TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2
Chương 2

"Chào... chào anh."

"Đang nghĩ gì mà chăm chú thế? Anh đứng đây một lúc rồi đấy."

Đây là con đường nhất định phải đi qua khi về nhà, giờ đã vào cuối thu, lá rụng theo gió như mưa trút, phủ lên con đường một tấm thảm vàng rực.

Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong đêm thu, tĩnh lặng mà đẹp đẽ.

Khương Cẩm cúi đầu suy nghĩ, thì thầm: "Em đang nghĩ, không biết anh lấy rác của em làm gì nhỉ?"

Câu hỏi này đã ám ảnh cô cả ngày, suýt nữa là chịu không nổi, nghĩ mãi không ra đáp án, chi bằng cứ hỏi thẳng cho xong.

"Hả?"

Giọng cô quá nhỏ, dường như Tư Ngự không nghe rõ.

Khương Cẩm dừng bước, ngẩng mặt lên nhìn chàng trai đang đầy vẻ nghi hoặc trước mặt, nâng cao giọng: "Anh ơi, sáng nay em thấy anh mang đi túi rác em để trước cửa."

Tư Ngự vẫn mỉm cười, biểu cảm không thay đổi mấy: "À, đúng là có chuyện đó thật."

"Tại sao?"

"Ừm..."

Chàng trai từ từ cúi đầu, mái tóc mai lưa thưa hơi che đi đôi mắt sáng như sao: "Để anh nghĩ xem, anh mang đi làm gì nhỉ."

Khương Cẩm sốt ruột: "Là để giúp em vứt rác đúng không?"

"Có phải lúc nào anh cũng giúp em đổ rác không? Em phát hiện trong rác của em thiếu mất vài thứ, chắc chắn không phải anh lấy đi đúng không?"

"Anh chỉ giúp em mang rác đi rồi mang rác của anh cùng xuống vứt, chưa từng mở túi rác của em ra lục lọi đúng không?"

Cô không rời mắt khỏi biểu cảm và cử chỉ của Tư Ngự.

Anh vẫn rất bình tĩnh, kiên nhẫn nghe cô nói.

"Những thứ bị mất trong rác của em, chắc chắn là do người khác lục trộm, trong khu chúng ta chắc có kẻ biếи ŧɦái, chắc chắn không chỉ mỗi em bị mất đồ đâu!"

Khương Cẩm vừa nói vừa gật đầu, giọng càng lúc càng to, dường như muốn dùng âm lượng để tự trấn an mình.

"Tiếc quá nhỉ."

Cuối cùng, chàng trai cắt ngang dòng độc thoại của cô.

"Hả?"

Khương Cẩm dừng lại.

Thấy chàng trai đưa tay lên, từ từ tháo kính ra, cẩn thận cất vào túi áo trước ngực, rồi sau đó...

Những ngón tay thon dài rút từ trong túi áo ra một con dao gấp, cổ tay khẽ lắc, lưỡi dao sắc bén bật ra dưới ánh đèn đường, phát ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.

"Tại sao cứ phải vạch trần anh vào lúc này chứ." Anh ngẩng mắt lên, nhìn cô.

Chẳng biết từ lúc nào, nụ cười trên khuôn mặt thiếu niên kia đã thay đổi chóng mặt, trở nên phóng đại và điên cuồng.

Hàm răng trắng nhởn nhơ lộ ra hoàn toàn, khóe miệng cong lên đến tận mang tai.

Đây nào còn là chàng trai điển trai lịch lãm trong ký ức cô nữa?

5

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.