TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 206
Diễn mộc bất tử quyết

Khẽ cử động thân thể một chút, lúc này toàn thân hắn chợt truyền đến một cỗ cảm giác đau đớn khó tả. Hắn vội dùng thần thức dò xét tình trạng của bản thân thì lại thấy đầu đau như búa bổ, không thể làm được gì. Lấy hết khí lực xoay đầu sang hai bên để nhìn, Lạc Long kinh ngạc khi thấy bản thân đang nằm trên lưng một con yêu thú trông như tê giác nhưng lại cảm thấy đầu yêu thú này có điểm gì đó là lạ. Đi bên cạnh đầu giác thú này còn có mấy tên nửa người nửa yêu, khẳng định là yêu thú hóa hình, chỉ là bọn hắn cũng mang lại cho hắn cảm giác là lạ tựa như đầu giác thú đang chở hắn trên lưng kia.

-Các ngươi là ai? Đây là nơi nào?

Lạc Long khó khăn mở miệng, lên tiếng hỏi thăm mấy tên yêu nhân kia.

-Di, tiểu tử này vậy mà còn có thể nói chuyện?

-Tiểu tử, ngươi rất nhanh sẽ chết thôi, đừng hỏi nhiều như vậy.

Hai tên yêu tộc đáp lời hắn, có điều ý tứ trong lời nói của bọn hắn lại khiến cho lòng của Lạc Long rơi vào đáy cốc. Hắn liền thức thời không nói thêm gì nữa, giả bộ lại ngất đi. Mấy tên yêu tộc kia thấy hắn như vậy thì không quan tâm hắn nữa, tiếp tục đi đường. Bọn hắn vừa đi còn vừa tán gẫu gì đó, Lạc Long cũng vểnh tai lên nghe nhưng đau đớn từ thể xác và linh hồn truyền lại khiến hắn không thể tập trung được, có thể nói là câu được câu không, cũng chẳng hiểu bọn hắn đang nói gì. Dứt khoát bỏ qua đám bọn hắn, Lạc Long cắn răng vận chuyển công pháp trong người. Cưỡng ép vận chuyển công pháp khiến cho chân khí lưu thông trong thân thể khiến cho đau đớn càng tăng lên gấp bội nhưng hắn không có bỏ cuộc. Mãi cho đến một canh giờ sau thì hắn mới thành công ngưng tụ ra được một tia chân khí yếu ớt trong cơ thể. Tia chân khí kia đi vào trong đan điền của hắn, lúc này bên trong đó ngoài mấy chục viên tinh hạch màu lam ra thì còn có ba giọt chất lỏng màu phỉ thúy. Ba giọt chất lỏng kia nhìn cực kì tinh tế, giống như những viên bi tròn trịa hoàn mỹ không tì vết vậy. Tia chân khí kia được hắn điều khiển quấn lấy một giọt chất lỏng trong đó, sau đó kéo nó đi từ đan điền, nương theo kinh mạch đi tới vị trí trái tim của hắn. Giọt chất lỏng lục sắc kia vừa chạm vào trái tim của hắn thì liền tan ra, thấm vào bên trong đó.

-Thùng thùng thùng!

Trái tim đang đập một cách yếu ớt của hắn đột nhiên đập lên những tiếng to như tiếng trống, sinh cơ từ đó truyền ra đi tới khắp nơi trên cơ thể của hắn. Nếu lúc này Lạc Long có thể dùng linh hồn nội thị thân thể thì có thể thấy được trái tim hắn đang tỏa ra vô số luồng khí màu lục. Những luồng khí này đi tới mọi ngóc ngách trong cơ thể hắn, khiến cho huyết nhục, kinh mạch và xương cốt vốn bị tàn phá tới mức không chịu nổi của hắn lành lại với một tốc độ nhanh đến khó tin.

-Di, chuyện gì vậy?

Một tên yêu nhân đứng bên cạnh giác thú giật mình quay lại nhìn Lạc Long, có điều nhìn thấy hắn vẫn nằm bất động thì lại lắc đầu:

-Do ta quá đa nghi sao? Với thương thế của tên kia thì làm sao có thể làm ra cử động gì được.

