Chương 204
Rơi vào bẫy rập
Hắc y nhân cũng không bị lời nói của Lạc Long chọc giận nhưng mắt thấy đối phương đã ở rất gần, hắn liền tăng tốc lên đuổi theo đối phương. Hai tên đồng bọn của hắn thấy hắn hấp tấp như vậy thì muốn mở miệng ngăn cản nhưng nghĩ lại thì thấy cũng không có gì phải lo lắng nên lại thôi.
-Đã vậy thì ta sẽ phanh thây ngươi rồi để cho chó ăn.
Hắc y nhân dẫn đầu dùng ánh mắt rực lửa nhìn Lạc Long, lại vận chân khí tăng tốc thêm một chút. Năm trăm thước, ba trăm thước, hai trăm thước, một trăm thước, nương theo khoảng cách của hắn với Lạc Long ngày càng giảm thì khoảng cách giữa hắn và hai tên đồng bọn phía sau lại ngày càng tăng. Lúc này Lạc Long quay lại nhìn hắn, khóe miệng vẽ lên một độ cong vi diệu.
-Không tốt!
Dường như ý thức được gì đó, cả ba tên hắc y nhân đều thầm kêu không ổn, chỉ là bây giờ mới biết thì đã muộn.
-Ông!
Một âm thanh trầm muộn vang lên, xung quanh vị trí của tên hắc y nhân dẫn đầu chợt hiện lên một màn sáng cấm chế ngăn cách hắn với hai tên đồng bọn đằng sau. Màn sáng này tỏa ra quang mang mạnh mẽ, vừa nhìn liền biết vô cùng kiên cố.
-Oành!
Hắc y nhân đi đầu đang đi quá nhanh nên không kịp dừng lại thân thể, không cẩn thận đâm sầm vào màn sáng kia. Với tốc độ hiện tại của hắn thì lực lượng mà hắn tác động lên màn sáng cấm chế kia còn mạnh hơn một kích toàn lực của võ giả khí tuyền cảnh đỉnh phong, thậm chí còn tiếp cận với công kích của cường giả khí hải cảnh. Ấy vậy mà màn sáng kia lại không xuất hiện chút gợn sóng mảy may, trái lại hắc y nhân còn bị bắn ngược về sau, chấn động mạnh đến mức khiến hắn đầu váng mắt hoa.
-Thứ quỷ gì?
Hai tên đi đằng sau hắn hơi giật mình, có điều rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh. Bọn hắn nhìn nhau gật đầu một cái, sau đó một tên tấn công vào màn sáng kia cứu đồng bọn ra ngoài, tên còn lại thì đuổi theo Lạc Long.
-Tiểu tử, để mạng lại!
Hắc y nhân đuổi theo Lạc Long cao giọng quát, âm ba trong giọng nói còn mang theo lực chấn nhiếp khủng khiếp. Có điều Lạc Long cũng chẳng quan tâm tới lời của hắn, quay đầu lại cười lạnh hỏi:
-Ngươi chắc chắn bản thân không muốn ở lại với đồng bạn chứ?
-Hừ bớt nói nhảm đi, ngươi không thoát được đâu.
Hắn ta vừa mới nói ra một câu ngoan thoại thì liền bị một màn sáng cấm chế khác nhốt lại, tình cảnh giống hệt với tên đồng bọn của hắn.
-Ài, đúng là tuổi trẻ sốc nổi mà!
Lạc Long thở dài một tiếng, trên mặt mang theo vẻ lão nhân tang thương, rất giống phong phạm của cao nhân. Hai tay hắn bấm một loạt pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm nói:
-Sát trận, khai.
Bên trong màn sáng cấm chế đang giam giữ hai tên hắc y nhân chợt xảy ra dị biến, chỉ thấy có mấy chục thanh vũ khí đủ các loại đao thương kiếm kích từ dưới đất trồi lên, được một loại lực lượng nào đó dẫn dắt mà lơ lửng trong không trung. Ba tên hắc y nhân xem xét một chút những thanh vũ khí kia thì chấn kinh, bởi vì chúng không phải vũ khí do trận pháp ngưng tụ thành mà là bảo khí chân chính, hơn nữa cấp bậc lại đều là tông cấp. Bảo khí tông cấp có giá trị vô cùng xa xỉ, cho dù một tên tông chủ của thế lực nhất lưu có lấy hết tài sản cá nhân của mình ra thì cũng không mua nổi mấy chục thanh bảo khí như vậy, tên tiểu tử kia lại lấy đâu ra chừng đó tài phú chứ? Có điều bây giờ cũng không phải lúc lo việc đó, bởi vì sau khi đám bảo khí xuất hiện thì một trận pháp cũng được hình thành bên trong hai màn sáng cấm chế điều khiển chúng tấn công hai tên hắc y nhân trong đó.
