TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 207
Thiên Tài các

Tay phải của Lạc Long vừa chạm vào đầu của nam tử mặt ưng thì hắn liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, hô lên một tiếng rồi trực tiếp ngất đi. Một loạt thông tin tràn vào đầu Lạc Long, sau khoảng mấy phút đồng hồ thì hắn mới rút tay ra khỏi đầu đối phương, sau đó lại đặt tay lên cằm suy tư.

-Xin chào!

Đột nhiên một thanh âm từ bên tai của hắn vang lên khiến hắn tỉnh lại từ trong mê man.

-Là ngươi?

Hắn nhận ra âm thanh này, đây chính là giọng nói mà hắn nghe được trước khi bị hút tới nơi đây.

-Ngươi nhận ra ta?

Thanh âm kia có chút vui vẻ, lại mang theo giọng điệu trêu đùa hắn.

-Ta nhận ra ngươi, mà cũng không nhận ra ngươi!

Đối phương có vẻ hứng thú mà hỏi:

-Ồ, lời này nói như thế nào?

-Trước khi ta bị đưa tới đây đã nghe thấy giọng của ngươi, như vậy có thể nói là ta nhận ra ngươi. Chỉ là ta và ngươi không quen không biết, như vậy cũng có thể nói rằng ta không nhận ra ngươi.

-Ha ha, ngươi quả nhiên rất thú vị.

-Còn nữa, nếu như ta đoán không lầm thì ngươi là giới linh của tiểu thế giới này.

Bên tai hắn truyền lại âm thanh kinh hô, sau đó trước mặt hắn liền xuất hiện một chùm sáng. Chùm sáng rất nhanh liền biến thành thân ảnh của một người. Người này thân cao mình gầy, ngũ quan đẹp đẽ, mái tóc dài búi lên cao, bộ dáng vô cùng dễ nhìn. Có điều tại sao lại nói là dễ nhìn? Bởi vì người này có khuôn mặt quá trung tính, nếu nói hắn là nam thì quá ẻo lả, mà nói là nữ thì lại quá anh tuấn rồi. Ấy là còn chưa kể giọng nói của hắn còn trung tính mười phần, căn bản không thể đoán được hắn là nam hay nữ. Khi người này vừa xuất hiện thì đám yêu nhân kia liền trợn mắt há hốc mồm vì kinh ngạc. Hắn chỉ nhẹ nhàng phẩy tay một cái liền khiến cả đám ngất đi.

-Cưỡng ép xóa đi ký ức sao?

Lạc Long mỉm cười nhìn đối phương, đối phương lại nhíu nhíu mà hỏi lại:

-Ngươi là ai? Tại sao lại biết những thứ này?

-Ha ha, không phải câu hỏi này có chút thừa thãi hay sao?

Người kia im lặng. Kỳ thực cho dù ai ở đây cũng có thể biết nơi này là một tiểu thế giới bên trong Văn Lang đế đô, chỉ là người có thể nhận biết được hắn là giới linh của nơi này thì chắc chắn không có mấy, càng huống hồ đối phương lại là một tên tu sĩ trẻ tuổi như vậy. Có điều việc hắn hỏi thân phận của đối phương thì quả thực quá vô lý, dù đối phương có nói ra thân phận của mình thì liệu hắn có thể nhận biết hay sao?

-Ta gọi là Lạc Long.

Lạc Long tự giới thiệu, tên kia cũng gật đầu đáp:

-Gọi ta là Tiểu Giới là được.

-Tiểu thế giới này là nơi nào vậy?

Lạc Long không có lòng vòng mà hỏi thẳng ra điều mà mình vẫn nghi hoặc bấy lâu.

-Nơi này là dược viên của Thiên Tài các.

-Dược viên?

Lạc Long giật mình.

-Đúng vậy. Nơi này rộng chừng năm ngàn dặm, trong đó một phần năm diện tích là nơi sinh sống của yêu thú, toàn bộ phần còn lại đều là khu vực trồng thảo dược.

-Di!

