TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

"Tiểu Cẩm, nàng có thấy móng tay mình ngày càng bóng hơn không? Dù không sơn dưỡng vẫn đẹp lắm đấy."

Hắn đang tỉ mỉ cắt móng cho nàng, bàn tay thon dài nhẹ nhàng đỡ lấy tay nàng: "Da cũng ngày càng mịn nè, nhìn xem, chỉ ấn nhẹ thôi đã để lại vết hồng rồi."

Vừa nói, hắn thử dùng lực ấn nhẹ, đầu ngón tay hơi thô ráp đè lên mu bàn tay nàng, không dùng nhiều sức nhưng khiến Khương Cẩm đau đến mức hít một hơi lạnh.

"Cơ thể cũng ngày càng nhạy cảm hơn nhỉ."

Khi ngón tay buông ra, một vết hằn rõ rệt in trên mu bàn tay, lâu không tan.

"Ngươi định nuôi ta béo tốt rồi gϊếŧ đi sao?"

Tư Ngự khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, mỉm cười sửa lại: "Là ăn."

Khương Cẩm nhìn ánh mắt hắn mà lạnh cả sống lưng.

Hắn không đùa.

Là "ăn" thật, không chút hàm ý lãng mạn nào, đúng nghĩa đen là ăn thịt.

Lục Yến Thanh không chết.

Hắn ta rơi xuống vực thẳm muôn trượng, Long Uyên đã cứu hắn ta, đỡ lấy thân thể không để hắn ta tan xương nát thịt.

Dưới vực là dòng sông chảy xiết, hắn ta theo dòng nước trôi đến tận nơi xa xôi.

Thời gian gần đây, ngoài việc dưỡng thương, hắn ta còn nghiên cứu lá bài tẩy trong tay.

Thang Long Uyên cứu hắn ta, hắn ta có thể cảm nhận kiếm khí mạnh mẽ tỏa ra từ thanh kiếm.

Đôi khi hắn ta còn cảm thấy Long Uyên như đang tương tác với mình, nhưng dù thử bao lần vẫn không thể rút kiếm ra được.

Còn Kim Tủy Hoàn trong cơ thể hắn ta, thời hạn quy định sắp hết mà hắn ta vẫn chưa động phòng với nữ chính, nội lực cuồng bạo cứ thế bốc lên không kiểm soát.

Nội lực này ngày càng mạnh, cũng ngày càng khó khống chế.

Hai thứ này giống như miếng mỡ ngon treo trước mồm mà không thể nào ăn được.

Hắn ta sốt ruột vô cùng.

Đặc biệt là khi nghĩ về khoảng cách giữa mình và Tư Ngự.

Dù hắn ta không chết, dù vết thương có lành hẳn thì sau đó sao?

Hắn ta lấy gì để đánh bại Tư Ngự, lấy tư cách gì để trở thành đệ nhất thiên hạ?

Nhắm mắt lại, hắn ta hít một hơi sâu, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Khương Cẩm hốt hoảng chạy tới cứu hắn ta khi hắn ta rơi xuống vực.

Nàng hoảng sợ đến thế, trong mắt tràn ngập kinh hãi.

Đầu ngón tay hắn ta dường như vẫn còn lưu lại cảm giác chạm nhẹ vào ngón tay Khương Cẩm, vốn là cảm giác lạnh lẽo, nhưng càng nghĩ lại càng nóng rực, như có ngọn lửa từ đầu ngón tay lan tỏa khắp cơ thể, thiêu đốt đến tận trái tim.

Hắn ta có thể dùng gì để cứu Khương Cẩm đây?

Không biết có phải vì sau khi xuyên qua, trong đầu hắn ta xuất hiện quá nhiều ký ức thanh mai trúc mã với Khương Cẩm, hay là do nàng đã bỏ bùa mê hắn ta, giờ đây mỗi lần nghĩ đến người phụ nữ này, trái tim hắn ta lại đau nhói khó tả.

5

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.