TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 33
Chương 33: Mau đi đi

Lục Huyền lái xe tới bên cạnh xưởng máy móc, dừng xe đạp lại xách đồ ăn xuống, chào hỏi với bảo vệ.

“Chú, cháu đến đưa ít đồ cho anh hai cháu.” Nói xong lại lấy một bó rau cải đưa cho ông bác.

Thẩm Vũ nói tiếp: “Bác cầm về nhà ăn đi.”

Rõ ràng là ông bác này cũng quen Lục Huyền, nhìn Thẩm Vũ một lát nói: “Vợ cháu à?”

Lục Huyền gật đầu.

“Không tệ không tệ, nhìn là biết cô gái tốt.”

Thẩm Vũ nghĩ thầm ông ta nói sai rồi.

“Anh trai cháu đang ở phân xưởng số hai, nhưng mà…” Ông bác lộ ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Bảo vệ muốn nói gì đó, cuối cùng lại không nói gì nữa: “Mau đi đi.”

Xưởng máy móc nhiều đàn ông, Lục Huyền chỉ dẫn theo Thẩm Vũ đến cửa phân xưởng số hai, khi có người quay đầu nhìn thấy Thẩm Vũ trong mắt hiện rõ chút kinh diễm.

Đời trước Thẩm Vũ đã quen với loại ánh mắt này, lúc này thực ra ánh mắt của người đời sau càng khắc chế hơn chút, cô không để trong lòng.

Trái lại thấy được anh hai của Lục Huyền chạy tới.

Có thể là chạy nhanh, còn đẩy kính đen trên mũi: “Em ba, sao em lại tới đây?”

Lục Huyền đưa túi to đồ ăn trong tay cho anh ta: “Mẹ bảo em mang tới cho anh.”

“Mẹ đúng là quan tâm một cách mù quáng, xưởng máy móc quản cơm, mọi người ở nhà ăn là được…”

Thẩm Vũ ở một bên nhìn lão nhị nhà họ Lục này, nói rất nhiều, ít nhất nói nhiều hơn người đàn ông của cô, hơn nữa cô phát hiện đàn ông của nhà họ Lục đúng là mỗi người một cá tính riêng.

Lão nhị nhà họ Lục nhìn trắng hơn nhiều, gầy yếu, đeo kính đen, không giống người trong thôn, trái lại như một người đọc sách, hào hoa phong nhã vô cùng lịch sự.

Hai anh em nói chuyện một lát, đa số là lão nhị nhà họ Lục nói chuyện, Lục Huyền chỉ đáp lại mấy tiếng.

Khi rời đi, lão nhị nhà họ Lục còn nói: “Nhớ nói với Phán Nhi anh rất nhớ con bé.”

Phán Nhi là đứa bé đầu tiên nói Lý Bình nấu ăn không ngon, con gái nhà chị dâu hai.

Khi đi ra khỏi nhà máy, chào hỏi với bác bảo vệ xong Thẩm Vũ ngồi lên xe: “Em có cảm giác con người anh hai khá tốt.”

Lục Huyền nhíu mày: “Em cảm nhận được từ đâu?”

“Tuy em mới gả cho anh hai ngày, nhưng mà nhìn thái độ của mẹ là biết thích con trai hơn chút, đối với con gái tệ hơn chút. Đứa bé nhà chị dâu cả còn chưa sinh ra, vẫn luôn nhắc tới là cháu trai cưng của mẹ, đối với mấy đứa bé như Phán Nhi thì nói con nhóc chết tiệt…”

“Thái độ của anh hai rõ ràng là không như vậy, nhắc tới con gái thì thật sự rất vui.”

Lục Huyền thản nhiên nói: “Nhũ danh Phán Nhi là anh hai đặt, em đọc lại mấy lần xem.”

Thẩm Vũ chỉ cảm thấy là cái tên bình thường, Lục Huyền nói ra cô lặp lại mấy lần trong lòng, im lặng rồi.

Cô nhìn bóng lưng người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên ngón tay chọc anh hai lần: “Vậy anh nghĩ thế nào?”

“Chúng ta có con, không phải là anh cũng như vậy đấy chứ?”

Trong tai Lục Huyền nghe đều là chúng ta có con, khóe miệng hơi nhếch lên: “Sẽ không, nhưng mà muốn có con thì cũng phải làm chuyện khác trước.”

Nói xong anh liếc mắt nhìn về phía Thẩm Vũ một cái.

3

0

3 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.