0 chữ
Chương 34
Chương 34: Có vợ là quên mẹ
Thẩm Vũ vốn cảm thấy người nọ là người đàn ông thẹn thùng bảo thủ, vừa nghe thấy những lời này của anh nhất thời chưa phản ứng kịp.
Lục Huyền lại nói: “Hiện giờ anh cũng không muốn có con lắm.”
Thẩm Vũ cảm thấy mỗi lần mình nhắc tới con anh đều rất vui: “Vì sao?”
“Chậm trễ chuyện chính.”
Lần này Thẩm Vũ phản ứng kịp, gương mặt nhỏ ửng đỏ, tay lại véo eo anh một cái.
Người phía trước phát ra tiếng cười khẽ.
Dạo quanh thị trấn một vòng thời gian đã không còn sớm, sắp tới giữa trưa Lục Huyền dừng lại ở tiệm cơm quốc doanh mua hai cái bánh nướng lại thêm một lạng thịt bò kho cho Thẩm Vũ.
“Ăn trên đường.”
Nếu không thì đi trở về lại ăn không đủ no, sáng sớm Thẩm Vũ ăn cơm chị dâu nấu chỉ ăn một chút, uống non nửa bát canh thêm một quả trứng gà, rõ ràng là đồ ăn không hợp khẩu vị.
Mùi thịt bò kho thơm nức mũi, bánh nướng cũng vừa vặn là bánh nướng vừng, cắn một miếng mùi thơm xông vào mũi.
Gần đây Thẩm Vũ ăn thịt là thịt thỏ sáng hôm qua, ở niên đại thiếu thịt như vậy thịt thỏ đã rất ngon, nhưng so với thịt bò vẫn kém rất nhiều, cắn một miếng như vậy cả người từ đáy lòng sinh ra chút thỏa mãn.
Cắn một miếng lập tức nghĩ tới Hứa Nhân.
Xét thấy hai người vẫn duy trì hình tượng “kẻ thù”, Thẩm Vũ nói: “Có thể lại mua thêm một cái không? Em muốn buổi tối lén ăn vụng.”
Đôi mắt nhìn chằm chằm Lục Huyền.
Cô có đôi mắt vô cùng linh động, không người nào có thể chống đỡ được, huống chi còn là người đàn ông mới tân hôn.
Lục Huyền không chút suy nghĩ trở về mua thêm một cái.
Dùng giấy dai gói một lát, Thẩm Vũ chuẩn bị lén mang cho Hứa Nhân.
Giàu sang không được quên nhau.
Vừa mới đầu ăn bánh nướng vừng nóng hổi cộng thêm thịt bò kho ngon miệng, lúc này mọi người rất chân thật, bánh bột ngô rất to, thịt cũng không thiếu một miếng nào, ăn một lát Thẩm Vũ cảm thấy không ăn nổi nữa, còn rất khát, đồ ăn khô như vậy thật sự không thể thiếu nước.
“Anh ba, em không ăn hết, anh ăn không?”
Lục Huyền vươn tay nhận lấy phần đồ ăn còn một ít, chỉ hai ba miếng đã ăn xong.
Không ghét bỏ cô một chút nào.
Xe đạp về đến nhà, đã là giữa trưa.
Bà cụ Lục vừa thấy là hỏi: “Đã đưa đồ cho anh hai con chưa?”
Lục Huyền gật đầu.
Xác nhận đã đưa cho con trai cưng của bà ta, lại nhìn thấy đồ Thẩm Vũ cầm, nhìn một lát gương mặt nhăn lại:
“Mua nhiều đồ như vậy, lãng phí tiền bạc!”
“Mẹ, đây là đồ ngày mai con lại mặt phải mang về, mẹ trả tiền cho con đi.” Nói xong còn vươn tay với bà cụ Lục: “Mẹ con đều nói mẹ keo kiệt nhất, nếu quà lại mặt khiến bà ấy bất mãn, mẹ con sẽ mắng tới cửa.”
“Nhỡ đâu lại dẫn con trở về, lễ hỏi có trả mẹ hay không!”
Bà cụ Lục vốn còn có rất nhiều lời trách mắng Thẩm Vũ, vừa nghe nói muốn dẫn cô về còn không trả lễ hỏi, lông mày lập tức nhíu chặt, trái lại kìm nén lời nói trở về.
