TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29: Đương nhiên em cũng cảm thấy chị nấu cơm khó

Thẩm Vũ cúi đầu ăn trứng gà, cũng không để ý tới phát tiết của Lý Bình, chỉ cảm thấy bữa sáng hôm nay ăn không đủ no cũng không sao.

Ăn không đủ no, hôm nay Lục Huyền dẫn cô đến thị trấn có lẽ có bán đồ ăn.

Trong sách viết nữ chính Long Ngọc Kiều phát hiện nhân sâm gì đó sau núi, đưa tới chợ đen bán, kiếm tiền, đi tới trong huyện lập tức tới tiệm cơm quốc doanh ăn thịt kho tàu trước tiên, sau đó còn lén mua hai cái bánh nướng cho mình, nửa đêm đói bụng thì ăn vụng.

Nghĩ tới đây Thẩm Vũ nhìn thoáng qua Long Ngọc Kiều.

Không hổ là nữ chính, rất nhạy cảm, cảm nhận được tầm mắt của cô thì mỉm cười, nhìn về phía Lý Bình:

“Em cũng cảm thấy chị dâu ba nấu cơm ăn ngon, chị dâu cả không am hiểu nấu cơm.”

Nói là Long Ngọc Kiều nói, nhưng Lý Bình lại trừng mắt với cô.

Có lẽ đứa bé không có tâm tư châm ngòi gì, nhưng mà những lời này của Long Ngọc Kiều, trực giác của cô nói cho cô biết cô ta là đang châm ngòi.

Trong lòng lại càng có suy nghĩ loại cảm giác này rất quen thuộc.

Lý Bình âm dương quái khí nói: “Chị làm việc đều không được công nhận gì, không bằng chuyện nấu cơm này sau này giao cho em dâu ba đi, chị không nấu nữa.”

Nói xong thì cạch một tiếng đặt bát của mình xuống.

Lần này mọi người trên bàn cơm đều nhìn về phía cô ta, nhìn cô ta một lát lại nhìn Thẩm Vũ.

Thẩm Vũ bình tĩnh ăn nốt miếng trứng gà cuối cùng: “Chị tức giận với em làm gì? Nói chị nấu cơm không ngon cũng không phải là em.”

“Đương nhiên em cũng cảm thấy chị nấu cơm khó ăn.”

“Phụt.”

Trong đám người có người không nhịn được bật cười.

Thẩm Vũ có chút ấn tượng, là lão lục nhà họ Lục, năm nay mới mười tám tuổi, chàng thanh niên y như ánh mặt trời, thấy cô còn có thể thoải mái gọi chị dâu ba.

Thẩm Vũ nhìn chằm chằm Lý Bình: “Nhưng mà chị nói giao chuyện nấu cơm cho em, cũng không phải là không được, em nấu cơm sau này chị rửa bát, dọn dẹp phòng bếp?”

Chuyện rửa bát này cô rất ghét làm, Hứa Nhân còn càng ghét hơn cả cô.

Bà cụ Lục nhíu mày: “Con nấu cơm quá phí mỡ, còn phí lương thực, không được.”

Lục Tiểu Lục giơ tay:

“Mẹ, hai chị ấy nấu ăn không thể ăn mới lãng phí lương thực, đều là ăn cơm, cũng phải ăn lương thực, chị dâu cả nấu cơm có cảm giác như đều hủy lương thực đi, có lỗi với mồ hôi con chảy ra mỗi ngày.”

Mẹ anh ta nấu ăn không ngon, mấy chị dâu nấu cơm cũng không ngon, Lục Tiểu Lục ăn cơm Thẩm Vũ nấu xong quả thực là giật nảy mình, nước đậu xanh kia đều ngon hơn người ta nấu.

Bây giờ anh ta thề sống chết bảo vệ quyền lợi được ăn cơm ngon của anh ta.

“Anh cả, anh ba, anh tư, anh năm, các anh nói xem có phải hay không?”

“Còn có cha nữa, cha cũng nói một câu đi!”

Mấy anh em khác đều khẽ gật đầu, ngay cả lão đại đều cảm thấy vợ mình nấu ăn không ngon, trái lại cũng không thấy Thẩm Vũ tỏ thái độ, giáo dục của nhà họ Lục khiến bọn họ cảm thấy loại chuyện như nấu cơm này bọn họ không nên tham gia.

7

0

3 tháng trước

4 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.