Chương 205
Tử Phong cốc
Sau khi thân hình của Bạch Phi Nhạn chạm xuống mặt đất thì hắn liền tiếp tục bay lên, đuổi theo hướng mà Lạc Long đang chạy. Có điều tới khi hắn tới rất gần đối phương thì tên kia lại đổi hướng bay, hắn lại đành chờ cho thân thể rơi xuống mặt đất rồi mới đuổi theo. Hai người cứ giằng co như vậy, lúc này Bạch Phi Nhạn chỉ còn cách chờ cho linh hồn lực của đối phương tiêu hao hết mà thôi, chỉ là hắn chờ được tới lúc đó sao? Rất xin lỗi, câu trả lời chắc chắn là không. Lạc Long có thể dự trữ hồn hạch trong linh hồn, mỗi một viên hồn hạch đều chứa đựng linh hồn lực bằng toàn bộ linh hồn lực của hắn, mà bây giờ hắn lại có đến hơn năm mươi viên hồn hạch. Cho dù Bạch Phi Nhạn ở trạng thái đỉnh phong thì cũng không thể chơi trò tiêu hao được với Lạc Long chứ đừng nói tới tình trạng thê thảm bây giờ của hắn.
Thế nhưng trên đời này cũng không có sự việc gì quá vẹn toàn. Lạc Long trong lúc chạy trốn không hiểu sao lại cảm thấy bản thân đang bị mất phương hướng, tới khi tỉnh táo lại thì hắn đã bị đối phương dồn vào bên trong một khe núi. Khe núi này tương đối lớn, chiều rộng cũng đạt khoảng mấy chục thước, hai bên là hai vách núi cao mấy ngàn thước. Lạc Long giật mình ngoái đầu lại, chỉ thấy trong tay của đối phương cầm một pháp bảo hình chiếc chuông nhỏ, chính là âm thanh phát ra từ chiếc chuông này khiến đầu óc của hắn không còn tỉnh táo, trong lúc bất tri bất giác mới đi vào nơi này.
-Ha ha ha, tiểu tử, ngươi đã hết đường chạy rồi!
Bạch Phi Nhạn vô cùng đắc ý mà cười lớn, vừa rồi khi hắn thấy hạp cốc này từ xa thì đã nảy ra ý tưởng này. Lợi dụng bảo khí trong tay, hắn liền dùng huyễn thuật thôi miên Lạc Long, cuối cùng cũng lừa được đối phương chạy về phía hạp cốc này, bây giờ thì có thể mỉm cười được rồi.
-Khốn kiếp!
Lạc Long mắng lớn, lại cắm đầu cắm cổ mà chạy. Thế nhưng nơi này không có ngã rẽ, hắn có thể chạy thoát khỏi đối phương sao?
-Hết đường rồi, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!
Bạch Phi Nhạn cuồng tiếu, nụ cười còn mang theo sự tàn nhẫn cùng oán hận chất chứa từ lâu. Mắt thấy đối phương sắp bị mình đuổi kịp, không ngờ Lạc Long lại quay đầu lại nhìn hắn, miệng nở một nụ cười quỷ dị.
-Ngươi là kẻ ngoại lai chắc hẳn còn chưa quen thuộc với địa phương ở nơi đây nha. Để ta giới thiệu một chút, nơi này là một trong ba cấm địa ở khu vực biên cương, Tử Phong cốc.
Nói rồi hắn dùng Đạp Phong bộ khiến thân hình đột ngột rơi xuống với tốc độ nhanh không tưởng, khi chuẩn bị chạm đất còn đánh ra một chưởng dưới lòng đất khiến cho mặt đất lõm xuống một mảng lớn, tiếp đó cả người hắn liền nhảy vào nằm gọn bên trong cái hố mà bản thân vừa tạo ra. Bạch Phi Nhạn thấy vậy thì ngẩn người, còn chưa hiểu chuyện gì thì bỗng phía trước mặt có một cỗ khí tức tử vong truyền lại.
-Vút!
