TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31: Bảo thằng bé đừng keo kiệt chuyện ăn uống

“Ngày mai lại mặt, lát nữa anh còn phải xuống ruộng làm việc, anh bảo anh ba mua mấy thứ giúp anh, ngày mai về nhà cha mẹ em.”

Khi Lục Huyền và Thẩm Vũ chuẩn bị ra cửa, Lục Diệp chạy tới, nhìn Thẩm Vũ một lát, biết vợ mình vẫn luôn đối đầu với cô nên hạ giọng nói chuyện mua đồ với mình anh ba mình.

Thẩm Vũ ở cách không xa lắm, thực ra đều nghe thấy được rõ ràng.

Nhân lúc mọi người không chú ý, cô nháy mắt mấy cái với Hứa Nhân.

Lục Huyền mượn xe đạp duy nhất của đại đội tới.

Nghe nói anh muốn đến thị trấn, bà cụ Lục cũng lấy ít khoai tây, khoai lang còn có một ít rau xanh trong sân nhà mình đưa cho Lục Huyền.

“Mấy thứ này đưa cho anh hai con, một mình thằng bé làm việc ở bên ngoài không dễ dàng gì.”

“Bảo thằng bé đừng keo kiệt chuyện ăn uống.”

Nói xong thì muốn kẹp vào ghế sau.

Lục Huyền nhận lấy đồ nói: “Phía sau để Thẩm Vũ ngồi.”

Mình còn chưa có cơ hội đến thị trấn, Thẩm Vũ đi, trong lòng bà cụ Lục không thoải mái lắm:

“Nó đi làm gì, chậm trễ làm việc, bây giờ còn có Ngọc Kiều thay nó…”

“Mẹ, thanh niên trí thức Long người ta đều vui vẻ làm, mẹ không cần phải lo lắng chuyện bất công của thiên hạ thay người ta, con đến thị trấn đương nhiên là có việc, khi trở về sẽ mang đồ ăn ngon cho mẹ.”

Nói xong thì vươn tay ra: “Mẹ, cho con và anh ba mười đồng đi.”

Bà cụ Lục nghe tới chuyện đòi tiền chạy đều nhanh hơn ai khác, chạy đi một đoạn còn nói với Lục Huyền:

“Đưa đồ ăn cho anh hai con! Nghe thấy không?”

“Hai đứa đừng tiêu xài linh tinh! Đi nhanh lên.”

Lục Huyền ra hiệu cho Thẩm Vũ lên xe, ngồi lên ghế ngồi phía sau.

Lúc mới ngồi lên còn có chút mới mẻ nhìn xung quanh một lát, ngồi một lúc trong đầu Thẩm Vũ chỉ còn một ý nghĩ, lắc lư mông đau.

Cô chọc người đạp xe phía trước.

Tay vẽ loạn ở trên người anh, Lục Huyền đang ở độ tuổi này nhìn thấy cô toàn thân đều cứng rắn.

Anh nắm lấy tay cô: “Đừng quấy rối.”

“Anh đi đường đẹp một chút, vốn là toàn thân đau đớn, anh lái như vậy mông em càng đau rồi.”



Lục Huyền nghe những lời tuyệt đối không thẹn thùng của cô, lập tức đỏ bừng từ cổ đến tai:

“Anh biết rồi.”

Khi đạp xe cuối cùng cũng đạp chậm lại, chọn đường đi nhiều người đi qua, cho dù như vậy khi đến thị trấn cô cũng có cảm giác như sắp tan khung.

Lục Huyền đến công xã của huyện mượn đồ trước.

Sau đó chở Thẩm Vũ đến hợp tác xã mua bán, lúc này hợp tác xã mua bán bán đồ vô cùng đầy đủ, từ dụng cụ nhà nông, đến dầu con sò gương nhỏ, dây thun, kim chỉ may vá đều có.

Vốn là không có sản phẩm dưỡng da gì, Thẩm Vũ mua hai lọ dầu con sò, ba hào, mình một lọ Hứa Nhân một lọ, còn có hai chai mật hạnh nhân, mỗi chai 1 tệ, gần như là tiêu hết tiền lương một ngày của công nhân hiện giờ, người nông thôn bận rộn cả ngày cũng chưa được 1 đồng.

Khi Thẩm Vũ mua còn nhìn thoáng qua Lục Huyền.

4

0

3 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.