cửa bước vào.
Trước mặt Ôn Dương bày năm chai rượu vang đỏ, trong đó có hai chai đã cạn. Trong lòng anh còn ôm một chai, im lặng ngồi trên ghế sofa, mái tóc dài che đi gương mặt và cả biểu cảm.
"Ôn Dương." Cảnh Lê gọi.
Ôn Dương từ từ ngẩng đầu. Anh không có vẻ đẹp sắc sảo, nồng nhiệt như Cảnh Lê, chỉ có thể coi là thanh tú, không gây ấn tượng mạnh từ cái nhìn đầu tiên nhưng lại rất dễ chịu.
Anh nhìn kỹ Cảnh Lê một lúc, nhận ra cậu rồi mới cười: "Cậu đến rồi à, Cảnh Lê."
12
0
2 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