Trong không khí có một luồng khí chấn động đang xé gió lao tới chỗ hắn, lấy lực cảm ứng của cao thủ khí hải cảnh thì lẽ ra hắn phải cảm ứng được nó đang tới từ cách xa cả ngàn thước mới đúng, chỉ là hắn từ chỉ chăm chăm vào Lạc Long từ lúc mới tiến vào hạp cốc tới giờ. Luồng khí kia có hình dáng một lưỡi đao, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng sắc bén, gọi nó là phong nhận là thích hợp nhất. Lúc này Bạch Phi Nhạn không còn kịp làm ra phản ứng nữa, chỉ có thể xuất ra một món bảo khí phòng ngự hình một cái mai rùa che chắn trước mặt.
-Phập phập!
Luồng phong nhận kia chạm tới món bảo khí kia, vậy mà có thể dễ dàng cắt xuyên qua nó không chút trở ngại. Bạch Phi Nhạn trong lúc nguy cấp cũng kịp lách mình sang một bên, có điều thân thể của hắn đang ở trên không trung nên không được linh hoạt, vẫn bị phong nhận cắt mất cánh tay trái.
-A a a!
Hắn ta gào rú lên trong đau đớn, thứ này là thứ quỷ gì mà đáng sợ như vậy? Nơi này gọi là Tử Phong cốc, là một trong ba đại cấm địa ở khu vực biên cương như lời mà Lạc Long đã nói. Ở đây quanh năm có phong nhận thổi qua, hơn nữa uy lực còn vô cùng đáng sợ, cho dù cường giả khí hải cảnh đi vào mà không có sự chuẩn bị thì chắc chắn cũng phải chết. Kỳ thực trước đó không phải là Bạch Phi Nhạn dùng huyễn thuật để lừa Lạc Long đi vào hạp cốc này, với chút thủ đoạn của hắn sao có thể mê hoặc được tâm trí của Lạc Long chứ? Trái lại kẻ bị lừa chính là hắn, Lạc Long đã sớm có ý tưởng muốn dụ hắn vào Tử Phong cốc rồi, chỉ là bình thường nếu Lạc Long tự mình đi vào chỗ chết thì hắn sẽ không tin. Vốn dĩ Lạc Long còn đang đau đầu về việc làm sao để lừa hắn thì hắn lại tự dùng ra huyễn thuật để lừa cho Lạc Long đi vào nơi này, vô tình lại tự khiến bản thân đâm đầu vào chỗ chết, đây là chuyện khôi hài tới bực nào chứ?
-Lão cẩu, trên đường đi chết còn có mấy tên trưởng lão kia làm bạn với ngươi nha!
Lạc Long đặt hai tay lên miệng hô lớn. Bạch Phi Nhạn vì đau đớn mà đầu chảy đầy mồ hôi, còn chưa kịp bộc phát nộ hỏa với Lạc Long thì trước mặt lại xuất hiện thêm vô số phong nhận giống hệt với vừa nãy lao tới. Đám phong nhận kia bay tứ tung trong không gian, cắt chém loạn xạ vào không gian xung quanh. Bạch Phi Nhạn chợt cảm thấy tê cả da đầu, không kịp suy nghĩ liền lấy ra một đồ vật kỳ lạ. Đồ vật này chỉ to bằng một bàn tay, toàn thân có màu nâu đen, lại méo mó không ra hình thù gì. Lạc Long vẫn đang một mực quan sát hắn, vừa nhìn thấy thứ đồ vật kia thì hai mắt sáng lên. Bạch Phi Nhạn vội rót chân khí vào bên trong thứ đồ kia, tiếp đó nó liền biến lớn lên, lớn đến mức có thể để cho một người chui vào trong. Hắn ta không suy nghĩ liền nhảy vào bên trong đồ vật kia, vừa vào đến nơi thì phong nhận từ bốn phương tám hướng đã quét đến.
-Đinh đinh đang đang!
Phong nhận tuy rằng sắc bén vô cùng nhưng lại không thể cắt phá được đồ vật kia, chỉ để lại được những vết hằn không sâu trên thân của nó cùng với những tiếng va chạm giòn giã mà thôi. Thứ đồ kia mang theo Bạch Phi Nhạn bay ra khỏi Tử Phong cốc.
-Chậc chậc, hôm nay coi như ngươi phúc lớn mạng lớn. Lần tới ta sẽ đích thân tới lấy mạng của ngươi, san bằng tông môn của ngươi.
