0 chữ
Chương 32
Chương 32: Anh ba, anh là tốt nhất
Lục Huyền không có biểu cảm gì, thấy cô nhìn qua thì hỏi: “Còn muốn mua thứ gì nữa không?”
“Bánh hồ đào, bánh trứng, bánh quẩy, những thứ này ngày mai đều có thể mang tới… Nhà cha mẹ.”
Thẩm Vũ đánh giá đồ ăn ở niên đại này, mua ít sa kỳ mã, đưa cho Lục Huyền một cái trước:
“Ăn đi.”
Lục Huyền muốn từ chối theo bản năng.
Vừa mới há miệng một bàn tay vươn tới, đưa sa kỳ mã mềm mại kia tới bên môi, ngọt.
Thẩm Vũ nhét một cái cho anh, mình cũng ăn một cái.
“Chị dâu cả nấu ăn thật sự rất khó ăn, sáng sớm em đều chưa ăn no.” Ăn một cái sa kỳ mã, lót dạ trước.
Lục Huyền lại mua một túi bánh hạch đào: “Thứ này để lâu không hỏng, cầm về nhà ăn dần.”
“Cho mẹ, mẹ chắc chắn không cho em ăn.” Bà cụ Lục đều kiểm kê lương thực, nấu cơm cũng phải đợi bà ta đếm trước.
Đừng nói là điểm tâm như bánh hạch đào.
Lục Huyền nói: “Không đưa, lấy mang về nhà chúng ta, khi em đói thì lén ăn.”
Thẩm Vũ chỉ đợi những lời này của anh.
“Anh ba, anh là tốt nhất.”
Giọng nói của Thẩm Vũ không cao, nhưng tràn ngập tin tưởng người ta, Lục Huyền nghe trong lòng vô cùng thoải mái.
Thẩm Vũ không định mua thứ gì cho cha mẹ nguyên thân, nhưng mà Lục Huyền lại mua hai túi bánh hạch đào khác, còn mua bánh quẩy, bị Thẩm Vũ ngăn lại.
Thẩm Vũ nghĩ một lát nói cho Lục Huyền:
“Cha mẹ em đối xử với em không tốt, chúng ta đã kết hôn tiền cũng không có nhiều, nên chuyên tâm vào cuộc sống của chúng ta thì hơn, nhỡ đâu có con còn phải kiếm tiền cho con nữa.”
Lục Huyền nhìn vợ thấp hơn anh rất nhiều, nghe lời của cô.
Vợ của anh nhõng nhẽo thì nhõng nhẽo, nhưng con người thật sự rất tốt, trong lòng anh đều dấy lên gợn sóng.
“Vậy lại mua một ít thứ khác.”
Thẩm Vũ còn chưa kịp phản ứng mua gì, Lục Huyền đã chỉ ga trải giường hoa to màu hồng nhạt.
Thẩm Vũ chỉ từng thấy khi lướt video ngắn ở đời sau, nhưng mà ga trải giường này vậy mà còn không rẻ, phải gần 10 đồng một cái.
Mua nó thì tiền đều hết sạch, bản thân Thẩm Vũ là người giỏi tiêu tiền, nhưng mà tiêu toàn bộ tiền tiết kiệm mua ga trải giường như vậy cô vẫn do dự.
“Hay là đừng mua, hai chiếc trong nhà anh siêng năng giặt một chút, đủ dùng.” Cô nhỏ giọng nói với Lục Huyền.
Trong đầu Lục Huyền không biết nghĩ tới chuyện gì, gương mặt có chút mất tự nhiên:
“Vậy lát nữa anh mua ít bông, lại làm một cái chăn cho em, đương nhiên là giường không thể quá cứng.”
Thẩm Vũ cảm thấy làm chăn bông tốt hơn là tiêu toàn bộ số tiền mua ga trải giường.
Ra khỏi hợp tác xã mua bán, Thẩm Vũ lại bảo Lục Huyền chờ cô đi dạo thị trấn, lúc này trong thị trấn không tồi tàn như cô nghĩ, gần như nên có đều có, còn có một số công nhân viên chức ra từ nhà máy.
