TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Đưa tay lên bóp chặt ngực, đồng thời chạm phải vật gì đó cứng ở ngực, hắn ta sững người, lấy ra xem...

Quỳ Hoa Bảo Điển.

Hừ.

Thật đáng buồn cười.

Long Uyên không rút được, Kim Tủy Hoàn không tiêu hóa nổi, mà cả bí kíp võ công đệ nhất thiên hạ này cũng không thể luyện được.

Khoan đã...

Ai bảo là không thể?

Hắn ta nghiến răng nghiến lợi, nghĩ về cảnh Tư Ngự đánh hắn ta như đánh trẻ con, nghĩ đến ánh mắt khinh thường của Tô Nhược Ảnh, nghĩ đến vẻ mặt vừa sợ hãi vừa đầy hi vọng của Khương Cẩm khi nhìn hắn ta...

Những mảnh ký ức hỗn độn trong đầu cuồn cuộn xáo trộn, thanh Long Uyên đặt bên cạnh rung nhẹ phát ra tiếng vang trầm thấp, nội lực cuồn cuộn trong cơ thể lại một lần nữa bắt đầu bạo động, tràn lên não bộ.

Toàn thân hắn ta run lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu.

Từ nhỏ đến lớn, hắn ta muốn gì được nấy, cuộc sống luôn như ý, bình yên thuận lợi.

Nhưng chưa bao giờ hắn ta khao khát trở thành đệ nhất thiên hạ đến thế, cũng chưa từng vì bất cứ mục tiêu nào mà có được dũng khí tiến về phía trước và sự hy sinh không tính toán thiệt hơn như lúc này.

Đàn ông đích thực không quan tâm tiểu tiết!

"Lục Yến Thanh, ngươi nhát gan cái gì thế!!! Ông đây từ nhỏ đến giờ chưa sợ cái gì cả!!!"

Tay run rẩy cầm lấy Nguyệt Hạ bên cạnh, trường kiếm nhanh chóng tuốt ra, một luồng bạch quang lóe lên...

"Đệ nhất thiên hạ, nhất định phải là ta!!!"

Những ngày Khương Cẩm bị bắt đi, Tô Nhược Ảnh cũng chẳng ngồi yên.

Nàng ta bận rộn phá án, tìm hung thủ cho mấy nam chính chết oan, nhờ một loạt thao tác của nàng ta, cuối cùng Tư Ngự cũng bị mọi người biết đến, danh hiệu đại phản diện đã như ý đổ lên đầu hắn.

Hắn thuận lợi trở thành kẻ thù của tất cả các môn phái chính đạo.

Thêm vào đó, mấy nam chính chết trước đây đều là nhân vật có máu mặt, họ mang trong mình mối thù sâu nặng, trong chốc lát, vô số người cầm theo bảng truy nã, muốn lấy cái đầu của Tư Ngự.

Tô Nhược Ảnh biết hắn rất mạnh, dù không rõ hắn có buff gì lợi hại, nhưng trong thế giới này mấy cái buff khủng nhất của hắn đều không còn nữa, muốn đối phó cũng không phải không thể.

Tô phủ, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.

Tô Nhược Ảnh chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, liên tục gạch bỏ từng tọa độ một.

Nàng ta có thể đoán được Tư Ngự đã đưa Khương Cẩm đi đâu, theo tình tiết truyện thì chắc chắn là U U Cốc, nhưng trong nguyên tác chỉ miêu tả nơi đó đẹp đến nhường nào, biệt lập với thế gian ra sao, còn thông tin tọa độ thì ít ỏi đáng thương.

Nàng ta thở dài, cúi đầu xuống, xoa xoa hai bên thái dương. Vốn dĩ nàng ta chẳng thích động não nên mới chọn đọc tiểu thuyết ngôn tình nhẹ nhàng này.

5

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.