Lạc Long nhìn theo Bạch Phi Nhạn với vẻ đầy tiếc nuối. Sự việc xảy ra có chút ngoài dự tính, Bạch Phi Nhạn vậy mà lại không chết dưới phong nhận của Tử Phong cốc, có điều Lạc Long cũng không lo lắng về vấn đề này. Tên kia đã dùng gần hết chân khí trong người, lại còn chịu trọng thương mất một cánh tay, khẳng định sẽ chạy một mạch về Bạch Hạc tông để dưỡng thương, sẽ không ở lại đây quấn quýt lấy hắn nữa. Sự thực cũng giống với những gì Lạc Long đã nghĩ, Bạch Phi Nhạn sau khi ra khỏi Tử Phong cốc thì không có dừng lại mà chạy một mạch về Huyết Sát thành. Trên đường đi về hắn còn cố tình đi lại chỗ hai tên trưởng lão của Bạch Hạc tông bị giết để thu thập đồ vật. Ngoại trừ tài phú mà hai tên trưởng lão luôn để trong không gian giới chỉ để mang theo bên mình ra thì những thanh bảo khí ở chỗ đó cũng khiến hắn phải đỏ mắt. Chỉ là khi hắn quay trở lại thì hai màn sáng cấm chế ở nơi đó đã biến mất, trên đất vẫn còn vết tích thi thể của hai tên trưởng lão kia nhưng toàn bộ đồ vật có giá trị đã không cánh mà bay. Bạch Phi Nhạn nào biết phân hồn của Lạc Long đã mang hết số đồ vật có giá trị chạy về Thiên Lung thành rồi. Hắn gầm lên giận dữ một tiếng rồi lại tiếp tục chạy về Huyết Sát thành.
Bên trong Tử Phong cốc, Lạc Long lúc này còn đang nghĩ cách để rời khỏi nơi này. Phải biết rằng phong nhận ở Tử Phong cốc thổi quanh năm, nhiều lúc sẽ ngừng lại một khoảng thời gian, có thể ngắn cũng có thể dài nhưng không ai biết bao giờ chúng mới ngừng. Phong nhận không ngừng thổi thì Lạc Long không thể rời khỏi nơi này, đây là điều chắc chắn. Còn đang mải suy nghĩ thì bên tai hắn vang lên âm thanh khiến hắn sởn cả gai ốc.
-Người trẻ tuổi, ngươi cũng không tồi, có thể tiếp nhận thí luyện của Thiên Tài các chúng ta.
Thanh âm này âm vang vô cùng, lại có vẻ mười phần trung tính khiến người nghe không đoán ra được đây là nam hay là nữ.
-Thứ quỷ gì?
Lông tơ toàn thân Lạc Long dựng đứng cả lên, chuyện vừa phát sinh quả thực quá ngoài ý muốn rồi, mà hắn lại rất ít khi gặp phải chuyện ngoài ý muốn. Còn chưa kịp làm ra phản ứng thì thân thể hắn chợt truyền ra một luồng hấp lực cực kỳ to lớn, sau đó hắn liền cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, trực tiếp ngất đi. Linh thần trong cơ thể hắn đã nhận thấy đây là trạng thái cưỡng ép truyền tống, hơn nữa còn là loại truyền tống trận đã lâu không được kích hoạt. Thân thể và linh hồn của hắn vì bị không gian lực giằng xé nên mới trực tiếp mất đi ý thức mà ngất đi. Cũng còn may nhờ có Không Linh chi thủy mà độ thân hòa của hắn với không gian lực đã rất cao, bằng không thì với không gian chi lực hỗn loạn ở nơi này có thể xoắn nát thân thể và linh hồn của hắn trong nháy mắt.
-Thôi bỏ đi, còn giữ được cái mạng là may mắn lắm rồi.
Linh thần bị nhốt tại màn sáng trong thức hải của Lạc Long làm bộ thở dài một tiếng, ra vẻ cực kỳ bất đắc dĩ. Thời gian lẳng lặng trôi, chớp mắt mà đã qua hai ngày. Trên một bình nguyên rộng lớn, Lạc Long khó khăn lắm mới mở được hai mắt ra, ánh sáng chói chang chiếu vào hai mắt khiến mí mắt của hắn run run. Sau khi tinh thần hoàn toàn tỉnh táo thì Lạc Long mới để ý thấy bản thân vậy mà lại đang ngồi trên một cái cáng. Điểm đặc biệt là không có người nào khiêng cáng cho hắn mà lúc này hắn đang nằm trên lưng một đầu yêu thú.
10
0
6 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