Lạc Long hít sâu một hơi, rộng những năm ngàn dặm sao? Phải biết các khu vực như dược viên, bí cảnh, cấm khu hay các tiểu thế giới nói chung đều có hình dạng là hình cầu. Nơi này rộng năm ngàn dặm có nghĩa là một vòng của nó dài năm ngàn dặm, đây là cách nói phổ thông trong tu chân giới. Tuy rằng so với chủ thế giới rộng hơn hai mươi tư vạn dặm thì có chênh lệch rất lớn nhưng tính ra thì nơi này cũng rộng tới hơn tám triệu dặm vuông, bốn phần năm diện tích trong đó dùng để làm dược viên, đây là một khái niệm dạng gì? Mặc dù dược viên có quy mô như thế này có không ít nhưng Văn Lang đế đô chỉ là một tiểu thế giới nhỏ trong Nam Vực nhỏ bé mà thôi, đây có thể nói là điều không tưởng rồi.

-Tiểu Giới, nơi này đã bao lâu rồi không có người vào?

Lạc Long hỏi như vậy là vì hắn biết nơi này đã rất lâu không có người vào rồi, bằng không thì đường hầm không gian làm sao sẽ bất ổn tới như vậy chứ? Thông thường thì những trận pháp không gian nối liền hai địa phương trong cùng thế giới hoặc nối liền hai thế giới nếu được sử dụng và sửa chữa thường xuyên thì sẽ rất ổn định, cho dù có để phàm nhân đi qua cũng chẳng sao. Vậy mà trận pháp không gian đi tới nơi này lại chứa đầy không gian loạn lưu, hơn nữa cường độ còn mạnh tới mức xém chút nữa thì cho hắn một đi không về, như vậy cũng đủ để thấy trận pháp không gian đó tàn tạ tới mức nào.

-Ta cũng không biết chính xác đã trải qua bao lâu, dường như đã rất lâu rồi.

-Vậy sao?

Lạc Long gật đầu không nói gì, việc giới linh của tiểu thế giới không thể tự mình tính toán thời gian cũng là chuyện bình thường.

-Ngươi có biết Thiên Tài các chúng ta đã xảy ra chuyện gì không? Đã rất lâu rồi người trong các không có tới nơi này.

-Thiên Tài các sao?

Lạc Long ngây người, câu hỏi này khiến hắn không biết trả lời thế nào.

-Tiểu Giới, trên thế gian này đã không tồn tại thế lực nào gọi là Thiên Tài các nữa rồi.

Tiểu Giới nghe vậy thì vô cùng kích động, hắn nhìn chằm chằm vào Lạc Long đáp:

-Không thể nào, Thiên Tài các của chúng ta là chủ nhân của toàn bộ Man Thiên đại lục, làm sao có thể không tồn tại được? Chắc chắn là do đẳng cấp của ngươi quá thấp nên mới không biết tới …

Đang nói thì Tiểu Giới đột nhiên ngừng lại, bởi vì ngay cả hắn cũng cảm thấy chuyện này có chút không đúng. Thiên Tài các của bọn hắn là bá chủ của toàn bộ đại lục, cho dù là hài đồng ba tuổi cũng biết đến uy danh chứ đừng nói là tu sĩ.

-Ngươi cũng nhìn ra rồi đúng không? Kỳ thực ta không biết Thiên Tài các tại sao lại biến mất, chỉ có thể nói rằng không có thứ gì có thể tồn tại mãi mãi, không có tông môn nào có thể đứng vững vạn thế được.

Tiểu Giới cũng hiểu đạo lý này, sắc mặt của hắn từ kích động giận dữ liền trở thành ảm đạm không có chút ánh sáng. Mặt khác lời nói trong lúc kích động của hắn lại khiến cho Lạc Long đột nhiên liên tưởng tới gì đó, Man Thiên đại lục ư? Đây là tên gọi vô cùng cổ xưa của đại lục chứa nhân giới và yêu giới, thời đại ngày nay đã không còn ai nhớ đến tên gọi đó nữa rồi. Lạc Long vắt nát óc mới nghĩ ra nơi hắn nghe qua cái tên này, chính là trong một động phủ của đại năng lưu lại từ thời kỳ thượng cổ. Chẳng lẽ nói … Lạc Long lại hít sâu một hơi, vội chạy lại xem xét mấy tên yêu nhân bị đánh ngất trên mặt đất.

