TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 24: Nếu không thể trở về

Công việc rửa bát ngày hôm nay, là Lý Bình và Vương Hoa.

Thẩm Vũ ra khỏi phòng, duỗi lưng mỏi nhìn xung quanh một lát thấy không có ai, vội nói với Lục Huyền:

“Anh ba, cảm ơn anh.”

Tuy hiện giờ đã là xã hội mới, nhưng mà nhà họ Lục vẫn dựa theo logic nam quản việc bên ngoài nữ quản việc gia đình, cũng không đúng, thực ra con dâu gả tới nhà họ Lục cũng phải đi làm việc, ví dụ như Vương Hoa, mỗi ngày cũng có thể lấy được sáu bảy công điểm, về nhà còn phải chăm sóc đứa bé, còn bận rộn việc nhà…

Đàn ông làm xong công việc ngoài ruộng, vậy chính là làm xong công việc.

Tuy người đẹp ở bên nhưng anh cũng là người thời đại này, Thẩm Vũ không ôm ấp quá nhiều hy vọng đối với anh, có thể ngủ cùng cũng được, nếu có thể trở về cô vẫn muốn trở về.

Nếu không thể trở về.

Thẩm Vũ nghĩ tới đây trong lòng hơi cô đơn, gia sản cô gây dựng được!

Không thể trở về, vậy cô cũng sẽ dốc sức khiến mình sống tốt ở thời đại này một chút.

Việc nhà nông gì đó, tuy đời trước Thẩm Vũ cũng có lúc sống không tốt lắm, nhưng trong thành phố không có nơi làm ruộng, cô căn bản chưa từng làm ruộng, nhưng cô xem tin tức cũng biết làm ruộng là chuyện không dễ dàng, ở thời đại này thì càng không dễ.

Vẫn là phải nghĩ biện pháp khác.

Lục Huyền không biết cô đang nghĩ gì, nhìn ánh trăng nhỏ giọng nói: “Đi ngủ đi?”

Sắc trời đã muộn lắm rồi.

Tối hôm qua là u mê hồ đồ ngủ với nhau, hôm nay hai người đều tỉnh táo, Thẩm Vũ nhỏ giọng nói:

“Anh tắm chưa?”

“Mới tan làm trở về đã tắm.”

Thẩm Vũ nghĩ một lát nói: “Em còn chưa tắm.”

Trong bóng đêm yết hầu của Lục Huyền hơi nhúc nhích, cổ và tai đều đã âm thầm đỏ bừng lên.

Giọng nói cũng thoáng khàn khàn: “Lát nữa anh đi nấu nước cho em.”

Rõ ràng là lúc này không thể, phòng bếp còn có người đang rửa bát, Lục Huyền cảm thấy giữa hai người như có thứ gì đó dinh dính nóng hổi, lúc này lại rảnh rỗi không có việc gì làm, chỗ khác thật sự có chút xu thế…

Khác thường.

Lục Huyền bất ngờ nói: “Anh đi giặt quần áo trước.”

Anh vào phòng ngủ, lấy quần áo của mình và Thẩm Vũ cầm đi giặt, khi lấy được miếng vải dệt nhỏ người vốn đã nóng, lại càng nóng hơn…

Thẩm Vũ ở bên cạnh thấy được: “Cái đó phải tách ra giặt.”

Lục Huyền đáp theo bản năng.

Cầm quần áo ra ngoài, cảm thấy thứ này phải giặt trong lén lút.

Thẩm Vũ nhìn bóng lưng anh rời đi, khóe miệng hơi nhếch lên.

Nấu cơm cô không thành vấn đề, rửa bát cô thật sự không thích, nếu muốn anh rửa bát, nhìn dáng vẻ này có lẽ anh cũng đồng ý đúng không?

Người đàn ông có dáng vẻ chủ nghĩa đại nam tử.

Giặt quần áo dễ nói chuyện như thế, bên trong còn có đồ lót của cô, trái lại hành động không giống rồi.

Thẩm Vũ dọn dẹp giường một lát.

Lục Huyền giặt quần áo xong phơi lên trên dây, đồ lót của Thẩm Vũ được anh treo ở trong phòng.

Lý Bình ở trong phòng bếp thấy được Lục Huyền đang giặt quần áo, trong lòng ghen tị nói:

“Thẩm Vũ kia, đúng là con hồ ly tinh.”

8

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.