-Hừ, trận pháp không có trận sư điều khiển thì có thể phát huy ra bao nhiêu uy lực chứ?
Một tên hắc y nhân trong đó hừ lạnh coi thường. Mặc dù nói trận pháp thao túng bảo khí là thủ đoạn vô cùng cao minh, cũng có uy lực vô cùng khủng bố nhưng cũng phải có trận sư điều khiển mới được. Thế nhưng ai nói trận pháp ở đây không có trận sư điều khiển?
-Xoẹt!
Một mũi tên từ sau lưng tên hắc y nhân kia đâm thẳng vào ngực hắn, hắn liền vội vàng né tránh đi, chỉ là không tránh kịp nên bị mũi tên kia xỏ xuyên qua cánh tay, máu tươi từ trên đó chảy xuống khiến cho hắn cảm thấy rét lạnh trong lòng. Hắn đã quá coi thường trận pháp này rồi, kỳ thực Lạc Long đã lưu lại ba đạo phân hồn điều khiển mỗi trận pháp, uy lực không phải trận sư bình thường có thể so sánh được. Lúc này tên hắc y nhân mới nhận ra bản thân quá chủ quan thì đã muộn, bởi vì ngay sau mũi tên kia là công kích từ bốn phương tám hướng ập tới như vũ bão khiến hắn trở tay không kịp, chỉ có thể dùng chân khí ngưng tụ ra một lá chắn bao bọc toàn thân lại.
-Đinh đinh đang đang!
Đủ các loại bảo khí sắc bén lao tới xâu xé chân khí phòng ngự thuẫn của hắn vang lên âm thanh như những tiếng kim thiết va chạm. Những thanh bảo khí kia có uy lực lớn vô cùng, chân khí thuẫn của tên hắc y nhân bị đánh đến mức rung động kịch liệt.
-Răng rắc, răng rắc.
Phía trên bề mặt của chân khí thuẫn liên tục xuất hiện những vết rạn nứt, cuối cùng thì nó cũng bị đánh vỡ tan ra, mấy chục thanh bảo khí sắc bén cũng nương theo đó lao vào trong đâm chém thân thể của hắc y nhân.
-A a a!
Vô số tiếng kêu thảm thiết từ trong miệng hắn vang lên, một tên cường giả khí hải cảnh cứ như vậy bị diệt sát trong mấy hơi thở. Tên hắc y nhân đứng ở bên ngoài thấy thế thì trợn tròn hai mắt, vội vàng lấy ra bảo khí đánh liên tiếp lên màn sáng cấm chế còn lại hòng cứu đồng bọn của mình ra. Tên hắc y nhân bị nhốt trong cấm chế bên kia thì không có khinh suất như tên đồng bọn xấu số của mình nhưng tình cảnh cũng chẳng khá khẩm là bao. Hắn vừa tránh né lại vừa phải kích, nếu như không thể tránh thì mới dùng chân khí ngăn lại công kích trước mặt. Chỉ là hắn trải qua quá trình đuổi bắt quá dài với Lạc Long, chân khí dùng để phi hành thôi đã tiêu hao hơn phân nửa số chân khí trong khí hải của hắn. Lúc này thực lực của hắn mười phần không còn được sáu bảy, chỉ chống cự được một lúc thì liền bị dồn vào chân tường, trên người chịu không ít vết thương, bộ dáng vô cùng chật vật.
-Tông chủ, cứu ta!
Hắc y nhân nhìn vào tên đồng bọn đang đứng bên ngoài tuyệt vọng cầu xin. Tông chủ của Bạch Hạc tông đứng ngoài vẫn đang cố hết sức để tấn công vào màn sáng cấm chế kia. Theo thời gian trôi qua thì trên màn sáng cấm chế cũng dần xuất hiện những vết rạn nứt đầu tiên, sau đó lại xuất hiện ngày càng nhiều. Chỉ là khi hắn sắp thành công thì hắc y nhân bên trong màn sáng kia cũng bị phanh thây, thi thể cũng không còn nguyên vẹn.
