0 chữ
Chương 34
Chương 34
Nhưng thời gian trôi qua, khẩu vị của nàng ngày càng kém đi, giờ đã từ ba bữa một ngày giảm xuống còn một bữa, đồ ăn cũng từ rau củ chuyển sang cháo loãng.
Tư Ngự đặt thìa xuống, nhìn chén cháo còn nguyên hơn nửa, hài lòng mỉm cười: "Không muốn ăn nữa?"
Khương Cẩm yếu ớt gật đầu, cố gắng lắm mới thều thào hỏi: "Ta sắp chết rồi phải không?"
Tư Ngự đưa tay ra, âu yếm xoa đầu nàng: "Sợ không?"
Khương Cẩm khẽ cười, không muốn nói thêm.
Tư Ngự lại nói: "Ta biết nàng có rất nhiều thắc mắc, xem như phần thưởng vì nàng ngoan ngoãn trong thời gian qua, ta có thể trả lời nàng ba câu hỏi."
Khương Cẩm ngẩng mắt, suy nghĩ giây lát rồi hỏi: "Vũ trụ hình thành như thế nào?"
Câu thứ hai: "Lực hấp dẫn lượng tử giúp giải thích nguồn gốc vũ trụ ra sao?"
Câu thứ ba: "Tuổi thọ của Proton là bao lâu?"
Tư Ngự: "..."
"Gì cũng không biết, ngươi đóng vai nguy hiểm cái gì thế?"
Tư Ngự: "..."
Nhìn vẻ mặt như vừa nuốt phải bãi nôn của Tư Ngự, Khương Cẩm cảm thấy trong lòng đỡ hơn nhiều, nàng gắng gượng chống tay định ngồi dậy.
Thế nhưng Tư Ngự lập tức đưa tay đè lên vai, đẩy nàng nằm xuống giường lần nữa.
"Đáng lẽ nàng nên hỏi tại sao lại là nàng, tại sao ta làm những chuyện này với nàng, có phải ta thích nàng không, tại sao nàng lại xuyên không, hoặc rốt cuộc ta là ai? Tại sao ta lục rác của nàng, tại sao ta quấy rối nàng, thậm chí tại sao ta biếи ŧɦái, bí ẩn và đẹp trai như vậy! Vân vân và vân vân!"
Những cô gái ấy trước khi chết luôn xoay quanh những câu hỏi này!
Tại sao nàng lại không hỏi?
Khương Cẩm mệt mỏi nhắm mắt lại, vẻ mặt chán chường như chẳng buồn nghe.
Thế nhưng Tư Ngự lại sốt sắng nói: "Bởi vì nàng xui xẻo, hệ thống của ta đã chọn nàng, nàng và những cô gái trước kia đều giống nhau, không có ngoại lệ, nàng chẳng có gì đặc biệt, nàng không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng!"
Khương Cẩm thờ ơ "Ừ" một tiếng.
Tư Ngự kích động: "Còn nữa, ta chẳng hề quan tâm đến đồ đạc linh tinh của nàng, nội y hay băng vệ sinh gì cả, ta chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ thôi, ta cũng không phải kẻ biếи ŧɦái, mấy nhiệm vụ biếи ŧɦái đó đều do cái hệ thống biếи ŧɦái kia đưa ra, chẳng liên quan gì đến ta!"
Khương Cẩm sắp ngủ gật.
Tư Ngự nắm chặt vai nàng, lắc mạnh: "Này!!! Sao nàng không ngạc nhiên? Ta đang nói chuyện với nàng đây!!! Sao nàng lại vô lễ thế hả? Này!!!"
Khương Cẩm nghe tiếng hét của hắn, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra.
Nhìn thấy Tư Ngự sắp mất bình tĩnh lần nữa.
Nhưng lại nghe nàng hỏi: "Vậy câu trả lời của ngươi cho vấn đề của ta đâu?"
Tư Ngự: "..."
Khương Cẩm: "Không phải ngươi học giỏi sao?"
Tư Ngự đặt thìa xuống, nhìn chén cháo còn nguyên hơn nửa, hài lòng mỉm cười: "Không muốn ăn nữa?"
Khương Cẩm yếu ớt gật đầu, cố gắng lắm mới thều thào hỏi: "Ta sắp chết rồi phải không?"
Tư Ngự đưa tay ra, âu yếm xoa đầu nàng: "Sợ không?"
Khương Cẩm khẽ cười, không muốn nói thêm.
Tư Ngự lại nói: "Ta biết nàng có rất nhiều thắc mắc, xem như phần thưởng vì nàng ngoan ngoãn trong thời gian qua, ta có thể trả lời nàng ba câu hỏi."
Khương Cẩm ngẩng mắt, suy nghĩ giây lát rồi hỏi: "Vũ trụ hình thành như thế nào?"
Câu thứ hai: "Lực hấp dẫn lượng tử giúp giải thích nguồn gốc vũ trụ ra sao?"
Câu thứ ba: "Tuổi thọ của Proton là bao lâu?"
"Gì cũng không biết, ngươi đóng vai nguy hiểm cái gì thế?"
Tư Ngự: "..."
Nhìn vẻ mặt như vừa nuốt phải bãi nôn của Tư Ngự, Khương Cẩm cảm thấy trong lòng đỡ hơn nhiều, nàng gắng gượng chống tay định ngồi dậy.
Thế nhưng Tư Ngự lập tức đưa tay đè lên vai, đẩy nàng nằm xuống giường lần nữa.
"Đáng lẽ nàng nên hỏi tại sao lại là nàng, tại sao ta làm những chuyện này với nàng, có phải ta thích nàng không, tại sao nàng lại xuyên không, hoặc rốt cuộc ta là ai? Tại sao ta lục rác của nàng, tại sao ta quấy rối nàng, thậm chí tại sao ta biếи ŧɦái, bí ẩn và đẹp trai như vậy! Vân vân và vân vân!"
Những cô gái ấy trước khi chết luôn xoay quanh những câu hỏi này!
Tại sao nàng lại không hỏi?
Khương Cẩm mệt mỏi nhắm mắt lại, vẻ mặt chán chường như chẳng buồn nghe.
Khương Cẩm thờ ơ "Ừ" một tiếng.
Tư Ngự kích động: "Còn nữa, ta chẳng hề quan tâm đến đồ đạc linh tinh của nàng, nội y hay băng vệ sinh gì cả, ta chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ thôi, ta cũng không phải kẻ biếи ŧɦái, mấy nhiệm vụ biếи ŧɦái đó đều do cái hệ thống biếи ŧɦái kia đưa ra, chẳng liên quan gì đến ta!"
Khương Cẩm sắp ngủ gật.
Tư Ngự nắm chặt vai nàng, lắc mạnh: "Này!!! Sao nàng không ngạc nhiên? Ta đang nói chuyện với nàng đây!!! Sao nàng lại vô lễ thế hả? Này!!!"
Khương Cẩm nghe tiếng hét của hắn, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra.
Nhưng lại nghe nàng hỏi: "Vậy câu trả lời của ngươi cho vấn đề của ta đâu?"
Tư Ngự: "..."
Khương Cẩm: "Không phải ngươi học giỏi sao?"
1
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
