0 chữ
Chương 35
Chương 35: Ngay cả đứa bé đều hỏi cô như vậy!
Đường dầu xen lẫn, ở niên đại thiếu cơm thiếu áo này sao có thể không ngon.
Bà cụ Lục cắn một miếng, sa kỳ mã ngọt mềm vào trong miệng, ánh mắt nhìn Thẩm Vũ cũng không còn hung dữ như trước, chỉ nói:
“Con dâu phá sản, cũng không biết tiêu của con tôi bao nhiêu tiền.”
“Mẹ, nghe mẹ nói kìa, con không tiêu tiền của con trai mẹ lại đi tiêu tiền của người đàn ông khác, mẹ có vui không?”
Bà cụ Lục: “…”
Không tiêu tiền của con trai bà ta đương nhiên là tốt nhất, nhưng mà đi tiêu tiền của người đàn ông khác cũng không đúng lắm.
“Xem đi, mẹ cũng không hài lòng, anh ba cũng không hài lòng, thì vui vẻ để con tiêu tiền của anh ấy, có phải không anh ba?”
Lục Huyền ở một bên gật đầu.
Bà cụ Lục nhìn con trai bị con dâu đo nắn chặt chẽ, lại nói một câu: “Có vợ là quên mẹ!”
Lục Huyền không để ý những chuyện này: “Con đến nhà đại đội trưởng một chuyến.”
Xe phải trả, còn có đồ lấy từ thị trấn cũng phải đưa cho.
Bà Lục còn nghiêng đầu ngửi đồ cô mua, đầu đều sắp va vào người Thẩm Vũ, Thẩm Vũ xách đồ trong tay lên cao hơn.
Bà cụ Lục thấp hơn một chút, ánh mắt nhìn về phía đồ còn kiễng chân lên ngó.
Sau đó Thẩm Vũ bước đi…
Bà cụ Lục còn chưa phản ứng kịp.
Nhìn bóng lưng, bà ta hung dữ ăn nốt miếng sa kỳ mã còn lại.
Thẩm Vũ muốn tìm Hứa Nhân, bảo cô ấy nhân lúc bánh nướng vừng nhân thịt bò còn nóng ăn luôn, chẳng qua dạo một vòng cũng không phát hiện Hứa Nhân.
Vẫn là Phán Nhi ở bên ngoài cho gà ăn nói cho cô.
“Thím tư và chú tư đi lên núi rồi ạ.”
Sở dĩ có cái tên thôn Lão Nhai vì nó nằm cạnh một ngọn núi có vách núi dốc đứng.
Nhân sâm của nữ chính Long Ngọc Kiều cũng là phát hiện ở chỗ đó, bên trong có nguy hiểm nhưng cũng có kỳ ngộ khác.
Cô cũng muốn nhân lúc nữ chính còn chưa phát hiện ra nhân sâm, cô tìm xem trước sau đó bán lấy tiền.
Còn vấn đề cướp đoạt tài nguyên của nữ chính có đạo đức hay không, Thẩm Vũ chính là người không có nhiều đạo đức lắm, cô chỉ có đạo đức chính là đoạt bán lấy tiền chia đều với Hứa Nhân.
Đợi Lục Huyền tới đây, cô cũng đến sau núi nhìn xem.
Phán Nhi chống cằm nhìn Thẩm Vũ, đột nhiên nhỏ giọng nói:
“Thím ba xinh đẹp, có phải thím chuẩn bị đi tìm thím tư cãi nhau hay không?”
Quan hệ của nguyên chủ và Hứa Nhân đã không hợp đến mức độ này rồi ư?
Ngay cả đứa bé đều hỏi cô như vậy!
Thẩm Vũ cười tít mắt nhìn về phía Phán Nhi nói: “Không phải.”
Phán Nhi nghi hoặc.
Thẩm Vũ: “Là đi tìm cô ấy đánh nhau.”
Phán Nhi vốn đang ngồi xổm chơi đùa, nghe thấy câu này thì ngã về sau đặt mông ngồi dưới đất, Phán Nhi nhìn Thẩm Vũ còn có chút sợ hãi và nghi hoặc…
Nghĩ mãi không rõ, sao, sao thím xinh đẹp như thế lại đáng sợ như vậy!
“Thím ba, thím có thể đừng đánh nhau với thím tư có được không ạ? Mẹ cháu bảo, đánh nhau là không tốt.” Đôi mắt to của Phán Nhi nhìn chằm chằm Thẩm Vũ, lấy hết dũng khí nói, còn lộ ra vẻ mặt chờ mong.