-Ta hiểu rồi!

Sau khi xem xét một lượt thì hắn thầm kinh hãi trong lòng. Ngay từ khi nhìn thấy mấy tên yêu nhân này lần đầu hắn đã có một cảm giác kỳ quái không nói nên lời, bây giờ thì hắn đã hiểu cảm giác này từ đâu mà có rồi. Mấy tên yêu nhân này vậy mà lại có huyết mạch của thượng cổ yêu thú! Đúng vậy, chính là thứ huyết mạch có đẳng cấp cao cấp không kém gì những cường giả hàng đầu của yêu tộc, chỉ là tu vi của bọn hắn quá thấp nên hắn không nhận ra ngay từ đầu mà thôi.

-Quả nhiên dược viên này được lưu lại từ thời kỳ thượng cổ.

Trong lòng Lạc Long dâng lên cảm giác vui vẻ, bên trong hai mắt như xuất hiện một tia lửa nóng. Dược viên thượng cổ, còn là dược viên của một thế lực thống trị toàn bộ một đại lục rộng lớn, như vậy bên trong sẽ có những loại dược thảo kinh người như thế nào chứ? Lạc Long kích động muốn phát điên rồi, liền xoa xoa bàn tay mà hỏi:

-Tiểu Giới, các loại dược thảo nơi này có đẳng cấp gì?

Tiểu Giới chỉ buồn bã một lát rồi lại lấy lại tinh thần, bình tĩnh đáp:

-Cao nhất là hoàng cấp, có rất ít thảo dược đế cấp.

-Quả nhiên!

Lạc Long thầm nghĩ. Dược viên đặt ở nơi nhỏ bé này làm sao có dược thảo cấp bậc quá cao được, hoàng cấp đã là rất tốt rồi. Lại nói cái mà hắn coi trọng ở nơi này không phải là độ cao của đan dược mà là nơi này rất có thể có nhiều loại dược tài đã tuyệt chủng trong tu chân giới ngày nay, nếu quả thực như hắn dự đoán thì đây đúng là món hời lớn nha.

-Không nói nữa, ngươi mau chuẩn bị tinh thần đi, nếu có thể qua một ải này thì thí luyện sẽ chính thức bắt đầu.

Tiểu Giới đột nhiên để lại một câu khó hiểu rồi biến mất khiến Lạc Long kinh ngạc không thôi, vội hỏi lại:

-Chuẩn bị cái gì?

Chỉ là lúc này đối phương đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa, thay vào đó Lạc Long chợt cảm thấy một luồng gió lớn tạt vào mặt. Chỉ sau chớp mắt đã có một thân ảnh xuất hiện trước mặt hắn khiến hắn không kịp phản ứng. Thân ảnh kia là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp. Nàng ta có làn da trắng như ngọc, gương mặt tuyệt mỹ mang theo vẻ vũ mị câu dẫn nam nhân. Trang phục của nàng này cũng cực kỳ táo bạo, để lộ nguyên cặp chân thon trắng nõn, cặp núi đôi lấp ló khiến người nhìn không rời nổi mắt.

-Vưu vật, tuyệt thế vưu vật!

Lạc Long mặc dù không có hứng thú gì với nữ nhân này nhưng vẫn làm ra một bộ mất hồn mà ngắm nhìn nàng, bởi vì nàng ta là cường giả yêu vương, cấp bậc còn ở trên võ giả khí hải cảnh của nhân tộc. Hắn cảm thấy cực kỳ khẩn trương trong lòng nhưng không dám biểu lộ ra ngoài mà vẫn nhìn đối phương với ánh mắt say mê như không ý thức được nguy hiểm. Nữ nhân kia khi mới nhìn thấy Lạc Long thì có chút ngạc nhiên, sau đó thì hóa thành sợ hãi, sau đó lại kinh hỉ, cuối cùng là khinh thường.

-Tiểu tử, ngươi làm gì mà cứ nhìn người ta mãi như vậy?

Lạc Long vẫn tỏ vẻ si mê đáp:

-Đẹp … đẹp quá!

10

0

6 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.