0 chữ
Chương 1
Chương 1
Khương Cẩm nghi ngờ mình gặp phải kẻ biếи ŧɦái.
Sáng nào cô dọn dẹp nhà cửa xong sẽ để rác trước cửa, lúc xuống lầu sẽ tiện tay mang đi vứt.
Nhưng dạo này, túi rác cô để trước cửa luôn biến mất không dấu vết.
Ban đầu, cô tưởng có người tốt bụng giúp cô vứt giùm, cho đến một lần tình cờ cô nhìn thấy túi rác của mình bị lục lọi trong thùng rác dưới lầu.
Trong túi rác đó đáng lẽ phải có đồ lót cô vứt đi.
Mấy ngày sau, cô tiếp tục để ý thì phát hiện trong đống rác mình vứt, những món đồ cô không dùng nữa như quần áo, phụ kiện, thậm chí cả băng vệ sinh đều biến mất.
Hôm nay, Khương Cẩm bình tĩnh như không có chuyện gì, vẫn dọn dẹp nhà cửa xong, để hai túi rác đã phân loại trước cửa, sau đó lén lút đứng sau cánh cửa quan sát tình hình bên ngoài qua lỗ nhòm.
Trong lúc đó có hàng xóm vội vã đi ngang qua, cũng có bảo vệ khu đi tuần như thường lệ, người qua lại không nhiều, tất cả đều phớt lờ hai túi rác trước cửa cô.
Cho đến khi...
Cánh cửa đối diện mở ra, một thiếu niên mặc đồng phục học sinh bước thẳng tới.
Anh dừng lại trước cửa nhà Khương Cẩm một lúc, ngay khi cô tưởng anh sẽ gõ cửa thì anh bỗng cúi xuống nhặt hai túi rác lên, sau đó quay người trở về phòng mình.
Khương Cẩm trố mắt nhìn cánh cửa đối diện khép lại, nhìn kẻ đó mang theo túi rác của mình biến mất hoàn toàn.
Thiếu niên này cô quen biết.
Là vị học trưởng mà vô số người ở Kinh Đại đều ngưỡng mộ, Tư Ngự.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ nơi nào tên anh xuất hiện, anh đều đứng nhất.
Từ các cuộc thi trong thành phố, bảng xếp hạng thành tích học tập, đến lần anh hứng chí tham gia hội thao của trường hay chạy nước rút, nhảy cao, thậm chí cả cuộc thi vật tay trong lớp...
Chỉ cần có anh, thì chắc chắn anh sẽ đứng đầu.
Người như vậy lại còn khiêm tốn lễ phép, là chàng thiếu niên như gió mát trăng thanh, không thể tìm ra một khuyết điểm nào.
Khương Cẩm vẫn nhớ lần đầu bọn họ gặp nhau trong thang máy, cả hai mặc chung bộ đồng phục, anh chủ động chào cô, chủ động cầm giúp hành lý nặng trên tay cô.
Vì sống cùng khu chung cư, cùng một tầng, bọn họ thường xuyên gặp nhau, thỉnh thoảng cùng đi học, cùng tan trường.
Nhưng mối quan hệ giữa hai người không thân thiết lắm.
"Bạn học Khương Cẩm?"
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, cô giật mình quay lại nhìn.
Tư Ngự rất cao, cô phải ngẩng mặt lên mới nhìn thấy anh.
Chàng trai đang mỉm cười, khóe môi cong lên cùng đôi mắt hình trăng khuyết, khiến ai nhìn thấy cũng cảm thấy ấm áp như được tắm trong nắng xuân.
Sáng nào cô dọn dẹp nhà cửa xong sẽ để rác trước cửa, lúc xuống lầu sẽ tiện tay mang đi vứt.
Nhưng dạo này, túi rác cô để trước cửa luôn biến mất không dấu vết.
Ban đầu, cô tưởng có người tốt bụng giúp cô vứt giùm, cho đến một lần tình cờ cô nhìn thấy túi rác của mình bị lục lọi trong thùng rác dưới lầu.
Trong túi rác đó đáng lẽ phải có đồ lót cô vứt đi.
Mấy ngày sau, cô tiếp tục để ý thì phát hiện trong đống rác mình vứt, những món đồ cô không dùng nữa như quần áo, phụ kiện, thậm chí cả băng vệ sinh đều biến mất.
Hôm nay, Khương Cẩm bình tĩnh như không có chuyện gì, vẫn dọn dẹp nhà cửa xong, để hai túi rác đã phân loại trước cửa, sau đó lén lút đứng sau cánh cửa quan sát tình hình bên ngoài qua lỗ nhòm.
Cho đến khi...
Cánh cửa đối diện mở ra, một thiếu niên mặc đồng phục học sinh bước thẳng tới.
Anh dừng lại trước cửa nhà Khương Cẩm một lúc, ngay khi cô tưởng anh sẽ gõ cửa thì anh bỗng cúi xuống nhặt hai túi rác lên, sau đó quay người trở về phòng mình.
Khương Cẩm trố mắt nhìn cánh cửa đối diện khép lại, nhìn kẻ đó mang theo túi rác của mình biến mất hoàn toàn.
Thiếu niên này cô quen biết.
Là vị học trưởng mà vô số người ở Kinh Đại đều ngưỡng mộ, Tư Ngự.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ nơi nào tên anh xuất hiện, anh đều đứng nhất.
Từ các cuộc thi trong thành phố, bảng xếp hạng thành tích học tập, đến lần anh hứng chí tham gia hội thao của trường hay chạy nước rút, nhảy cao, thậm chí cả cuộc thi vật tay trong lớp...
Người như vậy lại còn khiêm tốn lễ phép, là chàng thiếu niên như gió mát trăng thanh, không thể tìm ra một khuyết điểm nào.
Khương Cẩm vẫn nhớ lần đầu bọn họ gặp nhau trong thang máy, cả hai mặc chung bộ đồng phục, anh chủ động chào cô, chủ động cầm giúp hành lý nặng trên tay cô.
Vì sống cùng khu chung cư, cùng một tầng, bọn họ thường xuyên gặp nhau, thỉnh thoảng cùng đi học, cùng tan trường.
Nhưng mối quan hệ giữa hai người không thân thiết lắm.
"Bạn học Khương Cẩm?"
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, cô giật mình quay lại nhìn.
Tư Ngự rất cao, cô phải ngẩng mặt lên mới nhìn thấy anh.
Chàng trai đang mỉm cười, khóe môi cong lên cùng đôi mắt hình trăng khuyết, khiến ai nhìn thấy cũng cảm thấy ấm áp như được tắm trong nắng xuân.
5
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
