TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 21

Căn hộ Kỷ Vân Chương sắp xếp cho Cảnh Lê ở tạm là món quà anh trai tặng anh nhân dịp sinh nhật 18 tuổi. Anh ở đó cho đến khi tốt nghiệp đại học, tự mình dùng tiền cát-xê đóng phim mua nhà rồi mới dọn ra.

Căn hộ nằm trong một khu chung cư cao cấp gần Đại học A, an ninh rất tốt, giao thông thuận tiện, siêu thị cũng gần. Hơn nữa, thiết kế một thang máy một hộ đảm bảo tính riêng tư và an toàn.

Sau khi hành lý được chuyển hết vào phòng khách, đã hơn mười hai giờ, Cảnh Lê hơi đói: "Đi ăn cơm thôi."

Cậu cười tủm tỉm: "Gần đây có một quán ăn vị rất ngon, tôi dẫn mọi người đi."



Sau bữa trưa, họ đi thẳng đến phòng làm việc của Kỷ Vân Chương, luật sư đã đợi sẵn.

Hợp đồng có hai bản, nội dung và điều khoản đều đã được họ thống nhất từ hôm qua. Cảnh Lê không ký ngay mà cẩn thận xem lại một lần nữa, xác nhận không có sai sót mới cầm bút ký tên.

Sự cẩn thận của Cảnh Lê không làm Kỷ Vân Chương cảm thấy khó chịu, ngược lại, anh rất vui vì Cảnh Lê đủ tỉnh táo. Anh không muốn người bên cạnh mình quá ngây thơ, khờ khạo.

Kiên nhẫn đợi Cảnh Lê xem xong, ký xong, anh mới cầm lấy tập tài liệu trong tay, đẩy qua: "Bên trong là thông tin cá nhân của tôi và tiền thù lao đã hứa cho cậu, tạm ứng trước 50 triệu, số còn lại, đợi hợp đồng của chúng ta kết thúc sẽ đưa nốt. Ngoài ra, chuyện cậu chấm dứt hợp đồng với Carrey cũng đang được tiến hành."

Cảnh Lê gật đầu, cậu cất kỹ tập tài liệu và bản hợp đồng của mình, rồi đưa tay ra phía Kỷ Vân Chương, lại tinh nghịch chớp mắt: "Chồng ơi, hợp tác vui vẻ nhé."

Nhạc Hiểu Tiêu: "!"

An Gia Minh: "Phụt."

"..."

Kỷ Vân Chương im lặng trong giây lát, rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Cảnh Lê, cúi người vỗ nhẹ lên đầu cậu, trong mắt ánh lên nụ cười nhàn nhạt: "Ngoan nào."

Trong khoảnh khắc, tai Cảnh Lê đỏ bừng.



Ký hợp đồng xong không bao lâu, Kỷ Vân Chương nhận một cuộc điện thoại, có việc cần đi trước. Cảnh Lê "ừm" một tiếng, rồi cũng đứng dậy.

Từ phòng làm việc của Kỷ Vân Chương ra ngoài, trời vẫn còn sớm, chưa đến bốn giờ.

Lên xe, Cảnh Lê mới lấy tập tài liệu và tấm chi phiếu ra. Dãy số không dài dằng dặc sau con số năm trên tấm chi phiếu làm mắt cậu sáng rực, niềm vui như muốn tràn ra ngoài.

Nhiều tiền quá!

Cuộc sống hưu trí tốt đẹp ơi, đợi mình thêm hai năm nữa nhé!

Nhạc Hiểu Tiêu, một người làm công ăn lương bình thường, lần đầu tiên nhìn thấy tấm chi phiếu ngoài đời thực, nhìn mấy lần mới thu lại tầm mắt, rồi nhắc đến tiếng "Chồng ơi" kinh thiên động địa lúc nãy của Cảnh Lê: "Sau này cậu đều gọi anh ấy như vậy à?"

13

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.