Kỳ thực Lạc Long chỉ cảm thấy thân thể vô cùng đau đớn nhưng cũng không biết tình trạng của bản thân hiện tại thảm tới mức nào. Trên người hắn khắp nơi đều có vết cắt sâu tới tận xương vô cùng dữ tợn, chỉ có phần bụng và phần đầu được hắn che chắn lại nên không bị thương tổn nặng. Nếu không phải thân thể do tu luyện Hỗn Độn Long Thần quyết có sức sống vô cùng mãnh liệt thì với thương thế như vậy hắn đã sớm chết vì mất máu rồi. Có điều trong lúc mấy tên yêu nhân kia không để ý thì máu thịt từ vết thương trên khắp cơ thể Lạc Long đang động đậy không ngừng, dùng một tốc độ không tưởng mà khôi phục lại. Lạc Long cảm thấy vô cùng dễ chịu, muốn hét lên một tiếng nhưng sợ bị người chú ý nên đành phải cố nhịn. Thân thể có chuyển biến rất tốt nhưng linh hồn của hắn thì vẫn còn đang trong trạng thái bị tàn phá nặng nề, khiến cho đầu hắn đau như muốn nứt toác ra.

-Hừ hừ!

Đau đớn từ trong linh hồn lại không phải thứ mà đau đớn thể xác có thể so sánh, mặc dù Lạc Long có sức chịu đựng vô cùng tốt nhưng vẫn không nhịn được mà phải khẽ rên mấy tiếng. Cũng may mà mấy tên yêu nhân kia thấy đây là một việc hết sức bình thường nên cũng không có quan tâm hắn. Đùa sao, thương thế nặng như vậy, hắn không có kêu cha gọi mẹ ngay khi vừa mới tỉnh dậy đã rất giỏi rồi, chỉ hừ rên mấy tiếng thì không thể bình thường hơn được.

Lạc Long cố gắng hết sức mới vận dụng được một tia linh hồn lực, đi vào trong thức hải của mình lấy ra một trong ba giọt chất lỏng màu phỉ thúy. Ba giọt chất lỏng này cùng với ba giọt chất lỏng trong đan điền của hắn nhìn qua giống hệt nhau, chỉ là có vẻ hư ảo hơn một chút, cho thấy chúng được hình thành từ linh hồn lực. Bên trong thức hải, hư ảnh linh hồn của Lạc Long đang co cuộn trong một góc, bộ dáng vô cùng thống khổ. Linh hồn của hắn lúc này cực kỳ mờ nhạt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán đi vậy. Tia linh hồn lực yếu ớt kia dẫn giọt chất lỏng màu phỉ thúy vào trong hư ảnh linh hồn của hắn.

-Ông!

Linh hồn của hắn phát ra một tiếng trầm muộn, trên đó tỏa ra hào quang chói lọi. Chỉ thấy linh hồn của hắn vốn đang hư ảo không chịu được thì lập tức lại trở nên sáng ngời, trở lại trạng thái đỉnh phong. Đau đớn bên trong linh hồn của hắn được hoàn toàn loại bỏ, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng. Lạc Long mở hai mắt ra, dùng linh hồn quan sát cả bên ngoài lẫn bên trong thân thể thì giật mình. Trên người hắn chi chít toàn là vết thương thì không nói, ngay cả kinh mạch, tạng phủ thậm chí xương cốt cũng bị tàn phá tới mức không chịu nổi. Cho dù hắn có long thần thể thì cũng phải mất ít nhất mấy tháng đến một năm mới khôi phục được, còn người thường chịu thương thế như vậy thì chắc chắn phải chết, nhẹ nhất cũng sẽ biến thành tàn phế. Có điều bây giờ thương thế từ trong ra ngoài trên cơ thể hắn lại đang dùng tốc độ không tưởng mà khép lại khiến hắn thầm nghĩ:

-Với tốc độ này thì nhiều nhất một canh giờ nữa sẽ hoàn toàn khôi phục, thứ đồ chơi này thật đáng sợ mà.