-Hống!
Bạch Phi Nhạn ngửa đầu lên trời giận dữ gầm một tiếng thật lớn. Lần này hắn dẫn theo đại trưởng lão và tam trưởng lão trong tông đi giết kẻ đã hại Bạch Hạc tông thê thảm, kết quả hai người kia đều tử trận, chỉ còn mình hắn. Bây giờ cả tông môn chỉ còn mình hắn là cao thủ khí hải cảnh, làm sao có thể trấn giữ được cơ nghiệp mấy ngàn năm của tông môn đây? Hận ý của hắn đối với Lạc Long đã lên tới cực điểm, cặp mắt đỏ ngầu của hắn một mực dán tại trên người của Lạc Long lúc này đã hóa thành một chấm đen nhỏ xíu ở đằng xa. Hắn đạp chân một cái, dùng tốc độ cực hạn của bản thân đuổi theo đối phương, thề phải tru sát bằng được tên tiểu tử đáng hận kia. Cái mà hắn thấy là Lạc Long đã hại Bạch Hạc tông đến mức không ngóc đầu lên được, nào biết Bạch Hạc tông có ngày hôm nay đều là do bọn hắn gieo gió thì gặt bão.
Tốc độ của Bạch Phi Nhạn cực kỳ nhanh, thân mình hắn lướt đi trong không trung giống như một con chim nhạn thực thụ. Lạc Long thấy hắn đuổi theo thì cũng không cười được nữa, vội thu lại khôi lỗi yêu thú dưới chân tự mình phi hành. Hắn cho rằng bản thân đã rất cẩn thận khi bố trí những hai cạm bẫy có thể bẫy chết cường giả khí hải cảnh, nào ngờ Bạch Hạc tông lại chơi lớn một lúc xuất ra ba tên khí hải cảnh để đuổi giết hắn. Đừng thấy hai tên trưởng lão của Bạch Hạc tông bị giết mà nghĩ rằng hắn có khả năng đối chọi với cường giả khí hải cảnh. Nếu như thực sự để hắn chiến đấu với cường giả khí hải cảnh thì kết cục chỉ có một, chính là chết. Sở dĩ trận pháp mà hắn bày ra có thể giết được hai tên khí hải cảnh là vì bản thân trận pháp đã có đẳng cấp cực cao, cơ hồ là loại lợi hại nhất trong số các trận pháp tông cấp, lúc trước hắn phải tốn nửa tháng mới bày ra được hai trận pháp đó. Đấy là còn chưa kể đến việc sử dụng mấy chục thanh bảo khí tông cấp làm vũ khí, đồng thời tiêu tốn một vạn viên hạ phẩm linh thạch cho mỗi trận pháp, lại thêm việc hai tên trưởng lão của Bạch Hạc tông trước đó bị hắn quay mòng mòng, chân khí tiêu hao rất nhiều, thực lực giảm mảnh. Tất cả những nhân tố kể trên kết hợp lại mới đạt đủ điều kiện để cho Lạc Long đắc thủ, bằng không chỉ dùng một trận pháp tông cấp thì đừng mơ có thể giết được cường giả khí hải cảnh.
Thân ảnh của Bạch Phi Nhạn và Lạc Long một đuổi một chạy vụt qua trong không trung, khoảng cách càng ngày càng rút ngắn. Bạch Phi Nhạn thấy bản thân sắp kéo gần đủ khoảng cách để công kích đối phương thì ai ngờ hắn ta lại đột nhiên thay đổi phương hướng bay, khiến cho khoảng cách của hai người lại gia tăng lên một chút. Hết cách, hắn biết bản thân không thể mạnh mẽ đổi hướng bay trên không trung được, chân khí trong khí hải của hắn chỉ còn lại chưa đến bốn thành, nếu như liều mạng đuổi theo đối phương thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ kiệt sức. Bạch Phi Nhạn cảm thấy vô cùng biệt khuất, hắn chưa bao giờ ăn nhiều thiệt thòi từ trong tay một tên võ giả thấp hơn hắn một đại cảnh giới như vậy.
13
0
6 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
