TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37: Đàn ông ăn kẹo làm gì

Phán Nhi đang ăn kẹo sữa thỏ trắng, thì thấy chú ba và thím ba xinh đẹp đi ra ngoài.

Cô bé bất ngờ chạy vào trong nhà kêu lên: “Mẹ, thím ba đến ngọn núi tìm thím tư đánh nhau rồi!”

“Còn dẫn cả chú ba đi cùng nữa, không phải là thím ba và chú ba đánh nhau với thím tư và chú tư đấy chứ? Chú tư không phải là đối thủ đâu.”

Vương Hoa nghe những lời khó hiểu này của cô bé, cũng không tin lời đứa bé nói.

Đang là thời gian nghỉ trưa trong thôn hiếm khi có người, thỉnh thoảng thấy được con mèo nằm phơi nắng ở ven đường, thỉnh thoảng còn kêu lên một tiếng.

“Anh ba, anh ăn kẹo sữa hay không?” Thẩm Vũ giơ một chiếc kẹo sữa thỏ trắng lên nói.

Tầm mắt Lục Huyền liếc mắt nhìn môi cô một cái khó mà phát hiện ra, sau đó rời mắt đi nói:

“Đàn ông ăn kẹo làm gì, em ăn đi.”

Thẩm Vũ chỉ hỏi vậy thôi.

Cũng không mua nhiều lắm, anh không ăn thì mình không cho anh, bóc một chiếc cho vào miệng mình, còn chuẩn bị lén đưa cho Hứa Nhân hai viên.

Trên núi cây cối, dây mây xanh um tươi tốt, bóng cây che khuất xuống cảm giác xung quanh râm mát hơn nhiều, đi lâu lại cảm thấy có chút ẩm ướt, trên người đều đã đặc sánh.

Thẩm Vũ đi theo Lục Huyền đi vào trong.

Thấy dọc đường đi Lục Huyền vẫn luôn kiểm tra bẫy, nhưng mà không săn được thứ gì.

Khi Thẩm Vũ đi theo Lục Huyền kiểm tra đến bẫy dưới một đường dốc, thì nghe thấy tiếng la quen thuộc.

“Đưa súng cho em!”

Thẩm Vũ nghe thấy giọng Hứa Nhân ngẩng đầu theo bản năng, thì thấy Hứa Nhân và Lục Diệp đang chật vật chạy trốn, một tay của Hứa Nhân còn nắm lấy súng trong tay Lục Diệp.

Một giây sau.

“Pằng!”

Một tiếng nổ tung vang lên, còn có tiếng kêu thảm thiết của lợn rừng vì bị đau.

Hứa Nhân bắn trúng lợn rừng, nhưng mà độ chính xác của súng trong tay cô ấy không cao như vậy, cô ấy lại là lần đầu tiên sử dụng súng săn tự chế như vậy, trái lại chọc giận lợn rừng.

Lục Huyền vươn tay bảo vệ Thẩm Vũ ở sau người.

Tay đặt lên cung, bắn xuyên qua giữa mắt lợn rừng.

Cùng lúc đó, “pằng” một tiếng tiếng súng lại vang lên, cuối cùng con lợn rừng đang điên cuồng cũng ngã xuống đất không nhúc nhích.

Máu chảy ra ào ào.

Hứa Nhân xác nhận con lợn rừng đã chết cũng thở phào nhẹ nhõm, người có chút chật vật, dường như trên cánh tay cũng bị thứ gì đó cứa bị thương.

Thẩm Vũ đều bị dọa ngây ngốc.

Cô không ngờ tới Hứa Nhân mạnh như vậy, nhìn Hứa Nhân cách đó không xa đôi mắt sáng lấp lánh.

Ngoại trừ cô, còn có Lục Diệp.

Lục Diệp sợ tới mức toàn thân chảy đầy mồ hôi lạnh: “Anh trai không có ở đây, anh cho rằng hôm nay hai ta đều mất mạng ở đây mất.”

“Vợ à, em quá lợi hại rồi.”

Nói xong còn ôm Hứa Nhân.

Dáng vẻ này, giống y như là người chồng yêu kiều.

Lúc này Thẩm Vũ mới phản ứng kịp, với quan hệ của cô và Hứa Nhân hiện giờ dường như không nên lộ ra loại ánh mắt này với cô ấy, cô cẩn thận kéo áo Lục Huyền.

Lục Huyền cất cung, nhìn thấy Thẩm Vũ gương mặt đỏ bừng ở sau người cho rằng cô bị dọa sợ, bàn tay to xoa nhẹ đầu cô một lát:

“Không sao đâu.”

Giọng điệu giống y như dỗ đứa bé.

Thẩm Vũ muốn nói cô còn chưa kịp sợ hãi đã bị vẻ đẹp trai của Hứa Nhân làm cho ngây người.

“Anh ba, vừa rồi anh thật đẹp trai! Em thích.”

Nói xong còn giơ ngón cái lên.

7

0

3 tháng trước

4 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.