Thứ mà hắn nghĩ tới chính là mấy giọt chất lỏng trong đan điền cùng thức hải kia. Thứ này là công dụng của bộ công pháp thứ hai trong bộ công pháp vô danh mà hắn đang tu luyện. Sau khi tiến vào khí động cảnh thì hắn cũng đã đổi sang một bộ công pháp tôn cấp cực phẩm, tên gọi là Diễn Mộc Bất Tử quyết. Công pháp này ngoài việc ngưng tụ ra chân khí thuộc tính mộc cực kỳ cao cấp thì còn có khả năng giúp người tu luyện ngưng tụ ra một thứ gọi là bất tử linh dịch, chính là mấy giọt chất lỏng màu phỉ thúy trong cơ thể hắn. Theo như hắn thấy thì bất tử linh dịch này có khả năng giúp cho người dùng khôi phục thương thế với tốc độ rất nhanh, điểm đặc biệt là hắn còn có thể mang cho người khác dùng, chỉ là tác dụng không có tốt như chính bản thân hắn dùng. Sau khi đã hiểu thấu triệt bản chất của bất tử linh dịch thì hắn liền dùng linh hồn ngưng tụ ra thứ tương tự, hắn tự đặt tên nó là bất tử hồn dịch. Vừa rồi là lần đầu tiên mà hắn thử dùng thứ đồ chơi này, quả thực kết quả còn hơn mong đợi rất nhiều, khiến hắn vui mừng không thôi. Bây giờ linh hồn của hắn đã hoàn toàn khôi phục nhưng hắn vẫn nhắm mắt nằm đó chờ cho thương thế trên thân thể khỏi hẳn.

Một canh giờ sau, toàn thân Lạc Long từ trên xuống dưới đã trở nên hoàn hảo không một vết xước. Hắn mở mắt ra, bật người đứng dậy nhảy xuống khỏi lưng tượng thú trầm giọng nói với mấy tên yêu nhân đi bên cạnh:

-Các ngươi là ai, đây là đâu?

Mấy tên yêu nhân giật mình, có chút giống như phản ứng không kịp, một tên chỉ vào Lạc Long run run nói:

-Ngươi … ngươi … ngươi

Một tên khác đánh bay hắn sang một bên quát:

-Ngươi là tên tiểu tử trọng thương kia, tại sao lại hoàn hảo không có chuyện gì rồi?

Lạc Long không nhiều lời với đối phương, hắn biết rằng việc bản thân hắn khôi phục thương thế nhanh chóng có lực đả kích mạnh mẽ thế nào. Giơ tay lên, linh hồn lực của hắn hóa thành thực chất lập tức nhấn mấy người đối phương trên đất.

-A a a, ngươi muốn làm gì?

Mấy tên yêu nhân bị nhấn cho nằm bẹp trên đất thì ra sức giãy giụa, lớn tiếng hô lớn, giọng điệu còn mang theo vẻ hoảng sợ. Bọn hắn trong yêu tộc chỉ là yêu sư mà thôi, tương đương với yêu thú tông cấp, ngang với võ giả khí động cảnh của nhân tộc. Thực lực như vậy trước mặt Lạc Long quả thực không tính là gì, chỉ một chiêu liền bị hắn chế phục.

-Trong số các ngươi ai là thủ lĩnh?

Lạc Long đè ép thanh âm, dùng giọng điệu âm trầm nhìn đám yêu nhân mà hỏi. Mấy tên yêu nhân bị hắn nhìn chằm chằm thì toát mồ hôi hột, ánh mắt không tự chủ được mà cùng nhìn vào một tên nam tử mặt ưng. Lạc Long cũng nhìn hắn, không nói một lời liền tới bên cạnh rồi đặt tay lên đầu hắn.

-Sưu hồn!

Thuật sưu hồn là một pháp thuật vô cùng cao cấp, tác dụng là cưỡng ép đọc ký ức của đối phương. Thông thường thì sưu hồn là pháp thuật linh hồn thông dụng, tu sĩ có linh hồn cường đại đều có thể dùng đến pháp thuật này. Thuật sưu hồn vô cùng bá đạo, người bị sưu hồn cho dù không bị chết thì cũng hóa thành kẻ ngốc. Chỉ là thuật sưu hồn của Lạc Long không phải pháp thuật thông thường mà là thần thông hắn tự nghĩ ra, chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không thương tổn tới đối phương. Mặc dù những tên này đối với hắn không có thiện ý nhưng trước khi làm rõ tình hình thì hắn sẽ không giết người.

-Ách!

9

0

6 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.