“Mẹ, con còn mang sa kỳ mã về cho mẹ, mẹ nếm thử xem ăn có ngon không?” Nói xong còn lấy một miếng sa kỳ mã đưa cho bà cụ Lục.
Lục Huyền lại nói: “Hiện giờ anh cũng không muốn có con lắm.”
Thẩm Vũ cảm thấy mỗi lần mình nhắc tới con anh đều rất vui: “Vì sao?”
“Chậm trễ chuyện chính.”
Lần này Thẩm Vũ phản ứng kịp, gương mặt nhỏ ửng đỏ, tay lại véo eo anh một cái.
Người phía trước phát ra tiếng cười khẽ.
Dạo quanh thị trấn một vòng thời gian đã không còn sớm, sắp tới giữa trưa Lục Huyền dừng lại ở tiệm cơm quốc doanh mua hai cái bánh nướng lại thêm một lạng thịt bò kho cho Thẩm Vũ.
“Ăn trên đường.”
Nếu không thì đi trở về lại ăn không đủ no, sáng sớm Thẩm Vũ ăn cơm chị dâu nấu chỉ ăn một chút, uống non nửa bát canh thêm một quả trứng gà, rõ ràng là đồ ăn không hợp khẩu vị.
Gần đây Thẩm Vũ ăn thịt là thịt thỏ sáng hôm qua, ở niên đại thiếu thịt như vậy thịt thỏ đã rất ngon, nhưng so với thịt bò vẫn kém rất nhiều, cắn một miếng như vậy cả người từ đáy lòng sinh ra chút thỏa mãn.
Cắn một miếng lập tức nghĩ tới Hứa Nhân.
Xét thấy hai người vẫn duy trì hình tượng “kẻ thù”, Thẩm Vũ nói: “Có thể lại mua thêm một cái không? Em muốn buổi tối lén ăn vụng.”
Đôi mắt nhìn chằm chằm Lục Huyền.
Cô có đôi mắt vô cùng linh động, không người nào có thể chống đỡ được, huống chi còn là người đàn ông mới tân hôn.
Lục Huyền không chút suy nghĩ trở về mua thêm một cái.
Dùng giấy dai gói một lát, Thẩm Vũ chuẩn bị lén mang cho Hứa Nhân.
Vừa mới đầu ăn bánh nướng vừng nóng hổi cộng thêm thịt bò kho ngon miệng, lúc này mọi người rất chân thật, bánh bột ngô rất to, thịt cũng không thiếu một miếng nào, ăn một lát Thẩm Vũ cảm thấy không ăn nổi nữa, còn rất khát, đồ ăn khô như vậy thật sự không thể thiếu nước.
“Anh ba, em không ăn hết, anh ăn không?”
Lục Huyền vươn tay nhận lấy phần đồ ăn còn một ít, chỉ hai ba miếng đã ăn xong.
Không ghét bỏ cô một chút nào.
Xe đạp về đến nhà, đã là giữa trưa.
Bà cụ Lục vừa thấy là hỏi: “Đã đưa đồ cho anh hai con chưa?”
Lục Huyền gật đầu.
Xác nhận đã đưa cho con trai cưng của bà ta, lại nhìn thấy đồ Thẩm Vũ cầm, nhìn một lát gương mặt nhăn lại:
“Mua nhiều đồ như vậy, lãng phí tiền bạc!”
“Mẹ, đây là đồ ngày mai con lại mặt phải mang về, mẹ trả tiền cho con đi.” Nói xong còn vươn tay với bà cụ Lục: “Mẹ con đều nói mẹ keo kiệt nhất, nếu quà lại mặt khiến bà ấy bất mãn, mẹ con sẽ mắng tới cửa.”
Bà cụ Lục vốn còn có rất nhiều lời trách mắng Thẩm Vũ, vừa nghe nói muốn dẫn cô về còn không trả lễ hỏi, lông mày lập tức nhíu chặt, trái lại kìm nén lời nói trở về.
“Mẹ, con còn mang sa kỳ mã về cho mẹ, mẹ nếm thử xem ăn có ngon không?” Nói xong còn lấy một miếng sa kỳ mã đưa cho bà cụ Lục.
7
0
3 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