Thẩm Vũ nhìn bóng dáng người đàn ông ở ngưỡng cửa, cũng không nói chuyện với đứa bé nữa.
Bà cụ Lục cắn một miếng, sa kỳ mã ngọt mềm vào trong miệng, ánh mắt nhìn Thẩm Vũ cũng không còn hung dữ như trước, chỉ nói:
“Con dâu phá sản, cũng không biết tiêu của con tôi bao nhiêu tiền.”
“Mẹ, nghe mẹ nói kìa, con không tiêu tiền của con trai mẹ lại đi tiêu tiền của người đàn ông khác, mẹ có vui không?”
Bà cụ Lục: “…”
Không tiêu tiền của con trai bà ta đương nhiên là tốt nhất, nhưng mà đi tiêu tiền của người đàn ông khác cũng không đúng lắm.
“Xem đi, mẹ cũng không hài lòng, anh ba cũng không hài lòng, thì vui vẻ để con tiêu tiền của anh ấy, có phải không anh ba?”
Lục Huyền ở một bên gật đầu.
Bà cụ Lục nhìn con trai bị con dâu đo nắn chặt chẽ, lại nói một câu: “Có vợ là quên mẹ!”
Xe phải trả, còn có đồ lấy từ thị trấn cũng phải đưa cho.
Bà Lục còn nghiêng đầu ngửi đồ cô mua, đầu đều sắp va vào người Thẩm Vũ, Thẩm Vũ xách đồ trong tay lên cao hơn.
Bà cụ Lục thấp hơn một chút, ánh mắt nhìn về phía đồ còn kiễng chân lên ngó.
Sau đó Thẩm Vũ bước đi…
Bà cụ Lục còn chưa phản ứng kịp.
Nhìn bóng lưng, bà ta hung dữ ăn nốt miếng sa kỳ mã còn lại.
Thẩm Vũ muốn tìm Hứa Nhân, bảo cô ấy nhân lúc bánh nướng vừng nhân thịt bò còn nóng ăn luôn, chẳng qua dạo một vòng cũng không phát hiện Hứa Nhân.
Vẫn là Phán Nhi ở bên ngoài cho gà ăn nói cho cô.
“Thím tư và chú tư đi lên núi rồi ạ.”
Sở dĩ có cái tên thôn Lão Nhai vì nó nằm cạnh một ngọn núi có vách núi dốc đứng.
Cô cũng muốn nhân lúc nữ chính còn chưa phát hiện ra nhân sâm, cô tìm xem trước sau đó bán lấy tiền.
Còn vấn đề cướp đoạt tài nguyên của nữ chính có đạo đức hay không, Thẩm Vũ chính là người không có nhiều đạo đức lắm, cô chỉ có đạo đức chính là đoạt bán lấy tiền chia đều với Hứa Nhân.
Đợi Lục Huyền tới đây, cô cũng đến sau núi nhìn xem.
Phán Nhi chống cằm nhìn Thẩm Vũ, đột nhiên nhỏ giọng nói:
“Thím ba xinh đẹp, có phải thím chuẩn bị đi tìm thím tư cãi nhau hay không?”
Quan hệ của nguyên chủ và Hứa Nhân đã không hợp đến mức độ này rồi ư?
Ngay cả đứa bé đều hỏi cô như vậy!
Thẩm Vũ cười tít mắt nhìn về phía Phán Nhi nói: “Không phải.”
Thẩm Vũ: “Là đi tìm cô ấy đánh nhau.”
Phán Nhi vốn đang ngồi xổm chơi đùa, nghe thấy câu này thì ngã về sau đặt mông ngồi dưới đất, Phán Nhi nhìn Thẩm Vũ còn có chút sợ hãi và nghi hoặc…
Nghĩ mãi không rõ, sao, sao thím xinh đẹp như thế lại đáng sợ như vậy!
“Thím ba, thím có thể đừng đánh nhau với thím tư có được không ạ? Mẹ cháu bảo, đánh nhau là không tốt.” Đôi mắt to của Phán Nhi nhìn chằm chằm Thẩm Vũ, lấy hết dũng khí nói, còn lộ ra vẻ mặt chờ mong.
Thẩm Vũ nhìn bóng dáng người đàn ông ở ngưỡng cửa, cũng không nói chuyện với đứa bé nữa.
4
0
3 tháng trước
4 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
