TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22
Chương 22

Cảnh Lê cười: "Sao có thể chứ, đùa thôi mà. Anh không thấy thầy Kỷ quá điềm tĩnh sao? Bất ngờ một chút như vậy, anh ấy sẽ lộ ra biểu cảm khác lạ."

Nhạc Hiểu Tiêu không nhìn thấy hai lần "tập kích" bất ngờ trước đó của Cảnh Lê, liếc cậu: "Làm gì có, anh ấy vẫn rất kiểm soát tình hình."

Còn diễn ngược lại nữa chứ.

Anh không nể nang châm chọc: "Lúc nãy mặt cậu đỏ bừng luôn đấy."

Cảnh Lê: "..."

Cậu nào biết Kỷ Vân Chương quen nhanh như vậy.

Xe chạy ra khỏi bãi đậu xe, Nhạc Hiểu Tiêu hỏi: "Muốn đi đâu, về nhà à?"

"Đến trung tâm thương mại trước đã, em muốn mua mấy món quà."

"Quà? Cho ai?" Nhạc Hiểu Tiêu thắc mắc.

"Ông bà nội của thầy Kỷ."

Lý do hai người kết hôn giả Nhạc Hiểu Tiêu đã biết, anh "ồ" một tiếng, không nói gì thêm.

...

Quà Cảnh Lê đã nghĩ sẵn từ sáng nên mua rất nhanh, cả quá trình chưa đến nửa tiếng.

Quà cho ông nội Kỷ Vân Chương là một bộ cờ vây bằng ngọc trắng, còn bà nội là một chiếc khăn lụa và một chiếc bình hoa có thiết kế rất độc đáo. Giá cả hai món cộng lại tương đương nhau, sẽ không thất lễ.

Nhạc Hiểu Tiêu hiếm khi thấy Cảnh Lê quẹt thẻ sảng khoái như vậy, bèn trêu cậu: "Cảm giác phất nhanh thế nào?"

"Cực kỳ tốt!" Cảnh Lê giơ tay, vô cùng hào phóng: "Đi, tối nay mời anh ăn ngon, nhà hàng tùy anh chọn, món ăn cũng tùy ý gọi, ăn một món, gói mang về một món!"

Nhạc Hiểu Tiêu không nhịn được cười: "Không phải nên nói ăn một món, vứt một món sao?"

"Vậy không được, lãng phí thức ăn là đáng xấu hổ."

"Cũng đúng, vậy thì ăn một món gói mang về một món đi!"

Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng Nhạc Hiểu Tiêu cũng không để Cảnh Lê mời mình đến nhà hàng đắt tiền. Anh lớn hơn Cảnh Lê năm tuổi, lại biết Cảnh Lê có quan hệ không tốt với cha mẹ, gia đình không đáng tin cậy. Trong mắt anh, Cảnh Lê giống như em trai mình, làm sao nỡ tiêu quá nhiều tiền của cậu.

Cảnh Lê không lái xe, uống một ly rượu vang đỏ, gió đêm thổi qua, hơi choáng váng. Nhạc Hiểu Tiêu đưa cậu về nhà, xác nhận cậu ở một mình không có vấn đề gì mới rời đi.

Có lẽ do đổi chỗ ở, tối nay Cảnh Lê hơi mất ngủ, hơn ba giờ sáng mới ngủ được, hôm sau cũng tỉnh sớm. Lăn qua lộn lại mãi không ngủ lại được, cuối cùng cậu cũng dậy.

Rửa mặt xong, Cảnh Lê mặc bộ đồ ở nhà rộng thùng thình, đầu tiên là luyện thanh và đọc lời thoại, sau đó mở video bài giảng diễn xuất trên máy chiếu, nghiêm túc xem.

13

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.