TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 24

Cậu ta lại giơ chai rượu rỗng trong lòng lên phía Cảnh Lê: "Uống rượu với tôi đi."

Cảnh Lê lấy chai rượu rỗng đi, đặt sang một bên, rồi ngồi xuống cạnh cậu ta, cốc vào trán cậu ta một cái: "Còn uống nữa à, cậu có còn muốn hát hò gì nữa không?"

"Hát?" Ôn Dương xua tay, cười nói: "Không hát nữa, họ không cho tôi hát... Sau này cũng không hát nữa."

Nụ cười trên môi cậu ta dần tắt, vẻ mặt suy sụp hẳn, mang theo nỗi thất vọng và buồn bã sâu sắc. Cậu ta lại định với lấy ly rượu trên bàn nhưng bị Cảnh Lê ngăn lại: "Đừng uống nữa, hôm nay cậu uống đủ nhiều rồi, tôi đưa cậu về."

Ôn Dương lắc đầu. Thấy thật sự không lấy được rượu nữa, cậu ta ngả người xuống ghế sofa: "Không cần lo cho tôi đâu, chỉ hôm nay thôi... hôm nay thôi, mai tôi sẽ ổn."

Thấy cậu ta không chịu hợp tác, Cảnh Lê dứt khoát ra tay, kéo người dậy, ra hiệu cho La Phỉ Phỉ giúp mặc áo khoác, đội mũ cho cậu ta, rồi dìu lấy.

Hai người họ cao gần bằng nhau, Cảnh Lê phải dùng hết sức bình sinh mới dìu được người ra khỏi phòng riêng. Nhưng vừa ra đến cửa, Ôn Dương lại không chịu đi nữa, cậu ta nắm chặt lấy tay nắm cửa, sống chết không chịu nhúc nhích.

Cảnh Lê: "..."

Hai người giằng co ngay cửa phòng.

"Cảnh Lê." Giọng nói dễ nghe, rất đặc trưng của Kỷ Vân Chương vang lên.

Mắt Cảnh Lê sáng lên. Cậu ngẩng đầu, nhìn về phía Kỷ Vân Chương cách đó không xa, buột miệng thốt lên một câu tự nhiên và thân mật: "Thầy Kỷ, giúp em một tay với."

Kỷ Vân Chương không đi một mình, bên cạnh anh còn có ba người bạn.

Họ hứng thú nhìn Cảnh Lê, tò mò về mối quan hệ của cậu và Kỷ Vân Chương. Dù sao thì Kỷ Vân Chương cũng vì thấy cậu nên mới cố tình vòng qua đây, trong khi họ vốn dĩ đã định vào thang máy rồi.

Từ khi nào Kỷ Vân Chương lại để ý đến người khác như vậy?

"Bạn cậu à?" Kỷ Vân Chương nhìn Ôn Dương.

"Vâng, cậu ấy say rồi." Cảnh Lê nói.

"Giúp em đưa cậu ấy ra ngoài với."

Kỷ Vân Chương đáp "Được", gỡ bàn tay đang nắm chặt cửa của Ôn Dương ra, rồi đỡ lấy cậu ta. Cảnh Lê vội vàng vòng qua đỡ lấy cánh tay còn lại.

Có lẽ hơi men đã ngấm hoàn toàn, lần này Ôn Dương không còn quậy nữa, rất ngoan ngoãn đi theo, chỉ có điều chân cậu ta cứ liêu xiêu, tưởng mình đang đi nhưng thực tế chẳng dùng được chút sức nào.

La Phỉ Phỉ đã sớm nhờ nhân viên trông xe đỗ xe ở cửa. Cô đợi bên xe, thấy Cảnh Lê và mọi người ra tới, vội vàng mở cửa, giúp đỡ đưa Ôn Dương lên xe.

12

0

2 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.