0 chữ
Chương 35
Chương 35
Tư Ngự nghiến răng: "Nàng hỏi toàn những câu thế kỷ, chưa ai có đáp án cả."
Khương Cẩm nghe vậy, nghiêng đầu cười với hắn, như một chú thỏ con, tinh nghịch và đáng yêu: "Vậy nên, trước khi ngươi trả lời ta, ngươi nợ ta ba câu hỏi."
Tư Ngự hiếm hoi mất ngủ.
Hắn nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được.
Người phụ nữ đó đúng là đáng ghét.
Lại chẳng hề tò mò về hắn chút nào!
Bao nhiêu năm nay, hắn đã gϊếŧ rất nhiều phụ nữ như Khương Cẩm.
Bọn họ có chút nhan sắc, đời thực không thiếu người theo đuổi; họ còn khá thông minh, thích đọc tiểu thuyết, cũng thích mơ mộng.
Khi những cô gái đó phát hiện ra hắn là kẻ biếи ŧɦái, thường sẽ nghĩ hắn thích họ, thậm chí nhiều cô gái còn sẵn sàng chấp nhận hắn vì sự ưu tú và ngoại hình của hắn.
Kể cả những người sợ hãi, trốn tránh hắn, cuối cùng cũng sẽ tò mò về hắn, trước khi chết luôn có rất nhiều câu hỏi.
Mỗi lúc như vậy, hắn thường hào phóng trả lời họ rồi thưởng thức cảnh tượng thân xác và linh hồn họ từng chút một vỡ vụn trong tay mình.
Đang suy nghĩ, hắn đã giận dữ đi đến cửa phòng Khương Cẩm, vừa giơ tay định mở cửa thì giọng nói của hệ thống vang lên: [Bình tĩnh đi, sớm muộn gì nàng ta cũng phải chết.]
Bàn tay đang giơ ra từ từ nắm chặt rồi chậm rãi thu về: [Tìm cho nàng ta cách chết tàn nhẫn nhất.]
Hệ thống: [Ta thấy đôi mắt ả đẹp lắm, khoét mắt ra làm đôi bông tai cho ngươi đeo đi.]
Hệ thống: [Răng ả cũng xinh, nhổ từng cái một, có thể làm thành đồ thủ công mỹ nghệ.]
Hệ thống: [Da ả dưỡng cũng mịn lắm rồi, làm chụp đèn chắc ánh sáng xuyên qua sẽ ấm áp dịu dàng, còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng nữa.]
Nghe những lời này, tâm trạng bồn chồn của Tư Ngự cuối cùng cũng dần lắng xuống.
"Tuyến sữa" bế tắc giờ đã thông.
Hắn nhắm mắt hít một hơi thật sâu, nụ cười hiện lên trên gương mặt: "Đây đều là lời mi nói đó..."
Hệ thống: [Đúng rồi, biếи ŧɦái là ta, không phải ngươi.]
Đúng lúc một người một hệ thống đang đắm chìm trong niềm vui hành hạ kẻ khác, bỗng "vυ"t" một tiếng, tiếng xé gió vang lên!
Tư Ngự phản ứng cực nhanh, lập tức mở mắt, thân hình thoắt biến, áo choàng phấp phới giữa không trung, rút kiếm ra!
"Bùm bùm bùm" vài tiếng sau, từng ngọn tên dài bị chém rơi!
Ngay sau đó, từng cái đầu lần lượt nhô lên từ đám cỏ rậm phía xa.
"Các huynh đệ! Tìm thấy rồi! Gϊếŧ hắn đi!"
"Ai lấy được đầu của hắn, thưởng vạn lượng vàng!!!"
Đám người đen nghịt lập tức từ khắp nơi xông ra.
Tư Ngự phi thân lên nóc nhà, nhìn đám người đã vây kín mình, không khỏi nhíu chặt mày.
Quả nhiên hắn đã bị cái người phụ nữ chết tiệt kia làm cho điên đầu, nhiều người lén lút vào U U Cốc như vậy mà hắn không hề hay biết!
Khương Cẩm nghe vậy, nghiêng đầu cười với hắn, như một chú thỏ con, tinh nghịch và đáng yêu: "Vậy nên, trước khi ngươi trả lời ta, ngươi nợ ta ba câu hỏi."
Tư Ngự hiếm hoi mất ngủ.
Hắn nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được.
Người phụ nữ đó đúng là đáng ghét.
Lại chẳng hề tò mò về hắn chút nào!
Bao nhiêu năm nay, hắn đã gϊếŧ rất nhiều phụ nữ như Khương Cẩm.
Bọn họ có chút nhan sắc, đời thực không thiếu người theo đuổi; họ còn khá thông minh, thích đọc tiểu thuyết, cũng thích mơ mộng.
Khi những cô gái đó phát hiện ra hắn là kẻ biếи ŧɦái, thường sẽ nghĩ hắn thích họ, thậm chí nhiều cô gái còn sẵn sàng chấp nhận hắn vì sự ưu tú và ngoại hình của hắn.
Kể cả những người sợ hãi, trốn tránh hắn, cuối cùng cũng sẽ tò mò về hắn, trước khi chết luôn có rất nhiều câu hỏi.
Đang suy nghĩ, hắn đã giận dữ đi đến cửa phòng Khương Cẩm, vừa giơ tay định mở cửa thì giọng nói của hệ thống vang lên: [Bình tĩnh đi, sớm muộn gì nàng ta cũng phải chết.]
Bàn tay đang giơ ra từ từ nắm chặt rồi chậm rãi thu về: [Tìm cho nàng ta cách chết tàn nhẫn nhất.]
Hệ thống: [Ta thấy đôi mắt ả đẹp lắm, khoét mắt ra làm đôi bông tai cho ngươi đeo đi.]
Hệ thống: [Răng ả cũng xinh, nhổ từng cái một, có thể làm thành đồ thủ công mỹ nghệ.]
Hệ thống: [Da ả dưỡng cũng mịn lắm rồi, làm chụp đèn chắc ánh sáng xuyên qua sẽ ấm áp dịu dàng, còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng nữa.]
Nghe những lời này, tâm trạng bồn chồn của Tư Ngự cuối cùng cũng dần lắng xuống.
Hắn nhắm mắt hít một hơi thật sâu, nụ cười hiện lên trên gương mặt: "Đây đều là lời mi nói đó..."
Hệ thống: [Đúng rồi, biếи ŧɦái là ta, không phải ngươi.]
Đúng lúc một người một hệ thống đang đắm chìm trong niềm vui hành hạ kẻ khác, bỗng "vυ"t" một tiếng, tiếng xé gió vang lên!
Tư Ngự phản ứng cực nhanh, lập tức mở mắt, thân hình thoắt biến, áo choàng phấp phới giữa không trung, rút kiếm ra!
"Bùm bùm bùm" vài tiếng sau, từng ngọn tên dài bị chém rơi!
Ngay sau đó, từng cái đầu lần lượt nhô lên từ đám cỏ rậm phía xa.
"Các huynh đệ! Tìm thấy rồi! Gϊếŧ hắn đi!"
"Ai lấy được đầu của hắn, thưởng vạn lượng vàng!!!"
Đám người đen nghịt lập tức từ khắp nơi xông ra.
Tư Ngự phi thân lên nóc nhà, nhìn đám người đã vây kín mình, không khỏi nhíu chặt mày.
0
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