Đây xem như là đám người có thu nhập cao ở niên đại này, hiện giờ Thẩm Vũ không thể làm việc trên ruộng có chút hâm mộ những công nhân làm việc trong nhà máy như thế.
“Bánh hồ đào, bánh trứng, bánh quẩy, những thứ này ngày mai đều có thể mang tới… Nhà cha mẹ.”
Thẩm Vũ đánh giá đồ ăn ở niên đại này, mua ít sa kỳ mã, đưa cho Lục Huyền một cái trước:
“Ăn đi.”
Lục Huyền muốn từ chối theo bản năng.
Vừa mới há miệng một bàn tay vươn tới, đưa sa kỳ mã mềm mại kia tới bên môi, ngọt.
Thẩm Vũ nhét một cái cho anh, mình cũng ăn một cái.
“Chị dâu cả nấu ăn thật sự rất khó ăn, sáng sớm em đều chưa ăn no.” Ăn một cái sa kỳ mã, lót dạ trước.
Lục Huyền lại mua một túi bánh hạch đào: “Thứ này để lâu không hỏng, cầm về nhà ăn dần.”
“Cho mẹ, mẹ chắc chắn không cho em ăn.” Bà cụ Lục đều kiểm kê lương thực, nấu cơm cũng phải đợi bà ta đếm trước.
Lục Huyền nói: “Không đưa, lấy mang về nhà chúng ta, khi em đói thì lén ăn.”
Thẩm Vũ chỉ đợi những lời này của anh.
“Anh ba, anh là tốt nhất.”
Giọng nói của Thẩm Vũ không cao, nhưng tràn ngập tin tưởng người ta, Lục Huyền nghe trong lòng vô cùng thoải mái.
Thẩm Vũ không định mua thứ gì cho cha mẹ nguyên thân, nhưng mà Lục Huyền lại mua hai túi bánh hạch đào khác, còn mua bánh quẩy, bị Thẩm Vũ ngăn lại.
Thẩm Vũ nghĩ một lát nói cho Lục Huyền:
“Cha mẹ em đối xử với em không tốt, chúng ta đã kết hôn tiền cũng không có nhiều, nên chuyên tâm vào cuộc sống của chúng ta thì hơn, nhỡ đâu có con còn phải kiếm tiền cho con nữa.”
Lục Huyền nhìn vợ thấp hơn anh rất nhiều, nghe lời của cô.
Vợ của anh nhõng nhẽo thì nhõng nhẽo, nhưng con người thật sự rất tốt, trong lòng anh đều dấy lên gợn sóng.
Thẩm Vũ còn chưa kịp phản ứng mua gì, Lục Huyền đã chỉ ga trải giường hoa to màu hồng nhạt.
Thẩm Vũ chỉ từng thấy khi lướt video ngắn ở đời sau, nhưng mà ga trải giường này vậy mà còn không rẻ, phải gần 10 đồng một cái.
Mua nó thì tiền đều hết sạch, bản thân Thẩm Vũ là người giỏi tiêu tiền, nhưng mà tiêu toàn bộ tiền tiết kiệm mua ga trải giường như vậy cô vẫn do dự.
“Hay là đừng mua, hai chiếc trong nhà anh siêng năng giặt một chút, đủ dùng.” Cô nhỏ giọng nói với Lục Huyền.
Trong đầu Lục Huyền không biết nghĩ tới chuyện gì, gương mặt có chút mất tự nhiên:
“Vậy lát nữa anh mua ít bông, lại làm một cái chăn cho em, đương nhiên là giường không thể quá cứng.”
Thẩm Vũ cảm thấy làm chăn bông tốt hơn là tiêu toàn bộ số tiền mua ga trải giường.
Đây xem như là đám người có thu nhập cao ở niên đại này, hiện giờ Thẩm Vũ không thể làm việc trên ruộng có chút hâm mộ những công nhân làm việc trong nhà máy như thế.
4
0
3 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
